#truyện ngắn

Đêm trên tầng 21
14:43 21/02/2026

Tòa nhà liên cơ 32 tầng hiện lên sẫm đen cuối phố, những ô cửa sáng lác đác như đôi mắt chưa chịu ngủ. Tầng 21 là một vệt sáng trắng - lạnh, đều, như một ý nghĩ không cho cảm xúc chen vào. Tầng 21. Nơi anh đứng. Nơi chữ ký ấy tiếp tục thở. Nơi tôi phải đến nếu muốn biết mình phải giết ai: anh, hay phần còn lại của chính mình.

Bánh ngải chín khi đất thở
13:59 19/02/2026

Gương mặt Sầm sẫm lại trong một nhịp rất nhỏ. Một giọt mồ hôi rịn ra ở thái dương dù trời đang rét. “Già rồi. Lẫn lộn hết cả rồi”. “Thế chuyện cô Tro, cũng chỉ là lẫn lộn thôi?”. Cái tên Tro rơi xuống bãi đất ẩm sau chợ như một hòn đá. Sầm không cười nữa. Hàm siết lại. Bàn tay nắm rồi buông. “Đã hai chục năm. Chết cũng không để cho yên à? Xới lên để làm gì?”. “Để ngủ!”, bà nói nhỏ nhưng cương quyết.

Chân dung
09:57 04/02/2026

Mất chồng là một bi kịch của đời Hồ Vân. Chị như đóa hoa rơi xuống xoáy nước, mặc sức để nó quay cho tơi tả. Mười năm qua, mỗi ngày chị đều đi chiếc xe đạp Nhật đã cũ đến ngôi trường cấp hai để dạy môn học mà chắc chắn không có ai cần học thêm để bổ sung kiến thức - Địa lý.

Mừng tuổi mới
07:43 04/02/2026

Chiều ba mươi, ba ngồi nhìn xa xăm. Cánh đồng phía trước nhà lúa mạ lên xanh. Cái vệt xanh đến nghẹn ngào kéo dài tới tận chân trời. Tôi ngồi thềm hiên lau chùi mấy cái bóng đèn dầu hỏa, thấy trong mắt ba sáng lên một điều gì đó, như là vừa biết chấp nhận vừa nhen nhóm chút hy vọng cuối cùng.

Sự vắng mặt của Emily
11:01 28/01/2026

Tôi vừa làm việc được gần năm phút thì nghe thấy tiếng la hét, và đột nhiên có rất nhiều người vây quanh tôi…

Tự thú
09:58 27/01/2026

Thời con gái, biết bao kẻ dòm ngó nhưng Thảng không để ý đến ai. Ả chê trai làng Hà Lộc lêu lổng, hút xách. Còn mấy gã thanh niên đi xuất khẩu lao động về thì luôn cậy có tiền. Bọn nó thường phóng xe vù vù như ngựa hoang khoe vó tốt, đêm đến, huýt sáo gọi Thảng ơi, Thảng ơi nhưng ả không thèm trả lời.

Tuyết bay trong gió
17:27 26/01/2026

Lửa đã thôi cháy trong lão. Lão gồng mình rồi quật xuống. Hai giọt nước mắt rỉ ra, vón lại như đá. Lão thành sợi khói, nhẹ bẫng vút bay đi. Mọi gương mặt khổ đau, uất hận, hả hê, thống khoái, hồng hào, tai tái, cháy xém... lướt qua thân xác lão, biến thành những bông tuyết trắng muốt.

Dưới mái đình rêu
15:06 16/01/2026

Một cuộc giằng co câm lặng nhưng khốc liệt xuyên thế kỷ đang diễn ra trên cùng một viên gạch. Một bên là Tùng - đứa cháu nội tội nghiệp muốn lôi sự thật ra ánh sáng để trả nợ nghiệp. Một bên là tàn dư ký ức của ông tổ - kẻ hèn nhát đang dồn chút tàn lực cuối cùng để chôn vùi tội ác, để bảo vệ cái danh dự hão huyền của dòng tộc.

Mùa hè đang đến
13:58 09/01/2026

Vân tựa đầu lên vai anh, khẽ nói: “Em yêu anh, Hà ạ! Em tin là duyên phận cho mình gặp nhau”. Hà không nói, chỉ siết chặt bàn tay Vân. Trong rừng chiều, nắng đổ vàng như mật, gió khẽ lay tán lá trên đầu, và hai tâm hồn lặng lẽ tìm thấy nhau.

Đếm Tết
13:13 06/01/2026

Bên ấm trà nóng. Hơi thơm của những bông nhài vườn nhà phảng phất. Câu chuyện bà Ve càng thêm rôm rả. Chẳng có chuyện gì ngoài chuyện Tết. Bà Vui được nghe chuyện Tết của người Tày. Bà Ve bảo Tết Tày vui lắm. Có Tết chung, Tết riêng. Tết riêng là Tết mỗi nhà. Tết chung là Tết Thổ công làng.

Nhà văn Trần Hồng Long: “Tôi đang làm mới chính tôi”
18:45 04/01/2026

Hơn mười năm trước có thể xem là giai đoạn “hoàng kim” của nhà văn Trần Hồng Long (Công an tỉnh Sóc Trăng) khi xuất hiện thường xuyên trên các báo, tạp chí văn nghệ uy tín Trung ương ở thể loại truyện ngắn. Không chỉ vậy, anh còn đoạt nhiều giải thưởng, trong đó có giải thưởng “Cây bút vàng”. Bỗng dưng hơn mười năm gần đây, người sĩ quan này “im lặng”, hóa ra anh đang tự làm mới chính mình.

Ba thế hệ
20:18 03/01/2026

Chỉ trong chớp mắt, đứa con đã lớn lên và cậu ta ghen tị với những chàng trai, cô gái hẹn hò với nhau thành từng cặp trên phố nên nói với Thường Gia: “Bố ơi, con thích cô gái xinh đẹp nhà bên kia”. Thường Gia thì thầm với con: “Cô ấy là em cùng cha khác mẹ của con, họ hàng gần không thể kết hôn mà chỉ có thể là bạn bè”.

Hoa đào về trên núi
19:36 02/01/2026

Nghe Thư trả lời tự nhiên Tuấn thấy một cảm giác muốn được che chở cho cô gái bé nhỏ, có một điều gì đó nhen nhóm trong Tuấn kể từ khi anh chia tay mối tình cách đây đã hai năm. Đi đến khoảng rừng thưa hôm trước, Tuấn bất chợt dừng xe bảo Thư đứng đợi. Lát sau Thư ngạc nhiên thấy Tuấn đi ra, trên tay là một cành đào nhỏ chi chít hoa nụ đang bung nở rất đẹp. Trao cho Thư cành hoa, Tuấn chở cô về.

Còng gió đi mưa
12:24 25/12/2025

Cô Rứa ngồi thờ thẫn trong buồng. Mớ tóc bạc khô rối vắt ngang vắt dọc trên gương mặt nhàu nhĩ. Những vất vả đã vò nát cô Rứa. Nhìn tấm ảnh thời trẻ của cô mà tiếc biết bao nhiêu. Hồi đó, nhà nội ở trong vùng tạm chiếm của địch. Ngứa mắt sôi gan cảnh quê xứ bị cày xới, mười bảy tuổi, cô Rứa lén bỏ trốn, tham gia bộ đội. Trong quá trình đi dân vận, cô quen được dượng Thôi là anh nông dân hiền như cục đất.

Văn xuôi Du An –  Một mảng màu vùng cao Tây Bắc!
17:42 23/12/2025

Đã có hai tập truyện ngắn “Lông gà và lá chuối”, “Rừng người, người rừng”, mới đây, nhà văn Du An có “Quãng đen quãng trắng”, được nhận giải C cuộc thi tiểu thuyết, truyện ký về đề tài “Vì an ninh Tổ quốc và bình yên cuộc sống”, lần V (2022 - 2025) do Bộ Công An – Hội Nhà Văn Việt Nam tổ chức. Xin giới thiệu vài nét văn xuôi của nhà văn nhiều nội lực, chuyên viết về miền núi cao Tây Bắc.

Máu chữ
14:53 22/12/2025

Ông khoan thai hít sâu, dồn khí xuống huyệt hạ đan điền, rồi chậm rãi thở nhẹ. Từng mạch máu giãn ra, chạy khắp cơ thể. Một quầng sáng bừng lên trước đôi mắt nhắm hờ. Ông từ từ đứng dậy, đến trước chiếc bàn đặt bên cửa sổ thư phòng, bấm nút khởi động máy.

Người bạn đặc biệt của ba tôi
12:38 12/12/2025

Con bò ba mua từ hồi mẹ tôi còn sống. Nó lớn lên cùng ba, cùng cày ruộng, cày thuê. Cứ hai năm nó đẻ một lứa bê. Con bê đẹp, ai cũng giành mua. Tiền bán bê nuôi mấy chị em tôi ăn học. Rồi ba lấy tiền đó gây đàn heo, làm vườn rau sạch... Có lần, nó bị bọn trộm bò dắt đi, cả tuần ba mẹ đi tìm không thấy tăm dạng. Rồi, bất ngờ nó trở về... Trên thân nó có nhiều vết dao chém, và nó bị chém đứt mất cái tai bên trái. Từ đó, nhà tôi gọi nó là con Một Tai.

Đáy phố
14:13 05/12/2025

Cô gái mang dáng vẻ dịu dàng, quê miền núi xa tít tắp lọt vào mắt xanh của chàng công tử phố Cảng. Hạ nhận lời yêu Khương vào năm cuối đại học. Những đêm trực lạnh lẽo, cô đơn đã kéo Hạ gần Khương hơn. 

Vết nứt
15:44 30/11/2025

Cầm lá đơn cho thôi việc ở trên tay, cô im lặng không nói gì, chỉ có những người đồng nghiệp đang nhìn cô thu dọn bàn làm việc của mình thi thoảng nhìn rồi lắc đầu cả bất ngờ. Mười một năm cô làm việc cho công ty này, cũng chỉ là một công ty nhỏ và trải qua nhiều biến cố cô vẫn quyết tâm gắn bó.