“Truyện Kiều” nhìn từ những giấc mơ
17:37 15/10/2021

“Truyện Kiều” – kiệt tác của đại thi hào Nguyễn Du đã trở thành một cái tên quen thuộc với người Việt suốt hơn 200 năm qua. Cũng trong hai thế kỷ qua, đã có hàng ngàn công trình lớn nhỏ, từ chuyên luận cho tới các bài viết bàn về đủ các góc cạnh của “Truyện Kiều”. Thế nhưng, với những người say mê tác phẩm kinh điển này, Truyện Kiều vẫn tiếp tục là một miền đất hứa hẹn những khai phá mới, những điểm nhìn mới.

Thuyền Kagor và hành trình về bến vĩnh cửu
13:05 15/10/2021

Lễ bỏ mả là một tập tục có ý nghĩa hết sức quan trọng trong đời sống tâm linh của người Raglai ở tỉnh Khánh Hòa được truyền thừa, gìn giữ cho đến ngày nay. Và, trong lễ bỏ mả không thể thiếu thuyền Kagor. Đây là một công trình nghệ thuật, kiến trúc độc đáo và cũng lắm công phu của đồng bào Raglai dành cho người đã khuất.

Mùa trắng xóa
12:58 15/10/2021

Tháng Chín, bãi bờ lún phún ngô Đông, gió mướt như sợi rơm vắt qua lưng con bò no cỏ. Tôi đứng trên cây cầu già nua nhìn về những nóc nhà trắng khói. Mùi cám trộn củ chuối theo làn khói xám đục bay vần vèo quanh lũy rơm gầy xọp. Mùi nếp than đến kỳ cương sữa, ngọt đến nao lòng. Dưới đáy hồ, hòn sỏi hút lấy ráng vàng đỏ rực lên, trời vừa sang thu má môi người con gái đã khô nẻ vì gió. Mây xám cài vào khói lam dệt thành dải khăn lặng tờ, cả lòng hồ trở vàng như lúa vào mùa vón bột.

Cái sân - Một mảnh hồn Việt!
00:05 15/10/2021

“Truyện Kiều” của Cụ Nguyễn Du kết tinh văn hóa Việt, điều này đúng ở cả phương diện ngôn từ. Chỉ một đơn vị chữ “sân” mà được nhắc tới 23 lần, một trong những hình tượng xuất hiện nhiều nhất. Đối chiếu với “Kim Vân Kiều truyện” của Thanh Tâm tài nhân thì hầu như nó vắng bóng.

Những bông hoa nở thầm
23:42 14/10/2021

“Hoa trên đá” là tập truyện ngắn mới được xuất bản đầu quý IV năm 2020 của Đại tá, nhà văn Trần Phúc Dương. Tập sách gồm tám truyện ngắn với gần hai trăm trang, sáng tác trong những năm gần đây và tại các trại viết do Hội Nhà văn Hà Nội tổ chức. Hầu hết các truyện đã được công bố trên báo Văn nghệ, Văn nghệ Công an, Người Hà Nội…

Nghề không dễ “ăn”
23:05 14/10/2021

Viết hồi ký, tự truyện bây giờ không chỉ là mốt thịnh hành của giới nghệ sĩ, doanh nhân mà còn là nhu cầu của không ít người, đặc biệt là người có tuổi. Nhu cầu này ngày càng tăng khiến nghề viết thuê tự truyện, hồi ký được dịp sinh sôi.

Làng tạc tượng Bảo Hà
15:14 09/10/2021

Nào có ngờ, cái thôn có nghề thủ công điêu khắc truyền thống nức tiếng khắp trong Nam ngoài Bắc từ hàng mấy trăm năm nay ấy lại chỉ cách ngôi làng mà tôi được mẹ sinh ra chỉ vài thôi đường và con sông Hóa bên lở bên bồi mà thôi. Làng có tên Bảo Hà. Một thời làng có tên Linh Động. Chốn ấy thuộc huyện Vĩnh Bảo, quê hương của món thuốc lào nổi tiếng xưa nay, thuộc thành phố Hải Phòng.

Kiên "Lục bát" - Người quê nâng những hồn quê
22:01 08/10/2021

Nam Định có ba nhà thơ khá thành công về thể loại Lục bát. Đó là Nguyễn Bính và hai hậu duệ là Phạm Công Trứ, Nguyễn Thế Kiên. Cùng hoàn cảnh từ quê lên phố, nếu Nguyễn Bính đằm thắm mượt mà chân quê, lục bát gắn với tự sự để người ta chóng thuộc nhớ lâu “Hôm qua em đi tỉnh về/ hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”, thì hậu duệ là Phạm Công Trứ hùng hổ hơn nghênh mặt lên thách thức thành phố “Nhà quê khí huyết tràn trề/ tớ đi rung cả vỉa hè Đồng Xuân” còn Nguyễn Thế Kiên lại nhẹ nhàng hơn “Ngược xuôi đi giữa tảo tần/ Hồn rơm vía rạ hóa thân mà thành”, chỉ thế thôi mà ra cả cuộc đời.

Khẩu khí văn chương
21:12 08/10/2021

Ngày trước, trong môi trường văn hóa “Văn dĩ tải đạo” (Văn chương chuyên chở đạo lý) nên người ta chuộng lối văn “tỏ chí”, “tỏ lòng”. Đọc văn mà thấy cái khát vọng dời non lấp biển là đoán được ngay đó là văn của bậc quân tử. Ngược lại khí văn ủy mị, lả lướt, buồn bã thì đó là thứ văn phải tránh xa vì nó “gieo” cái “sái” vào người. Điều này cũng phần nào lý giải vì sao “Truyện Kiều” hay thế mà vẫn nhiều người chê, mỉa mai đó là thứ văn “phấn sáp”, kể chuyện “con đĩ”...

Trầm tích Thăng Long long lanh như xá lợi Phật
20:51 08/10/2021

Ngày nay, dấu tích Thăng Long còn sót lại như những viên xá lợi của mảnh đất thiêng được lưu giữ trong lòng Hà Nội. Xá lợi đó là những mảnh vỡ hoa văn Lý Trần, là những viên gạch Đại Việt quốc quân thành chuyên chạm khắc lá bồ đề hay hoa sen, là chiếc giếng Hoàng thành trong vắt cơn mưa cùng bóng ngàn xưa với vầng linh vân nguyên khôi ngày Lý Thái Tổ dời đô bằng tầm nhìn phong thủy, là thềm rồng không còn nghiêng nắng trong những buổi thiết triều...

Người ta sinh ra không phải là lính...
21:29 07/10/2021

Trong văn giới hiện đang có tâm thế gặp khó và khó vượt khó khi viết về chiến tranh đã lùi xa. Cũng không có gì lạ khi một thế hệ trải qua lửa đỏ và nước lạnh của chiến tranh bây giờ đã vào ngưỡng thất/ bát tuần, sức lực và tâm huyết không còn cao trào như độ tráng niên. Lớp hậu sinh thì cố gắng hình dung và tưởng tượng chiến tranh theo cách riêng của họ.

Những cuốn sách ra đời từ đại dịch
16:49 07/10/2021

Vừa qua, Công ty cổ phần Sbooks liên kết với NXB Văn học cho ra đời 2 cuốn  sách thể loại ký - ghi chép "Khi đại dịch thế kỷ COVID-19 qua đi" của nhà văn Sương Nguyệt Minh và "COVID-19 và cuộc chiến sinh tử" (nhiều tác giả).  Gần 2 năm từ khi xuất hiện tại Vũ Hán (Trung Quốc), đại dịch COVID-19 khiến toàn thế giới chao đảo, trong đó có Việt Nam. Với nhiều tác phẩm văn học ở các thể loại ra đời trong thời gian qua là minh họa sinh động của việc văn chương - nhà văn không đứng ngoài cuộc mà đã phần nào thể hiện được vai trò đồng hành với đất nước, với nhân dân...

Nhà thơ Hồng Thanh Quang: “Cuộc sống của tôi không có chỗ cho sự tẻ nhạt”
14:50 07/10/2021

Vượt qua bạo bệnh, nhà thơ Hồng Thanh Quang đã dần lấy lại phong độ, nhưng một điều luôn bất biến trong ông là sự lạc quan, lãng mạn, yêu đời và đặc biệt con tim luôn dạt dào với những cảm xúc tươi mới. Ông vẫn làm thơ, viết báo và có nhiều dự định giới thiệu sách đến độc giả. Dường như cuộc sống của một ông “quan báo” về hưu không có gì phải hụt hẫng, tiếc nuối cả. Tất cả cứ trôi đi một cách tự nhiên như ông khẳng định: “Cuộc sống của tôi vẫn bận rộn và thú vị, không có chỗ cho sự nhàm chán và tẻ nhạt”.

Những ngôi nhà kỳ dị trong rừng thông
16:07 02/10/2021

Năm trước đi trại viết ở Đà Lạt, mọi người đố tôi dám vào "biệt thự ma" theo lời đồn đại của du khách và người dân ở đây dưới chân đèo Pren vào buổi tối. Nghe tới chuyện ma tôi gai người nhưng lại thấy thích thú vì tò mò. Đà Lạt có nhiều biệt thự hoang phế không người qua lại nên ai cũng ngại tới. Nhưng ngôi nhà hoang ở chân đèo Pren được người đời đồn thổi là "có ma" thật. Đêm đêm cánh lái xe đều gặp bóng một cô gái mặc áo trắng hiện ra từ một ô cửa sổ nào đó.

Kết bạn quan họ - nét duyên Kinh Bắc
16:01 02/10/2021

Người dân đôi dòng sông Cầu lâu nay vẫn quan niệm, đã chơi quan họ thì phải "tinh mới tường", tức là phải hiểu, phải chơi có lề có lối, thanh cao và phải hát bằng cả trái tim, giữ gìn được bản sắc truyền thống. Chơi cho "chỉ nổi kim chìm", cho lở đất long trời mới xứng là trai gái Kinh Bắc. Và để có thể bảo tồn nét đẹp văn hoá ấy người quan họ có tục kết bạn hết sức độc đáo.

Khói trời lộng lẫy - Cuộc dạo chơi giữa những khoảng ngưng buông
12:29 02/10/2021

Thật sáo rỗng khi nói mãi chuyện này, nhưng chúng ta đều thích bầu bạn với cô đơn. Nguyễn Ngọc Tư cũng vậy, cô không hề lúng túng trong việc diễn tả sự cô đơn đến vô cực. Nó giống như vẽ lại bức tranh không có mặt trời, nhân vật trong mỗi câu chuyện đều lạnh toát và dớp dính, như chúng ta đều mang nỗi cô đơn trong mình dù ít dù nhiều.

Không chỉ là “cái lò gạch cũ”!
10:39 02/10/2021

Nam Cao đưa đến bản thảo "Cái lò gạch cũ", nhà xuất bản bèn đổi tên, có thể còn có một lý do sau: nhà văn Nguyễn Công Hoan trước đó vừa cho in một truyện "đình đám" có tên "Cái lò gạch bí mật". Hẳn nhiên có lý vì dù thế nào cái tiêu đề tác phẩm na ná nhau, nhất là lúc bấy giờ Nam Cao chưa có tên tuổi gì, trong khi đó tác giả Nguyễn Công Hoan đã rất ấn tượng với độc giả!