Hai ngày mới xin được xác nhận điều trị ngoại trú tại BV Bạch Mai
Tôi nguyên là sĩ quan Quân đội, từng tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, tại các địa bàn máy bay Mỹ rải chất độc da cam. Có thể bị nhiễm chất độc da cam từ bố, con tôi đã bị bệnh tâm thần nặng hơn 30 năm nay. Trong khi chờ đợi làm chế độ trợ cấp nhiễm chất độc da cam cho 2 bố con, đầu tháng 11, cán bộ chính sách phường Thụy Khuê, quận Tây Hồ, Hà Nội - nơi gia đình tôi cư trú, tiến hành làm thủ tục cho con tôi được hưởng chế độ trợ cấp người khuyết tật của Nhà nước. Để tiện việc xét duyệt, họ yêu cầu tôi nộp giấy ra viện của con, hoặc giấy chứng nhận cháu đã điều trị ngoại trú tại Bệnh viện Bạch Mai, Hà Nội (có dấu tròn).
Ngày 23/11, tôi đến Bệnh viện Bạch Mai, xin giấy chứng nhận thì được Phòng Kế hoạch tổng hợp hướng dẫn làm đơn đề nghị, có xác nhận của bác sĩ khám, điều trị và của lãnh đạo Viện Sức khỏe tâm thần, nơi con tôi điều trị ngoại trú. Sau khi có xác nhận của bác sĩ điều trị, cử nhân Đặng Thanh Tùng, Trưởng phòng Tổng hợp Viện Sức khỏe tâm thần đã ký xác nhận và đóng dấu vào đơn. Tôi mang đơn lên Phòng Kế hoạch tổng hợp Bệnh viện Bạch Mai, xin chứng nhận. Cán bộ phòng này yêu cầu tôi phải xin chữ ký Viện trưởng hoặc Phó Viện trưởng mới đúng thủ tục (?!).
Khi tôi trở lại Viện Sức khỏe tâm thần thì đã sắp hết giờ làm việc buổi chiều. Cảm thông với tôi vất vả cả ngày mà chưa đạt kết quả, anh Tùng đã gọi điện thoại xin ý kiến Thạc sỹ Nguyễn Tuấn Phương, Phó Viện trưởng Viện Sức khỏe tâm thần. Rồi anh bảo tôi đợi ông Phương về sẽ giải quyết. Gặp ông Phương, tôi đưa lá đơn xin ông xác nhận. Ông hỏi tôi ngoài đơn này có mang đơn in sẵn không. Tôi đưa ông lá đơn đề nghị hưởng trợ cấp xã hội của con tôi. Xem xong, ông bảo anh Tùng gọi điện mời bác sĩ điều trị cho con tôi lên xác nhận vào đơn này. Bác sĩ đi vắng. Ông Phương động viên tôi về nhà, sáng mai đến lấy xác nhận.
Tôi phấn khởi ra về và thầm cảm ơn ông Phương đã nhiệt tình giúp đỡ. Nhưng thật bất ngờ, sáng 24/11, tôi đến gặp anh Tùng để xin lá đơn thì chỉ có xác nhận của bác sĩ điều trị. Anh Tùng bảo tôi sang gặp ông Phương. Ông Phương lạnh lùng "mời" tôi sang xin xác nhận của ông Viện trưởng mà không hề có lời giải thích thấu đáo. Tôi gặp Phó Giáo sư, Tiến sĩ Nguyễn Kim Việt, Giám đốc Viện Sức khỏe tâm thần xin xác nhận. Ông ta từ chối thẳng thừng, gọi anh Tùng sang cầm lá đơn của tôi về, rồi đi vào phía trong phòng, buộc tôi phải ra ngoài.
Cầm tờ đơn không được xác nhận tôi nghĩ: Phải chăng chiều 23/11 ông Phương nhiệt tình với tôi vì có lý do "tế nhị", nhưng tôi đã không "biết điều" nên ông thay đổi thái độ ứng xử?
Cũng còn may sau đó đơn của tôi đã được Bệnh viện Bạch Mai xác nhận. Có điều, việc này không có gì khuất tất, giải quyết chậm nhất cũng chỉ trên dưới 1 giờ đồng hồ, thế mà tôi phải trả giá 2 ngày với 4 lần đi lại Bệnh viện Bạch Mai, chờ đợi căng thẳng, mệt mỏi. Buồn hơn là không biết đến bao giờ trong đầu tôi mới xóa được chuyện ông Phương nói lời mà không giữ lời và hình ảnh vô cảm, hách dịch của ông Việt. Tôi xin gửi bài báo này tới Đảng ủy, Giám đốc Bệnh viện Bạch Mai và Bộ Y tế
