Người đàn bà không có tình mẫu tử
Nguyễn Chí Tuấn có lẽ là một người đàn ông bất hạnh nhất mà tôi từng gặp. Anh là chồng của "cô giáo Thuận" - ả phù thủy đã gây ra vụ đốt nhà người anh chồng khiến ba người tử vong, ở thôn Phú Mỹ, Mỹ Đình, Từ Liêm, Hà Nội vào ngày 25/1/2008. Trên danh nghĩa, anh vẫn là chồng người đàn bà độc ác đó, dù trước khi xảy ra vụ án, hai người đã sống ly thân. Những nạn nhân thiệt mạng trong vụ án này lại là anh trai, chị dâu và cháu gọi anh bằng chú, thế nên hai năm nay, kể từ khi vụ án xảy ra, anh chưa có một ngày được thanh thản.
Người đàn bà bị kết tội giết người là mẹ của con anh, Tuấn không còn tình cảm gì với người đàn bà ấy, nhưng anh xót xa khi chứng kiến ả không nỡ ngoái lại nhìn mặt cậu con trai nhỏ bé trong phiên tòa sơ thẩm mới diễn ra hồi tháng 8 năm nay. Tình mẫu tử! Chao ôi, với người đàn bà đó là một khái niệm sao nghe thật mơ hồ.
Đau lòng con trẻ
"Đêm nằm ru con ngủ, ngày xưa tôi hay hát: "Con cò bay lả bay la/ Bay từ Yên Bái bay về Hưng Yên. Nhưng bây giờ mà hát thế, con tôi sửa lại ngay là: Bay từ Hà Nội bay về Hưng Yên. Yên Bái là quê của Thuận, còn Hưng Yên là quê tôi" - Nguyễn Chí Tuấn đã mở đầu câu chuyện với tôi như thế.
Đôi mắt người đàn ông này thâm quầng, có lẽ là do nhiều đêm mất ngủ. Không phải đến khi Nguyễn Thị Thuận (SN 1975 tại Yên Bái) bị bắt thì Tuấn mới là người ru con ngủ hằng đêm, mà kể cả trước đây, khi cuộc sống hôn nhân của họ vẫn còn suôn sẻ thì người chăm sóc, lo lắng cho cậu con trai không phải là Thuận mà chính là Tuấn.
Những đêm bé Hoàng ốm sốt, Thuận vẫn nằm ngủ ngon lành, mặc kệ chồng bế con và loay hoay với thuốc men, khiến anh Tuấn có lần phải cáu. "Hồi bé Hoàng còn nhỏ, đêm hôm cháu khóc đòi bú, bảo thì Thuận mới dậy cho bú, còn không là cứ ngủ hoặc bắt tôi pha sữa cho con". Thế nên hàng xóm nhà anh Tuấn không lạ khi thấy bé Hoàng lúc nào cũng quấn lấy bố. Với gia đình nhà chồng, Thuận cũng không phải là người con dâu thảo hiền, ỷ thế gia đình giàu có, Thuận thường có lối ăn nói cộc lốc, nhấm nhẳng với gia đình chồng.
![]() |
|
Thuận và 2 đồng phạm tại phiên tòa sơ thẩm. |
Sau khi vụ án xảy ra, anh Tuấn cho bé Hoàng về ở cùng bà nội vì sợ bà không chịu nổi cú sốc này mà sinh ra ốm nặng. Và bắt đầu từ thời điểm 1/6/2008 đến bây giờ, người đàn bà ác độc này chưa một lần hỏi thăm con, không gặp cũng không gọi điện. Bị bắt ngày 31/12/2008 cho đến khi bị đưa ra xét xử sơ thẩm vào tháng 8/2010, tức là sau hơn 2 năm không gặp con, những người tham dự phiên tòa cảm thấy thật bất nhẫn và thương bé Hoàng hơn bao giờ hết vì bé cùng bố, bà nội ngồi bên dưới nhưng chưa một lần Thuận đưa mắt về phía con. Thị trơ tráo, nhâng nhâng nháo nháo thách thức gia đình nhà chồng (cũng là gia đình người bị hại) và thách thức cả hội đồng xét xử bằng những lời trả lời cộc lốc, vô lễ khiến hội đồng xét xử luôn phải nhắc nhở và khiến dư luận vô cùng căm phẫn.
"Khi bé Hoàng về ở với bà nội, cháu nói với tôi: "Con không ở với mẹ Thuận đâu, mẹ Thuận ác lắm, mẹ Thuận suốt ngày đánh con" - đôi mắt Tuấn lại đục ngầu, giá mà anh có thể khóc được thì tôi tin những giọt nước mắt sẽ làm anh nhẹ lòng hơn rất nhiều. "Anh đã bao giờ góp ý, khuyên vợ nên dành tình cảm cho con nhiều hơn chưa" - tôi hỏi Tuấn. "Có chứ, tôi góp ý nhiều, tôi bảo với cô ta, trẻ con rất nhạy cảm, nó cần được yêu thương, cần tình cảm của người mẹ, nhưng cô ta vẫn lạnh lùng như cũ. Những người phụ nữ hàng xóm nhà tôi lúc nào cũng bế con hôn hít, nựng nịu, nhưng nói thật là tôi chưa từng chứng kiến cô ta làm thế với con đẻ của mình".
"Nói chị không tin chứ từ bé đến giờ, chỉ có tôi ru con ngủ chứ cô ta chưa bao giờ. Tôi hay lồng vào lời ru những câu chuyện, những lời dạy dỗ, bé Hoàng nghe và hiểu hết. Bé Hoàng bây giờ đã 7 tuổi rồi nhưng đêm nào cũng vẫn thích được bố ru ngủ. Chính cháu bảo với tôi rằng, từ bây giờ bố đừng hát là: "Bay từ Yên Bái bay về Hưng Yên nữa". Trẻ con thì không biết nói dối và chúng sống đúng với cảm xúc thật của mình.
Có lần, anh Tuấn đưa con đi học, có người hàng xóm nhìn cảnh gà trống nuôi con của anh, thương quá hỏi bé Hoàng: "Con có nhớ mẹ không?", không ngờ bé Hoàng tụt khỏi xe, chạy biến vào nhà, vừa khóc vừa nói với bố: "Cái bà kia hỏi vớ vẩn. Con không thích nghe đâu". Có bài báo viết về vụ án mà mẹ nó gây ra, anh Tuấn vô tình để cháu đọc được, bé Hoàng dùng hai ngón tay đặt chéo vào bức ảnh của Thuận cùng hai đồng phạm và nói: "Con ghét những người này". Lần khác, Hoàng vào mạng, lại thấy người ta đăng ảnh người mẹ bất nhân, cháu gọi bố vào, dùng ngón tay chỉ vào màn hình và quay mặt đi.
Nhói lòng người lớn
Phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ án Nguyễn Thị Thuận đốt nhà giết người sẽ được mở vào ngày 30/11 theo đơn kháng án của đại diện phía gia đình bị hại. Bởi thế, những ngày này là những ngày thật khó khăn đối với Tuấn. Anh ngơ ngẩn kể lại: "Thằng Bùi Tiến Hà (một đối tượng trong vụ án được thị Thuận nhờ đốt nhà) có gọi cho tôi vào lúc 3 giờ sáng ngày 25/1/2008, nói rằng: "Tuấn ơi, nhà Hưng (anh Nguyễn Chí Hưng, anh trai Tuấn) cháy rồi. Có tiếng trẻ con khóc ở trong". Tôi đang ở Đào Tấn, (thời gian này tôi đã sống ly thân với Thuận) liền tức tốc nhảy taxi về. Đêm ấy trời mưa rét căm căm. Khi xe taxi gần đến nơi thì tôi nghe thấy tiếng hú còi của xe chữa cháy. Tôi chỉ kịp ném tờ 100 nghìn cho anh lái xe là chạy thục mạng. Người dân khi ấy đã tập trung đông lắm rồi.--PageBreak--
Tôi mở cửa cho các anh Cảnh sát cứu hỏa vào nhà vì tôi có chìa khóa riêng. Thằng em út nhà tôi chạy bổ vào bế được chị Hà (vợ anh Hưng) ra, còn cháu Thảo Hiền, con vợ chồng anh Hưng thì được một anh Cảnh sát bế ra. Cháu Thảo Hiền bảo với em trai tôi: "Bố cháu chết rồi. Cháu nhìn thấy bố ở chân cầu thang...". Tôi gào lên tưởng vỡ cổ. Mọi người đưa mẹ con chị Hà đi cấp cứu. 6 ngày sau thì hai mẹ con đều mất. Bé Hiền mất buổi sáng, chị Hà mất buổi chiều. Đau quá chị ạ!". "Không hiểu sao, sau ngày vụ án xảy ra, những giấc mơ liên quan tới cái chết của ba con người vô tội cứ ám ảnh các thành viên trong gia đình tôi, có người mơ thấy cô ta quỳ lê lết van xin tha tội, có người mơ thấy Thuận cười ha hả trước đám cháy..." - anh Tuấn kể tiếp.
Có lẽ Tuấn không còn nước mắt để khóc nữa. Đôi mắt anh đục ngầu, khô khốc. Tội ác mà thị Thuận gây ra là quá lớn, không gì có thể bù đắp nổi, nguyên nhân vô cùng đơn giản là thị mâu thuẫn với chồng bởi lý do tình cảm, khi anh Hưng ngỏ lời khuyên giải, thị cho rằng anh Hưng bênh em nên nhờ người đốt nhà cho bõ tức. Điều đáng nói, chính vợ chồng anh Hưng là những người vun đắp cho cuộc hôn nhân giữa Thuận và anh Tuấn. Tuấn gặp Thuận trong buổi sinh nhật chị Hà và do được anh trai, chị dâu vun vén nên đã quyết định lấy "cô giáo Thuận" làm vợ.
Không những thế, Nguyễn Thị Thuận và chị Hà từng là bạn thời chăn trâu cắt cỏ, ở quê Yên Bái, nhà họ lại sát vách nhau, lớn lên cùng học Đại học Sư phạm và đều trở thành giáo viên. Thói ích kỷ đã khiến Thuận trở thành ả phù thủy ác độc. Thị đã che giấu hành vi tàn độc của mình được gần một năm, cho đến khi cơ quan điều tra lần tìm được manh mối về một kẻ tên Tiệp - một người quen của Bùi Tiến Hà (cùng quê Yên Bái) - người đã lưu lại nhà thị chỉ nửa tháng rồi biến mất.
Sự dã man của Nguyễn Thị Thuận thể hiện ở ngay hôm đưa tang anh Hưng. Ngồi trên xe tang, trước những giọt nước mắt đau thương của người thân, thị đã cười nói hô hố khi điện thoại cho người nhà ở Yên Bái. Khi ấy, chưa ai nghi ngờ thị là thủ phạm, nhưng họ cảm thấy ở Thuận có điều gì đó thật lạ.
Còn chúng tôi thì lại nghĩ khác, có thể đó là cách che giấu tâm lý tội phạm, thị phải cố tỏ ra bình thản, phải cố cười để lấn át đi nỗi sợ hãi đang ngự trị. Nó cũng giống như lúc thị vào thăm chị Hà đang cấp cứu trong viện, sau khi đưa tang anh Hưng về. Ả phù thủy này chỉ lướt qua giường bệnh chưa đầy một phút rồi chuồn mất, thị sợ phải đối diện với ánh mắt trừng trừng của chị Hà, nhìn thị như muốn hỏi: "Tại sao gia đình tôi lại phải chịu cái chết đau đớn như thế này?". Thị cũng không dám vào thăm bé Thảo Hiền, bởi không đủ dũng cảm để đối diện với gương mặt cô bé vô tội đang thiêm thiếp trên giường bệnh.
Nhưng dù có cố gắng chối tội thế nào thì cuối cùng Thuận cũng không thể thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật. Tuy nhiên, mức án mà chị ta nhận được ở phiên sơ thẩm là quá nhẹ, gia đình bị hại (trong đó có người chồng của Thuận) không chấp nhận bản án này. Việc thị gây ra cái chết cho 3 con người khiến dư luận vô cùng căm phẫn, căm phẫn hơn nữa khi chứng kiến thị thản nhiên trước nỗi đau của gia đình bị hại bằng thái độ ngông nghênh, điệu cười nhếch mép trước phán quyết của tòa.
Và nữa, điều khiến người ta thấy đáng sợ nhất ở thị là sự lạnh lùng, vô cảm với cậu con trai bé bỏng trong phiên xét xử. Không một giọt nước mắt, không một lời hỏi thăm, không một ánh mắt tìm kiếm đứa con dứt ruột đẻ ra, thế nên người ta có quyền nghĩ, với tình mẫu tử thị còn không thiết tha, thì với những người không cùng máu mủ như anh Hưng, chị Hà, thị làm sao có thể dành tình cảm cho họ.
Dù khó khăn nhưng anh Nguyễn Chí Tuấn vẫn phải nói với chúng tôi về những suy nghĩ của anh trước phiên xét xử, trên danh nghĩa, Thuận vẫn là mẹ của con trai anh, là vợ của anh, nhưng tội ác của thị gây ra là quá lớn, mẹ anh, gia đình anh không thể nào tha thứ được, anh cũng như mọi người trong gia đình muốn pháp luật xử Nguyễn Thị Thuận với mức án cao nhất. Tôi biết, khi Tuấn buộc phải thốt ra những lời này là anh cũng đau lắm, nhưng có lẽ chỉ như thế mới thể hiện được sự nghiêm minh của pháp luật và thỏa mãn sự bức xúc của dư luận.
|
Do bực tức với người anh chồng là anh Nguyễn Chí Hưng (Đại uý quân đội) vì anh Hưng khuyên can Thuận nên xin lỗi chồng là anh Nguyễn Chí Tuấn để êm ấm nhà cửa, thị Thuận cho rằng anh Hưng bênh em nên đã nhờ Bùi Tiến Hà và Hoàng Hải Tiệp (cùng quê Yên Bái với thị) đổ xăng đốt nhà anh Hưng cho bõ tức. Khoảng 3h ngày 25/1/2008, Hà và Tiệp đã mang xăng đổ vào khe cửa nhà anh Hưng và bật diêm phóng hỏa gây nên cái chết cho ba người là anh Nguyễn Chí Hưng (Đại uý quân đội), chị Bùi Thị Thu Hà (giảng viên Đại học Sư phạm Hà Nội và thời điểm ấy chị đang làm luận án tiến sĩ), cháu Nguyễn Thảo Hiền (6 tuổi, chuẩn bị vào lớp 1). Sau khi bị cơ quan điều tra Công an TP Hà Nội bắt giữ, Thuận đã xin được gặp bố đẻ trước khi khai nhận tội lỗi. Nhưng tại phiên sơ thẩm, thị Thuận bất ngờ kêu oan, tuy nhiên, Tòa án Quân sự Thủ đô Hà Nội cho rằng đơn kêu oan của thị là không có cơ sở chấp nhận. Điều đáng nói, mặc dù thị gửi đơn kêu oan nhưng lại tự nguyện bồi thường số tiền 56.500.000 đồng để khắc phục hậu quả cho gia đình bị hại. |
|
Đúng thời điểm Hà Nội diễn ra trận lụt lịch sử năm 2008, một buổi tối, bé Hoàng bỗng ôm chặt lấy bà nội, thì thào: "Con ghét mẹ Thuận lắm, chính mẹ Thuận xui người đốt nhà bác Hưng đấy bà ạ". Lời nói bất ngờ của con trẻ khiến bà nội cháu bé lặng người đi. Trưa hôm sau, anh Tuấn về nhà, trong lúc ôm con ngủ trưa, cháu bé lại nhắc lại chuyện này. Tình tiết ấy ngay lập tức được cung cấp tới cơ quan điều tra. Tất nhiên, lời nói của cháu bé không thể là bằng chứng nhưng lại gợi mở giúp cơ quan Công an đi theo một hướng điều tra mới: mâu thuẫn từ chính nội bộ gia đình. Và, kẻ thủ ác đã bị đưa ra ánh sáng. |

