Raymond Chandler - người bứt lên từ “Giấc ngủ dài”
Quật quã để mưu sinh, mỗi năm chuyển nhà đến ba lần, dường như sự thúc ép dữ dội của hoàn cảnh đã tạo nên nhân cách lớn nơi con người ông. Ông thọ 71 tuổi, sinh thời từng là Chủ tịch Hội Văn bút Trinh thám Hoa Kỳ, hai lần đoạt giải Edgar Allan Poe.
Tên đầy đủ của ông là Raymond Thornton Chandler. Ông sinh ngày 23/7/1888 tại
Trước khi trở thành một nhà văn chuyên nghiệp,
Thế nhưng 10 năm sau, ở tuổi 44, ông bị đuổi việc vì uống rượu và hay bỏ việc. Phải đến tuổi 45, sau khi công bố truyện trinh thám đầu tiên Vụ tống tiền không tiếng súng, ông mới chấm dứt giai đoạn lang thang làm đủ mọi nghề để chuyên tâm viết văn. Năm 31 tuổi, ông quan hệ với một người đàn bà đã có chồng, tên là Pearl Cecily Hurburt, và 5 năm sau, họ mới kết hôn. Lúc này Hurburt đã ở tuổi… 54, hơn ông 18 tuổi. Họ sống với nhau đúng 30 năm thì bà mất (1954).
Các nhà viết tiểu sử
Năm 1938, ông kiếm được 1.275USD từ 3 tiểu thuyết ngắn. Bảy năm viết cho tạp chí Black Mask (Mặt nạ đen), tờ tạp chí chuyên đăng những chuyện giật gân nổi tiếng nhất thời bấy giờ, ông được trả một khoản nhuận bút chuẩn là một xu Anh một từ. Một sự khởi đầu văn nghiệp như thế về mặt tài chính là cả một vấn đề. Vật lộn để duy trì một mức sống khiêm tốn, ông cùng với vợ phải cất đồ đạc trong kho, thuê phòng để ở, nên mới có chuyện cứ một năm phải thay đổi chỗ ở ba lần.
Phải đến năm 1945, tức là hai năm sau khi cuốn tiểu thuyết đầu tay Giấc ngủ dài ra đời với số lượng xuất bản lần đầu 10.000 cuốn ở Hoa Kỳ cùng với sự mở đầu “Cuộc cách mạng sách bìa mềm” (ám chỉ trào lưu xuất bản với khối lượng lớn, giá rẻ các loại sách li kỳ, trinh thám) ở nước này, việc kiếm sống của Chandler mới dần dần được cải thiện. Lúc này, ông bắt đầu nổi tiếng, nên đã có điều kiện vừa viết tiểu thuyết, vừa tham gia viết kịch bản phim và bán bản quyền tác phẩm cho các hãng phim nổi tiếng của Holywood như RKO, 20th Century Fox, Paramouth, Warner Brother, Universal (và sau này, ông còn cộng tác với các Hãng NBC, CBS trong các chương trình phát thanh chuyên đề hoặc giải trí). Sau ngày vợ mất,
Ông bắt đầu uống nhiều rượu. Thậm chí, chỉ 2 tháng sau cái tang ấy (2/1955), ông còn định tự tử, nên đã bị nhốt một tháng trong bệnh viện. Thế nhưng, 5 năm sau, ông vẫn còn kịp cầu hôn với Elga Greene - một người quản lý kiêm thư ký của ông ngay trên giường bệnh. Ngày 26/3/1959, ông mất vì chứng viêm phế quản tại Bệnh viện Seripps, La Jolla, bang
Sinh thời, Raymond Chandler đã hai lần đoạt giải Edgar Alllan Poe: một cho kịch bản phim (1946) và một cho tiểu thuyết (1954). Năm 1959, ông đến New York nhận trách nhiệm Chủ tịch Hội Văn bút Trinh thám Hoa Kỳ. Erle Stanley Gardner, một trong những tác gia trinh thám lớn của thế kỷ XX, coi ông là “ngôi sao sáng chói nhất của văn học trinh thám”. Chính Standley Gardner là một trong những đại diện đầu tiên của trường phái truyện giật gân mà
Trong suốt 20 năm cầm bút viết tiểu thuyết trinh thám, ông đã để lại 8 kiệt tác: Giấc ngủ dài (1943), Cô em bé nhỏ (1949), Từ biệt (1954), Quay lại (1959)… Tác phẩm cuối cùng Những bước nhảy của con chó xù, ông đang viết dở trên giường bệnh thì mất (tác phẩm này mới hoàn thành 4 chương đầu, sau này văn hào Robert Parker đã hoàn chỉnh tiểu thuyết này và cho xuất bản, đồng thời cũng viết phần Hậu Giấc ngủ dài, đặt tên là Giấc mơ ngẫu nhiên).
Nhân vật xuyên suốt các tiểu thuyết của
Học giả Ray Newman ở Trường đại học
Ông đã rất tài tình trong việc phác họa chân dung, trong thủ pháp so sánh và nhất là cách dùng từ rất đắt, cách kể chuyện lạnh lùng, tránh bình luận, để sự vật và hiện tượng tự nói ra bản chất của nó. Ông còn là người kết hợp nhuần nhuyễn tưởng tượng và hiện thực, xây dựng những nhân vật có sức sống lâu bền vì chúng rất điển hình. Dễ hiểu là vì sao ông viết không nhiều nhưng tác phẩm nào cũng “có vấn đề” và được đánh giá cao. Có nhà nghiên cứu còn dùng phương pháp văn học so sánh để đánh giá ông trong tiến trình văn học Anh - Mỹ, bên cạnh các cây đại thụ như Ch.Dickens, James Joyce, Eliot, Lawrence...
Sinh thời, Chandler từng làm phim với những nhân vật lừng danh như văn hào William Faulkener, đạo diễn Hitcock; ăn cơm và gặp gỡ với Sydney Sanders, với ca sĩ huyền thoại của thế kỷ XX J.B.Presley. Nhưng lạ hơn là, trước khi ông mất gần một năm, tháng 4-1958, theo sự dẫn dụ của Ian Fleming, ông đã cùng cô thư ký Helga Greene đến đảo Capri và Naples (Italia), tiến hành một cuộc phỏng vấn trùm Mafia - “bố già” Lucky Luciano. Nhưng bài phỏng vấn của ông đã không bao giờ được công bố, nghe nói là vì những lí do có liên quan đến luật pháp (!?)
