Có những tập thơ không chỉ đọc bằng mắt, mà bằng ký ức của một cộng đồng. "Những ngọn gió biên cương", NXB Hội Nhà văn, 2025 của Trần Mai Hường mở ra như cuốn-sổ-gió: gió đi dọc cột mốc, gió ghé đảo trong đêm mưa, gió đứng im trước bia mộ liệt sĩ rồi quay về căn bếp nơi người vợ trẻ bồng con.







