Dương Bình Nguyên và "Chuyện tình Paris"
Có lẽ bởi vậy mà hầu như không một truyện nào có cốt truyện ly kì lắt léo, cố tình cài đặt duy lý, rõ rành, hoặc sắp xếp khôn khéo.
Và cũng không ngẫu nhiên, tên truyện ngắn nào (và ngay tên tập truyện), cũng váng vất êm xuôi như tên một bài thơ tình: “Trời cao trong vắt”, “Người con gái không đợi nơi đầu dốc”, “Hoa phù du”, “Đôi giày đỏ đã mất”, “Không khóc ở Hà Nội”, “Tháng ngày xanh biếc” vv… Người đọc cũng có dịp “tái ngộ” với “Giày đỏ”, người đã gợi lên bao câu hỏi cho Dương Bình Nguyên khi tập truyện ngắn trước đó của anh được xuất bản. “Giày đỏ” là ai? “Giày đỏ là có thật?”. Nhưng dù bạn có ý định thắc mắc gì thêm nữa, thì, nhân vật đi giày đỏ ấy có thể là rất nhiều, nhưng cũng có thể là một người.
“Bóng dáng của "Giày đỏ" có thể là ở đâu đó, có thể ngay bên cạnh bạn, có thể cùng tôi đi một chặng đường dài hoặc ở một nơi nào đó mà tôi chỉ mơ thấy mà thôi. Nếu coi "Giày đỏ" là một hình bóng như thế, có lẽ "Giày đỏ" sẽ mơ hồ và quyến rũ hơn”. Với Nguyên, đơn giản chỉ là như vậy.
![]() |
| Nhà văn Dương Bình Nguyên và tác phẩm gây sốt đối với bạn đọc. |
Mỗi truyện ngắn trong tập truyện này đều là một chuyện tình buồn. Không có dáng vẻ vui tươi rộn ràng, mà tất cả chỉ là những chuyện tình rất nhiều đắm đuối và phiền muộn, âu lo, cùng nhiều lỡ dở, trái ngang. Tất cả cung cách viết truyện ngắn này hoàn toàn ứng với lối văn tự sự theo kiểu riêng của Dương Bình Nguyên, khi Nguyên chọn một giọng kể thầm thì như gió thoảng, rất xa lạ (hay chính Nguyên cũng dị ứng) với việc cao giọng giảng giải hoặc triết lý vụn trong văn chương truyện ngắn. Dường như chủ thể viết cứ để mặc cho mình trôi theo dòng cảm xúc của cái tôi tác giả, nhiều khi nhòa lẫn với cái tôi nhân vật, trong một kiểu tâm trạng thơ, quán xuyến, xuyên suốt từ truyện ngắn đầu đến truyện ngắn cuối tập truyện. Chính điều này đã khiến cho mỗi truyện ngắn của tập truyện này lại có thể cho bạn đọc cảm nhận hao hao như đọc một phân đoạn trong cả tiểu thuyết. Và những truyện ngắn như những ngọn đèn rọi vào góc khuất trong tâm hồn Nguyên, một tâm hồn trẻ thơ trong dáng vẻ đàn ông ngổ ngáo, phong trần, bụi bặm.
Đi hết 11 truyện viết theo kiểu của Nguyên, có thể không gặp, (hay không nhất thiết phải gặp) nhân vật “ra tấm, ra miếng”, theo cách quan niệm cổ điển, kể cả nhân vật “Giày Đỏ” được Nguyên dựng chân dung khá là góc cạnh. Nhưng “tâm trạng khi yêu” của nhân vật trong chuyện tình Nguyên kể, thì vẫn mắc kẹt đâu đó trong trái tim độc giả, cùng nỗi buồn sáng, trong trẻo và lặng lẽ như nước mắt rưng rưng khi ký ức trở về…
Trong văn chương, Nguyên cũng đanh đá, ngoa ngoắt, chao chát, đành hanh như một con mụ lắm điều, và thảng hoặc, trưng ra một bộ mặt bất cần, trơ tráo. Dường như, văn phong của Dương Bình Nguyên thiên về cảm xúc hơn là dụng công dựng nghệ thuật cho một câu chuyện. Việc bút pháp thế nào không là điều quan trọng, miễn là tìm cho mình một cốt truyện, một mạch chảy, rồi nhân vật sẽ tự nhiên thành hình. Hoặc chỉ cần một nhân vật trung tâm, câu chuyện sẽ bắt đầu xoay quanh nó. Viết thế này cũng tốt, nhưng lâu dần sẽ dể cũ dần đi, nếu không còn cảm xúc để viết nữa thì đáng sợ. Sẽ vất vả bắt trí tưởng tượng đơn thương độc mã suốt một cuộc hành trình, mà với một nhà văn, tâm thức chỉ là một phần trong công việc.
Buổi ký tặng sách “Chuyện tình Paris” chiều 19/9/2010 tại gian hàng Bách Việt ở Triển lãm - Hội chợ Sách Quốc tế lần thứ III đã thu hút được đông đảo người quan tâm và đã có gần 200 người xin chữ ký của tác giả. “Chuyện tình Paris” được chính thức phát hành vào ngày khai mạc Triển lãm - Hội chợ sách Quốc tế, kết thúc vào ngày 21/9, tổng số “Chuyện tình Paris” đã tiêu thụ được là 762 bản. Đây là một điều vui mừng báo hiệu “Chuyện tình
|
Thông tin về tác giả: Dương Bình Nguyên, 31 tuổi, hiện sinh sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh. Các tác phẩm đã in: - "Làng nhan sắc" - Tập truyện ngắn (NXB Văn nghệ TP Hồ Chí Minh/ 2001) Giải thưởng - Giải 3 cuộc thi truyện ngắn Báo Hoa học trò/ 2000 |
|
Thông tin xuất bản: -Tên: Chuyện tình Paris |

