Người cấp dưỡng và ân tình của các chiến sĩ Công an
Dì Phan Thị Năm năm nay tuổi 77, nhưng vẫn còn khỏe mạnh, minh mẫn, vui vẻ và hài hước. Theo dì Năm, dì sinh ra, lớn lên tại thị trấn Kế Sách và vào làm cấp dưỡng cho Công an huyện Kế Sách từ những năm đầu sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng cho đến nay. Dì Năm xem công việc là niềm vui của cuộc đời, xem anh em trong đơn vị như người thân ruột thịt của chính mình. Được chăm lo bữa ăn của anh em trong đơn vị dì như thấy khỏe hẳn ra. Những ngày cuối tuần không phải nấu ăn cho cơ quan, dì Năm rất nhớ và lại vào cơ quan thăm anh em Công an.
Trò chuyện với dì Phan Thị Năm, chúng tôi được biết cuộc đời riêng của dì cũng lắm trân chuyên. Dì lập gia đình trước năm 1975 và có một người con trai. Chồng mất sớm, dì Năm ở vậy nuôi con trong khó khăn, cực nhọc. Do hoàn cảnh gia đình nghèo, không có đất đai sản xuất nên cuộc sống của hai mẹ con rất vất vả. Sau ngày miền Nam giải phóng, dì Năm được nhận vào làm cấp dưỡng cho Công an huyện Kế Sách. Còn con trai của dì đi làm ăn ở tận vùng đất Quảng Trị “thừa nắng, thiếu gió”, chỉ môt mình dì ở nơi quê nhà.
Dì Năm tâm sự: “Thương con lắm mà không giúp được gì cả, đành phải để cho nó ở ngoài miền Trung sinh sống. Dì ở đây đã có anh em Công an huyện làm nhà cho ở, lo lắng, chăm sóc khi trái nắng trở trời. Ơn này dì nhớ mãi suốt đời các cháu ạ”.
|
| Dì Phan Thị Năm, người cấp dưỡng của Công an huyện Kế Sách (Sóc Trăng) gần 40 năm qua. |
Thượng tá Phạm Quốc Việt, cho biết: “Dì Năm vào làm cấp dưỡng cho đơn vị đã gần 40 năm, qua 6 đời Trưởng Công an huyện cho đến nay. Dì Năm rất nhiệt tình với công việc của mình. Bữa cơm cho anh em trong đơn vị dì rất chu đáo, đảm bảo vừa no, vừa ngon, hợp vệ sinh. Dì cũng luôn thay đổi thực đơn thường xuyên và có sáng tạo khi chế biến món ăn hợp khẩu vị của anh em. Thậm chí, dì còn biết quan tâm tới sở thích, sức khỏe của mỗi người để có bữa cơm phù hợp với anh em. Bếp ăn của đơn vị chúng tôi được cấp trên kiểm tra nhiều lần và luôn đánh giá là bếp ăn đạt yêu cầu về an toàn vệ sinh thực phẩm. Chính vì vậy, sức khỏe anh em được đảm bảo, phục vụ tốt cho công tác chiến đấu và sẵn sàng chiến đấu”.
Cũng từ sự chu đáo, cẩn thận của dì Năm, nên nhiều năm qua Công an huyện Kế Sách đã xem dì như là người thân của mình, chăm lo cuộc sống của dì rất chu đáo. Thượng tá Phạm Quốc Việt cho biết thêm, khi dì Năm tới tuổi nghỉ hưu, lãnh đạo ngành cho dì nghỉ và không hợp đồng lại. Nhưng chúng tôi thấy dì có một mình, con cháu ở xa, không có việc làm thì cuộc sống của dì sẽ khó khăn nên lãnh đạo đơn vị bàn bạc tiếp tục ký hợp đồng lại với dì Năm. Hiện tại, mỗi tháng đơn vị trả dì 3 triệu đồng, bên cạnh đó, hỗ trợ dì mỗi ngày 20.000 đồng nữa để dì yên tâm công tác, phục vụ tốt cho anh em trong đơn vị. Bây giờ, anh em chúng tôi xem dì Năm như người thân của mình. Thường xuyên lo lắng cho dì mỗi khi trái gió trở trời, ốm đau bệnh tật. Thấy dì nhà cửa chưa có nên đơn vị đã vận động xây cho dì một ngôi nhà khá khang trang. Ngoài ra, chúng tôi cũng vận động đóng góp mua bảo hiểm nhân thọ cho dì được mấy chục triệu đồng. Sau khi hết hợp đồng, số tiền đó chúng tôi gửi vào ngân hàng, đề xuất lãnh đạo chính quyền xin cho dì Năm một phần đất trong nghĩa trang để lo hậu sự. Khi dì Năm trăm tuổi, cơ quan chúng tôi sẽ đứng ra lo mọi việc cho như chính người thân, người trong đơn vị của mình”.
Cũng theo Thượng tá Phạm Quốc Việt, các đồng chí từng làm lãnh đạo Công an huyện Kế Sách, sau khi chuyển sang đơn vị mới, giữ chức vụ cao hơn vẫn luôn nhắc nhở anh em trong đơn vị phải chăm lo cho dì Năm, bởi dì là người đã hết mình vì những bữa cơm, vì sức khỏe của CBCS trong đơn vị của mình. Từ ân tình của CBCS Công an huyện Kế Sách, dì Phan Thị Năm chia sẻ: “Được nấu ăn cho anh em trong đơn vị dì vui lắm. Tâm nguyện của dì là được phục vụ cán bộ chiến sĩ Công an huyện cho đến hết đời mình”…
