Trong khu vườn văn học đương đại Việt Nam, Hồ Thị Ngọc Hoài (sinh năm 1972) xuất hiện như một đóa hoa lặng lẽ tỏa hương, kết tinh từ cái nắng gió của xứ Nghệ và sự năng động của vùng đất Sài Gòn. Bà không phải là một hiện tượng ồn ào, mà là một cây bút bền bỉ, đa tài và giàu nội lực.



















