Gần 20 năm không ăn mà vẫn …sống
Chân dung… “người tuyệt thực”
Cách đây 3 tháng, các bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ vô cùng ngạc nhiên khi siêu âm vùng bụng bệnh nhân Phan Tấn Lộc nhà ở huyện Ô Môn, TP Cần Thơ nhưng không phát hiện được men tiêu hóa cũng như phần mảng bám thức ăn trong thành ruột, cả vùng dạ dày...
Ngay lập tức thông tin lạ này được lan ra toàn bệnh viện. Bác sĩ bảo ông Lộc cứ về nhà chờ vài ngày sẽ khám lại vì họ cần thời gian thảo luận. Nhiều ngày sau khi ông Lộc đến bệnh viện, các bác sĩ siêu âm lại và kết quả vẫn như cũ. Một trường hợp đặc biệt kỳ dị, các bác sĩ không thể giải thích nổi. Nhưng với người đàn ông này, thì đó là chuyện bình thường. Bởi đã gần 20 năm nay, trong bụng ông chỉ chứa toàn nước trà.
Đi men theo con đường nhỏ từ khu Bình Thủy (Cần Thơ) đến Phước Thới hỏi thăm nhà ông Nguyễn Tấn Lộc không ai biết, nhưng hỏi chuyện người đàn ông đã nhịn ăn gần 20 năm thì ai cũng nhiệt tình kể chuyện.
Người dân ở khu vực này quen miệng gọi ông là Ba Nhị. Ông không phải là dân gốc ở miệt này, ông sinh ra và lớn lên ở TP HCM. Sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất, cha ông chuyển cả gia đình về miền Tây sinh sống, ban đầu là ở Đồng Tháp, sau mới về Cần Thơ.
Ông lập gia đình, sinh con (3 gái, 2 trai) như bao người bình thường khác. Ông hoàn toàn khỏe mạnh về cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng đột ngột, sau khi người con trai út ra đời, ông ăn thức ăn mặn như thịt, cá thì lại có cảm giác lợm giọng, tanh và buồn nôn.
Ban đầu, ông cứ nghĩ mình bị vậy là do phản ứng thông thường của cơ thể hoặc là do chăm sóc vợ khi bà sinh con, chẳng chóng thì chầy bệnh sẽ khỏi. Nhưng càng về sau, sự việc càng trở nên trầm trọng, mặc cho ông vẫn làm ruộng và sinh hoạt bình thường.
Không ăn được đồ mặn, ông chuyển sang ăn thức ăn chay. Ăn được hơn 2 năm thì triệu chứng “thức ăn mặn” lại xảy ra, nghĩa là ông không thể ăn chay được. Cứ ngửi thấy mùi cơm, mùi thức ăn là ông quay mặt và buồn nôn. Thời điểm này, ông chỉ thích uống trà. Trà càng đậm càng đắng lại càng thích, mỗi ngày, ông uống vài ly rồi đi làm ruộng bình thường. Có lúc được người bà con đi Trung Quốc về cho loại trà lạ, đắng nghét, không ai uống được, ông vẫn để dành uống dần và xem như của quý.
|
|
| Những bữa ăn của ông Lộc. |
Cả vùng Tây Nam Bộ rộng lớn thời điểm ấy thường có những tín ngưỡng lạ về chuyện ăn uống. Trường hợp của ông lại rất đặc biệt, vậy là cả nhà ông Lộc sợ. Sợ đến mức ngay cả cha mẹ ruột hay cha mẹ vợ của ông, ông cũng giấu. Chỉ có vợ và những người con trong nhà biết bệnh ông.
Cũng đã đi bác sĩ, cũng đã nằm bệnh viện, nhưng ông vẫn không thể ăn được. Ông bắt đầu từ chối chuyện đi dự đám cưới, đám giỗ hay ma chay, những nơi ông bắt buộc phải đụng đũa. Nhưng, không thể để vợ cứ đi thay mình hoài. Một vài lần tham dự đám cưới láng giềng, mọi người thấy ông ngồi chỉ toàn uống nước trà, đã bắt đầu nghi nghi.
Cái kim giấu trong bọc lâu ngày cũng đâm ra ngoài, cả xóm biết ông nhịn ăn đã nhiều năm. Vì mê tín họ cho rằng, chỉ có quỷ mới sống được mà không ăn? Cha mẹ vợ của ông hay tin con rể mình đã không ăn nhiều năm phát hoảng lên. Lập tức bắt ông phải đi tìm “thầy” để giải phép. Ban đầu thì tìm tới nhà “thầy”, sau thì rước “thầy” tới nhà nhưng ông không ăn vẫn hoàn không ăn.
Vậy là cả gia đình ông đầu hàng. Còn xóm giềng, sau những lần đồn đại ban đầu, vẫn thấy ông không ăn mà vẫn ra ruộng nên dần cũng thôi. Họ coi việc ông Ba Nhị không ăn, chỉ uống nước trà đi làm ruộng là điều hiển nhiên.
Thực đơn chính trong ngày của ông Lộc bao lâu nay vẫn vậy: sáng vài ngụm trà đá có pha ít đường; trưa: một tách trà nhỏ, chiều và tối thêm 1 tách trà nữa. Vậy là xong một ngày. Mà ông nói, dạo này ông cũng đã uống ít đi. Hồi đó thì còn vài tách một ngày, giờ thì chỉ nhấp nhấp khi cảm thấy khô cổ.
Mới hồi năm trước, người em cột chèo của ông bị bệnh mất ở Châu Đốc. Mình ông lặn lội xuống phụ làm đám ma và đưa tang. Cả bốn ngày liền, ông chỉ uống một tách trà nhỏ. Uống ít là bởi, không có ai ép ông uống cả. Ông kể thế, dẫu uống vậy, nhưng khi di chuyển đưa em ông ra khu nghĩa địa cách nhà hơn cây số, ông vẫn đi về bình thường. Mới 3 tháng trước thôi, ông vẫn đạp xe đạp lên khu gần sân bay Trà Nóc thăm bà con được. Nhưng giờ, ông đã yếu nhiều.
Ông kể là ông đang bị tắc túi mật, nên mệt. Bác sĩ khuyên ông nên mổ đi, nhưng ông cứ sợ mổ sẽ mau chết đành để vậy. “Sống được bao lâu nữa thì sống mà. Dạo này yếu rồi. Sáng dậy đi tập thể dục xong vô nằm ru cháu ngoại, không đi đâu xa nổi nữa”, ông kể.
Chúng tôi hỏi liệu ông có tin vào cái gì để nhịn ăn hay không? Ông nói nhịn ăn là bởi không ăn được thôi, chứ tin vào cái đạo gì. Thực tế, chúng tôi không nhận ra ông có gì khác biệt sau ngần ấy năm nhịn ăn. Điều khác biệt duy nhất mà ông tự nhận đó là, tóc ông trước đây rất cứng nhưng giờ đã bắt đầu bở. Nếu thêm nữa, có chăng là nhìn ông mệt mỏi, giọng nói rất nhỏ và không linh hoạt như người đầy đủ dinh dưỡng.
Các nhà khoa học nói gì?
Trả lời báo chí, bác sĩ Nguyễn Xuân Hương - phụ trách Khoa U bướu Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ cho biết: Hiện tượng không ăn mà sống hàng tháng, thậm chí hàng năm đã từng có trên thế giới. Ở trường hợp ông Lộc, không phải là không hoàn toàn ăn gì mà chỉ là không ăn ngũ cốc, ông vẫn uống nước trà xanh và đường. Do vậy dù một ít năng lượng nạp vào cơ thể thì vẫn tạo ra năng lượng sống.
Theo ông Lộc cho biết, mỗi khi mỏi mệt hay đuối sức, ông lại phải truyền dịch, đây chính là nguồn bổ sung năng lượng phục hồi sức khỏe hữu hiệu nhất...
Chúng tôi đã tham khảo nhiều nhà khoa học để tìm nguyên nhân cho hiện tượng kỳ lạ của ông Lộc, không ai dám khẳng định về loại bệnh này, người thì cho rằng đây là vấn đề về thần kinh, tâm lý, từ không thích ăn cơm rồi dần dần, ăn rất ít rồi ăn cơm cháy, rồi chuyển ăn chay, cuối cùng là... "tuyệt thực", có thể trong thời điểm trước khi xảy ra chuyện bỏ ăn, ông Lộc đã gặp một cú sốc nào đó về tâm lý. Hiện tượng bệnh lý về thần kinh từng có những hiện tượng “sốc” tâm lý như thế trong cuộc sống...
Trao đổi với Chuyên đề ANTG, bác sĩ Nguyễn Thị Thư - Viện trưởng Viện Y dược học dân tộc TP HCM cũng không dám khẳng định gì về trường hợp của ông Lộc, bà chỉ cho biết, đây là trường hợp hiếm gặp, trước đây đã có những trường hợp chỉ ăn cơm dừa, uống nước dừa vẫn sống và làm việc được vài tháng, nhưng cơm dừa cũng là một loại thực phẩm, trường hợp của ông Lộc có lẽ là độc nhất vô nhị tại Việt Nam. Theo ý kiến của bác sĩ Thư thì ông Lộc nên đi giám định y khoa để các bác sĩ chuyên môn khẳng định bệnh.
Ngày 18/4, Trung tâm Sách kỷ lục Việt
Gia đình ông Lộc hiện nay đã quá quen với chuyện ông... tuyệt thực, họ không còn hoảng sợ như thời gian đầu, những ngày mà họ đã rất cần sự can thiệp của các nhà khoa học. Nhưng ở dưới góc độ khoa học, đây là một trường hợp kỳ lạ, dư luận rất mong có được một sự nghiên cứu và những câu trả lời thật sự thuyết phục đối với trường hợp của ông Lộc

