Chăm sóc phạm nhân có HIV/AIDS ở trại giam

Thứ Sáu, 01/03/2013, 09:39
Có HIV, nhiều phạm nhân tỏ ra bất cần đời, nhiều trường hợp tự rạch tay chảy máu để gây sức ép với các y, bác sĩ; có trường hợp bị gia đình bỏ rơi không quan tâm. Bên cạnh đó, nhiều người bệnh tật hành hạ họ đến kiệt quệ, thân thể lở loét, đau yếu không tự phục vụ được…

Nhưng, không vì thế mà các cán bộ y tế bỏ rơi, bởi hơn ai hết, các y, bác sĩ ở trại giam hiểu rằng dù là phạm nhân, dù có tội nhưng họ vẫn là con người, vẫn cần sự chăm sóc để có cơ hội hoàn lương, làm lại cuộc đời…

Mới sáng sớm, chưa đến giờ làm việc nhưng Trung tá, bác sĩ Nguyễn Xuân Hoán, Bệnh xá trưởng Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Ninh đã vào cơ quan. Sở dĩ anh phải đến sớm như vậy vì phạm nhân Vũ Mạnh Hùng, ở khu 4, Đáp Cầu, TP Bắc Ninh bệnh tình nặng thêm, diễn biến xấu.

Phạm nhân Hùng là con nghiện lâu năm, bị bắt về hành vi tàng trữ trái phép chất ma túy. Hôm vào trại, làm test nhanh, phát hiện Hùng có HIV, lại bị nấm lưỡi nên việc điều trị khá khó khăn.

Ở trại được ít hôm, không có ma túy sử dụng nên bệnh tình của Hùng có chiều hướng nặng lên. Suốt nhiều ngày qua, Hùng sốt liên miên, lúc nào nhiệt độ cũng từ 38 đến gần 40 độ. Vì thế, có những đêm, 2 - 3 lần bác sĩ Hoán phải khám, đo nhiệt độ, cấp thuốc cho Hùng.

Đưa Hùng đến bệnh viện tỉnh điều trị nhưng anh Hoán cùng các đồng nghiệp vẫn phải thường xuyên trông giữ, chăm sóc. Sở dĩ như vậy bởi các anh hiểu, Hùng có hoàn cảnh rất éo le, con chết vì HIV, vợ cũng bị bắt nên đối tượng rất chán nản, không muốn trị bệnh. Chính vì vậy, ngoài trách nhiệm, anh và đồng nghiệp luôn gần gũi, động viên Hùng để anh ta có nghị lực sống tiếp.

Anh Hoán tâm sự: Đối với bệnh nhân có HIV, ngoài việc quản lý, chữa trị, các cán bộ y tế còn phải làm công tác tuyên truyền, phổ biến kiến thức để các phạm nhân khác biết cách phòng tránh nhưng không xa lánh, kỳ thị người bệnh.

Bác sĩ chăm sóc bệnh nhân có HIV.

Ở Trại tạm giam số 2, Hà Nội, các y bác sĩ cũng vất vả không kém khi chăm sóc bệnh nhân có HIV. Có trường hợp của một bệnh nhân nhiễm HIV quê ở Đông Anh được chuyển vào trại trong tình trạng vô cùng nguy hiểm. Bệnh nhân này do lở loét và giữ vệ sinh không tốt nên toàn bộ phần thịt một bên đùi đã bị thối và giòi làm tổ, đồng thời hở toàn bộ xương đùi từ phần hông cho đến đầu gối.

Chứng kiến cảnh tượng đó, không ít người phải quay mặt đi, nhưng bác sĩ, Đại úy Nguyễn Thanh Hải, Bệnh xá trưởng cùng đồng đội vẫn tận tình lau rửa vết thương và khâu dần lại. Sau 2 tháng liền tích cực điều trị và chăm sóc, vết thương đó đã lành da và sức khỏe của bệnh nhân dần hồi phục trở lại.

Mặc dù biết bệnh tình của mình nhiễm phải sẽ không còn sống được lâu, nhưng khi chứng kiến sự tận tình của các cán bộ y tế, bệnh nhân đó đã không cầm nổi nước mắt và thốt lên rằng đến người nhà của anh ta cũng chưa chắc đã chăm sóc được như vậy. 

Nhận nhiệm vụ Bệnh xá trưởng Trại giam Thanh Lâm gần 2 năm nhưng bác sĩ, Đại úy Trương Văn Dũng cũng trực tiếp điều trị cho hàng chục bệnh nhân có HIV giai đoạn cuối. Có những phạm nhân, gia đình gần như bỏ hoàn toàn nên ngoài bệnh tật, họ còn bị tâm lí khá nặng nề. Điển hình như trường hợp của bệnh nhân Nguyễn Đình Toán, 31 tuổi, trú ở An Dương, Lê Chân, Hải  Phòng, phạm tội tàng trữ trái phép chất ma túy.

Có HIV, Dũng sốt cao liên miên, cơ thể lở loét, viêm phổi nặng. Anh Dũng liên hệ với gia đình Toán nhưng phía đầu dây bên kia bảo nhầm rồi dập máy. Biết rằng, sự thật sẽ làm bệnh nhân buồn chán hơn nên anh Dũng giấu mọi thông tin, động viên Toán điều trị.

Do Toán quá yếu không đi lại được nên chỗ nằm của anh ta lúc nào cũng bốc mùi hôi tanh cực kỳ khó chịu, nhưng không vì thế mà anh Dũng ngại khó, anh cẩn thận lau rửa vết thương, trực tiếp tiêm, truyền cho Toán.

Có những đêm, Toán sốt cao liên tục nên anh Dũng và đồng đội không dám ngủ, sợ xảy ra việc gì. Mặc dù được chăm sóc tận tình nhưng cuối cùng, anh Dũng và đồng đội cũng đành đầu hàng trước số phận của Toán. Hôm khám nghiệm và khâm liệm cho Toán, anh cẩn thận lau rửa thật sạch sẽ để sang thế giới bên kia, Toán được nhẹ lòng…

Tôi hỏi anh, bệnh nhân đa phần bị bệnh truyền nhiễm, có HIV, anh có ngại không? Anh Dũng cười: "Sợ thì làm việc sao được, có những lúc phạm nhân tiêu cực, không muốn chữa bệnh, cào cấu, hành hung bác sĩ nhưng chúng tôi không lấy đó làm ngại, một mặt tìm hiểu tâm lí của họ, mặt khác nghiên cứu phương pháp chữa bệnh phù hợp. Từ đó, bệnh nhân hiểu ra, họ đã cảm ơn chúng tôi bằng cách cố gắng cải tạo tốt hơn".

Vất vả, hiểm nguy là vậy nhưng các bác sĩ ở trại giam, trại tạm giam mà chúng tôi từng gặp hiểu rằng, chữa bệnh cho những người đang lầm lỗi có thể giúp bệnh nhân lương thiện hơn.

Đặc biệt, chăm sóc bệnh nhân có HIV, không chỉ có chuyên môn, năng lực, y, bác sĩ còn là người nhà, người thân, bởi chỉ có tình người mới giúp được bệnh nhân vượt qua cơn hiểm nghèo

Phương Thủy
.
.