#truyện ngắn

Những chuyến xe đêm
10:20 08/04/2026

Gã bước xuống xe vừa lúc chuông giáo đường vang lại từng hồi giục giã. Đây đó các ngả, tiếng đầu gậy lộp cộp nện xuống nền đường rải nhựa xen lẫn tiếng sàn sạt dép lê nổi lên mỗi lúc một gần. Chẳng mấy chốc, mấy ông bà lão lố nhố tiến vào bên trong khoảnh sân còn tối om om.

Bài hát gọi ngày
20:18 28/03/2026

Ik nhìn con ngủ, miệng vẫn đều đều bài hát ru quen thuộc “Nếu em có được anh, em sẽ cùng anh đi lên rẫy... Cùng nhau hái lá mì, cùng ăn cơm với gia đình là hạnh phúc cuộc đời em...”. Tiếng ru nhẹ nhàng, lan đều theo hơi thở nhịp nhàng của Gyang.

Đời người có mấy lần vui
09:51 22/03/2026

Nhà bố Vũ ở một thị tứ tương đối nhộn nhịp. Vì thế, vừa qua rằm tháng chạp đã thấy mai, đào, quất bày bán rực rỡ cả mấy cung đường lớn nhỏ. Trời khá rét. Mưa bụi lay phay, đủ đọng trên những cánh hoa làn sương mỏng nhẹ, tựa khói. Trong nỗi hân hoan chưa hết phần choáng váng, Vũ vững lòng hơn khi thấy nhà bố bày biện mai, quất rực rỡ để đón mình.

Vọng mãi những lời ca
14:07 12/03/2026

Người mẹ già ngồi bên nấm mộ đứa con mình đợi những nén nhang đang cháy dở. Nhưng rồi những nén nhang đã tàn từ lâu mà mẹ vẫn còn ngồi đó. Bên tai mẹ văng vẳng như có tiếng hát hòa trong tiếng đàn. Mẹ nhận ra đó là tiếng hát, tiếng đàn của con trai mẹ. Những bài ca quen thuộc như thế anh đã mang theo vào chiến trường.

Cỏ lau gọi nắng
09:30 28/02/2026

Hồng bước chậm vào bãi lau. Lá lau khẽ chạm vào vai áo, như đang chào cô. Vô tình, Hồng dừng lại đúng chỗ ngày xưa Dũng từng đứng. Đất ở chỗ này vẫn hơi dốc như thế và nước sông vẫn chảy. Chỉ có Hồng là khác, không còn là cô gái mười tám tuổi ngày xưa, chỉ biết đỏ mặt khi nghe một câu tỏ tình.

Bóng ngựa dưới trăng mờ
14:54 26/02/2026

Đêm ấy đã khuya, ông Chương thấy một vùng ánh sáng chói lóa xuất hiện, gọi mời. Ông ngồi dậy, dắt con ngựa đi như bị sai khiến. Một thảo nguyên mênh mông đẹp như trong cổ tích hiện ra trước mắt. Hình như, đang là buổi sáng, vì ông ngửi thấy mùi nắng mới và có tiếng gió bên tai. Ông vừa đi vừa nghĩ. Con ngựa chợt hí lên rồi tung bờm phi nước đại.

Biển xanh thẳm
10:56 22/02/2026

Thuần là con của biển, lớn lên cùng tiếng sóng và mùi tanh của cá. Biển cả đối với Thuần không chỉ là nguồn mưu sinh, mà là một sinh thể vĩ đại, đầy bí ẩn và cũng đầy hào phóng. Nó cho anh tôm cá, cho anh cuộc sống, nhưng đôi khi cũng nổi giận dữ dội, cướp đi những người thân yêu.

Đêm trên tầng 21
14:43 21/02/2026

Tòa nhà liên cơ 32 tầng hiện lên sẫm đen cuối phố, những ô cửa sáng lác đác như đôi mắt chưa chịu ngủ. Tầng 21 là một vệt sáng trắng - lạnh, đều, như một ý nghĩ không cho cảm xúc chen vào. Tầng 21. Nơi anh đứng. Nơi chữ ký ấy tiếp tục thở. Nơi tôi phải đến nếu muốn biết mình phải giết ai: anh, hay phần còn lại của chính mình.

Bánh ngải chín khi đất thở
13:59 19/02/2026

Gương mặt Sầm sẫm lại trong một nhịp rất nhỏ. Một giọt mồ hôi rịn ra ở thái dương dù trời đang rét. “Già rồi. Lẫn lộn hết cả rồi”. “Thế chuyện cô Tro, cũng chỉ là lẫn lộn thôi?”. Cái tên Tro rơi xuống bãi đất ẩm sau chợ như một hòn đá. Sầm không cười nữa. Hàm siết lại. Bàn tay nắm rồi buông. “Đã hai chục năm. Chết cũng không để cho yên à? Xới lên để làm gì?”. “Để ngủ!”, bà nói nhỏ nhưng cương quyết.

Chân dung
09:57 04/02/2026

Mất chồng là một bi kịch của đời Hồ Vân. Chị như đóa hoa rơi xuống xoáy nước, mặc sức để nó quay cho tơi tả. Mười năm qua, mỗi ngày chị đều đi chiếc xe đạp Nhật đã cũ đến ngôi trường cấp hai để dạy môn học mà chắc chắn không có ai cần học thêm để bổ sung kiến thức - Địa lý.

Mừng tuổi mới
07:43 04/02/2026

Chiều ba mươi, ba ngồi nhìn xa xăm. Cánh đồng phía trước nhà lúa mạ lên xanh. Cái vệt xanh đến nghẹn ngào kéo dài tới tận chân trời. Tôi ngồi thềm hiên lau chùi mấy cái bóng đèn dầu hỏa, thấy trong mắt ba sáng lên một điều gì đó, như là vừa biết chấp nhận vừa nhen nhóm chút hy vọng cuối cùng.

Sự vắng mặt của Emily
11:01 28/01/2026

Tôi vừa làm việc được gần năm phút thì nghe thấy tiếng la hét, và đột nhiên có rất nhiều người vây quanh tôi…

Tự thú
09:58 27/01/2026

Thời con gái, biết bao kẻ dòm ngó nhưng Thảng không để ý đến ai. Ả chê trai làng Hà Lộc lêu lổng, hút xách. Còn mấy gã thanh niên đi xuất khẩu lao động về thì luôn cậy có tiền. Bọn nó thường phóng xe vù vù như ngựa hoang khoe vó tốt, đêm đến, huýt sáo gọi Thảng ơi, Thảng ơi nhưng ả không thèm trả lời.

Tuyết bay trong gió
17:27 26/01/2026

Lửa đã thôi cháy trong lão. Lão gồng mình rồi quật xuống. Hai giọt nước mắt rỉ ra, vón lại như đá. Lão thành sợi khói, nhẹ bẫng vút bay đi. Mọi gương mặt khổ đau, uất hận, hả hê, thống khoái, hồng hào, tai tái, cháy xém... lướt qua thân xác lão, biến thành những bông tuyết trắng muốt.

Dưới mái đình rêu
15:06 16/01/2026

Một cuộc giằng co câm lặng nhưng khốc liệt xuyên thế kỷ đang diễn ra trên cùng một viên gạch. Một bên là Tùng - đứa cháu nội tội nghiệp muốn lôi sự thật ra ánh sáng để trả nợ nghiệp. Một bên là tàn dư ký ức của ông tổ - kẻ hèn nhát đang dồn chút tàn lực cuối cùng để chôn vùi tội ác, để bảo vệ cái danh dự hão huyền của dòng tộc.

Mùa hè đang đến
13:58 09/01/2026

Vân tựa đầu lên vai anh, khẽ nói: “Em yêu anh, Hà ạ! Em tin là duyên phận cho mình gặp nhau”. Hà không nói, chỉ siết chặt bàn tay Vân. Trong rừng chiều, nắng đổ vàng như mật, gió khẽ lay tán lá trên đầu, và hai tâm hồn lặng lẽ tìm thấy nhau.

Đếm Tết
13:13 06/01/2026

Bên ấm trà nóng. Hơi thơm của những bông nhài vườn nhà phảng phất. Câu chuyện bà Ve càng thêm rôm rả. Chẳng có chuyện gì ngoài chuyện Tết. Bà Vui được nghe chuyện Tết của người Tày. Bà Ve bảo Tết Tày vui lắm. Có Tết chung, Tết riêng. Tết riêng là Tết mỗi nhà. Tết chung là Tết Thổ công làng.

Nhà văn Trần Hồng Long: “Tôi đang làm mới chính tôi”
18:45 04/01/2026

Hơn mười năm trước có thể xem là giai đoạn “hoàng kim” của nhà văn Trần Hồng Long (Công an tỉnh Sóc Trăng) khi xuất hiện thường xuyên trên các báo, tạp chí văn nghệ uy tín Trung ương ở thể loại truyện ngắn. Không chỉ vậy, anh còn đoạt nhiều giải thưởng, trong đó có giải thưởng “Cây bút vàng”. Bỗng dưng hơn mười năm gần đây, người sĩ quan này “im lặng”, hóa ra anh đang tự làm mới chính mình.

Ba thế hệ
20:18 03/01/2026

Chỉ trong chớp mắt, đứa con đã lớn lên và cậu ta ghen tị với những chàng trai, cô gái hẹn hò với nhau thành từng cặp trên phố nên nói với Thường Gia: “Bố ơi, con thích cô gái xinh đẹp nhà bên kia”. Thường Gia thì thầm với con: “Cô ấy là em cùng cha khác mẹ của con, họ hàng gần không thể kết hôn mà chỉ có thể là bạn bè”.