Những chuyện ít biết về nhà văn Hemingway
Mặc dù đã qua đời hơn bốn thập niên, Ernest Hemingway vẫn rất thu hút sự chú ý của công chúng không chỉ ở riêng nước Mỹ. Cho tới hôm nay, ngay cả sau khi sách báo viết về ông đã lên tới con số hàng chục nghìn, người ta vẫn tò mò muốn biết thêm về đời tư của ông.
Ông vẫn có vô số người bắt chước, cả nghiêm túc lẫn không quá nghiêm túc. Nhiều cây bút văn học ở Mỹ tới nay vẫn còn cảm thấy sự ảnh hưởng to lớn của phong cách Hemingway đối với mình. Và mỗi dịp kỷ niệm sinh nhật ông (21/7) hàng năm vẫn có vô số hoạt động hướng về tác giả của những "Giã từ vũ khí" (1929), "Chuông nguyện hồn ai" (1940), "Ông già và biển cả" (1952)...
Cần cù bù mọi thứ
Trước khi trở thành nhà văn nổi tiếng toàn thế giới, Hemingway nhiều năm hành nghề báo. Lối tư duy và làm việc của một phóng viên bẩm sinh đã khiến cho ngòi bút của ông trở nên khác lạ, gần như trở thành đặc trưng cho phong cách tiểu thuyết thời hiện đại, vô cùng gần gũi với báo chí.
Có lần Hemingway đưa cho nhà báo Nga Henryk Borovik, một người bạn của ông, xem tờ giấy trong đó có ghi những hàng chữ số. Với vẻ rất nghiêm túc, ông nói rằng đấy là bảng thống kê của ông - cuối mỗi ngày (Hemingway làm việc hàng ngày từ 5 giờ sáng tới 1 giờ chiều), ông đếm xem mình đã viết ra được bao nhiêu chữ. Trung bình mỗi ngày Hemingway viết được khoảng 700-800 từ tiếng Anh. Cũng có một ngày ông chỉ viết được 208 chữ - bên cạnh con số thống kê này ông ghi: "Có những lá thư vụ việc cấp thiết".
Ông tự bào chữa cho mình trước bản thân! Như ông tự nhận xét, ông từ lâu "đã bán mình cho nề nếp kỷ luật cá nhân". Không gì có thể bắt ông không làm việc. Ngay trong thời gian chiến tranh ở Tây Ban Nha, ông vẫn ngồi một mình ở
Sự thật nghệ thuật cao hơn
Từng có hai nhà báo Pháp tung ra giả thuyết, Gregoryo Fuentes, một người đánh cá ở làng chài Kojima (
Hemingway có vẻ như không đồng tình với việc Fuentes cứ khăng khăng mình là nguyên mẫu cho nhân vật chính trong "Ông già và biển cả". Theo chứng nhận của nhà báo Borovik, dường như Hemingway từng nhận xét về Fuentes như sau: "
Theo lời kể của Borovik, Hemingway đã nói rằng, "Ông già và biển cả" là tác phẩm duy nhất mà ông đã viết xong rất nhanh và rất dễ dàng:
- Tôi không nhớ là đã mất mấy ngày, nhưng tôi viết nhanh lắm. Nhưng trước đó tôi đã nghĩ về cốt truyện này cả 13 năm. Khi vụ việc xảy ra ở làng chài Kojima, tôi quyết định viết truyện ngắn. Tuy nhiên, tôi đã hiểu ngay rằng, sẽ không thành công nên quay sang tìm hiểu về làng chài đó. Điều này theo đúng lý thuyết của Stanislavsky: Người diễn viên có nhiệm vụ nói hai câu thôi nhưng cần phải biết mọi điều xung quanh nhân vật của mình. Còn nguyên mẫu ư? Sự thật nghệ thuật phải mạnh mẽ hơn sự thật đời sống - nhà văn phải mang tất cả những "sự thật" mà anh ta đã nhận thấy ở cuộc đời, ghép kiến thức và quan sát cá nhân để tạo ra sự thật của mình.
Chân lý nằm trong rượu
Hemingway thích uống rượu. Ông giải thích: "Tôi ngồi vào bàn viết từ sáng. Rồi sau đó, để khỏi bị ám ảnh bởi những gì vừa viết, tôi bắt đầu uống rượu và chỉ như thế mới cảm thấy mình được nghỉ ngơi một chút. Chứ không thì có thể hóa dại khi ta cứ phải nghĩ về mọi việc tiếp diễn với các nhân vật, chàng sẽ nói gì và nàng sẽ đáp lại như thế nào..."
Có lần Hemingway ngồi trong quán rượu cùng vợ. Bỗng có một phóng viên của một tạp chí Mỹ nào đó vào, trông thấy ông hồ hởi tới mời ông cụng ly. Ông từ chối: "Không, tôi đang trong chế độ kiêng!". "Sao lại kiêng, tôi thấy anh cũng đang cầm ly rượu cơ mà?". Hemingway đáp: 'Tôi có chế độ kiêng đặc biệt - tôi không uống rượu cùng những kẻ vớ vẩn!".
Sống phải khỏe
Hemingway là một nhân cách mạnh, các nhân vật của ông cũng toàn những người rất có cá tính và mạnh mẽ cả về tinh thần lẫn thể xác. Với Hemingway, có khỏe mới đáng sống. Có lạc quan mới đáng sống. Nhưng cuối đời ông, mọi sự không còn như ý ông nữa. Ông có quá nhiều kẻ đố kỵ, vu cáo. Những vết thương cũ cũng làm cho ông khốn đốn. Vậy nên ý nghĩ tự sát đã ám ảnh ông. Có lần ông định nhảy ra ngoài máy bay nhưng may thay, cửa sổ không mở...
Mùa hè năm 1961, Hemingway đã bất ngờ tự sát bằng súng. Cha ông cũng đã dùng súng tự sát ở tuổi 40. Về sau, cháu gái ông Margaux cũng tự sát, vào đúng ngày 2/7/1996. Dường như có một gen di truyền u ám nào đó...
|
Bưu tá Bob Doughty gchiến thắng trong cuộc thi những người có ngoại hình giống Hemingway năm 2005 Nhân kỷ niệm lần thứ 106 ngày sinh của nhà văn lớn người Mỹ Ernest Hemingway, ngày 21/7 tại hòn đảo Năm nay, phần thắng trong cuộc thi trên lại thuộc về bưu tá Bob Doughty từ bang Bob thổ lộ rằng, trong các tác phẩm quen thuộc của Hemingway, ông thích nhất cuốn "Ông già và biển cả". Hemingway từng sống trên đảo trong những năm 1930. Chính tại đây ông đã viết nên tác phẩm "Có và không có". Thiên hạ kể rằng ở đây nhà văn đã được người quen tặng cho một con mèo có 6 chân. Hiện nay trong nhà bảo tàng Hemingway trên đảo vẫn còn hậu duệ của con mèo kỳ lạ ấy và cũng với 6 cái chân. Những người tham dự cuộc thi rất thích chụp ảnh cùng những con mèo 6 chân của bảo tàng. |
