Chuyện ghi ngoài lề phiên tòa xét xử Nguyễn Đức Nghĩa
Có lẽ bất kể người nào có mặt để dự phiên tòa đều có cảm giác rùng mình khi nghe Nghĩa tường thuật lại những hành vi giết người, phi tang man rợ của hắn. Ai cũng nói, sao Nghĩa vẫn có thể bình tĩnh và tường thuật lại rành rọt đến thế về tội ác của mình. Nhưng ẩn sau cái vẻ ngoài bình thản đến khó ngờ ấy vẫn là mặc cảm tội lỗi và những tiếng thở dài tuyệt vọng không thể giấu giếm…
Nghĩa nói lời xin lỗi và Yến đã khóc
Suốt nhiều tiếng đồng hồ trong ngày xử án Nghĩa và Hoàng Thị Yến (người yêu mới của Nghĩa) đã ngồi cạnh nhau trước vành móng ngựa. Hầu như cả hai không hề nói với nhau câu nào. Mặt Yến luôn nhìn thẳng lên phía Hội đồng xét xử. Chỉ đến khi nghe tòa nghị án, Nghĩa mới quay sang nói nhỏ với Yến: "Anh xin lỗi". Và Yến đã khóc. Có lẽ Yến không bao giờ có thể tưởng tượng mình và người yêu lại phải ngồi cạnh nhau trong một tình huống trớ trêu như thế. Quá gần nhưng lại không thể "chạm tới nhau".
Không hiểu khi nghe những lời khai của Nghĩa tại tòa, Yến đã nghĩ gì. Làm sao có thể tưởng tượng ra tình huống Nghĩa lại đốn mạt đến mức dùng nhà của người yêu mới rủ người yêu cũ đến để quan hệ tình cảm rồi ra tay sát hại. Sau mỗi lời khai của Nghĩa về chuyện đã quan hệ tình cảm với Linh, mặt Yến nhăn lại như chực khóc. Yến đã phải gánh chịu một sự phản bội quá đau đớn và ê chề mà thiết nghĩ có nằm mơ Yến cũng không tài nào tưởng tượng ra nổi.
Hai thái độ ứng xử đối lập của gia đình người bị hại và gia đình bị cáo
Những người có mặt tại phiên tòa đều thừa nhận thái độ gia đình người bị hại mà đại diện là ông Nguyễn Văn Ba (bố của nạn nhân Linh) và em Nguyễn Văn Hoàng (em trai Linh) là thái độ của những người rất có văn hóa.
Trong suốt phiên tòa xét xử, ông Ba và Hoàng ngồi ở hàng ghế đầu phía bên trái cửa ra vào luôn giữ thái độ im lặng, lắng nghe diễn tiến của phiên tòa mà không hề có một hành động nào quá khích thể hiện sự kích động mạnh. Khi được gọi lên để lấy lời khai tại tòa hay hỏi về những yêu cầu, đòi hỏi bồi thường đối với gia đình người bị hại, ông Ba cũng vẫn giữ một thái độ bình tĩnh và điềm đạm. Chỉ có em trai của Linh là không nén được xúc động đã bật khóc khi được tòa gọi lên hỏi về tin nhắn Nghĩa giả mạo là Linh gửi cho mình.
Trong thời gian yêu Linh, Nghĩa đã biết được tên gọi thân mật mà Linh hay gọi Hoàng ở nhà là "Chi béo" nên sau khi giết Linh, để tránh bị gia đình nghi ngờ, Nghĩa đã nhắn tin vào số máy của Hoàng với nội dung: "Chi béo ơi chị có việc phải đi xa hai ngày. Nhờ em nói lại với bố".
Nhìn chung trong suốt phiên tòa xét xử, gia đình bị cáo Nguyễn Đức Nghĩa cũng đã giữ được thái độ đúng mực. Chỉ đến khi phiên tòa kết thúc, bản án đã được tuyên thì thái độ của đa phần những thành viên trong gia đình Nghĩa đã không giữ được bình tĩnh. Khi thấy vợ và con gái khóc, bố của Nghĩa đã an ủi nhưng là an ủi bằng một thái độ không thiện chí và có phần bất mãn với tòa án.
Ra khỏi phòng xử án, mẹ Nghĩa đã khóc rất to và ngồi khuỵu xuống ở bậc cầu thang bước xuống sân. Nhưng khi nhìn thấy một số phóng viên giơ máy lên định chụp ảnh thì mẹ của Nghĩa có lẽ đã không giữ được bình tĩnh nên đã quay ra chửi họ. Tiếp sau đó khi một phóng viên khác vẫn có ý định ghi lại hình ảnh về người thân trong gia đình Nghĩa sau phiên tòa thì ngay lập tức gặp phải sự kháng cự dữ dội từ những người trong gia đình Nghĩa. Họ "chửi" phóng viên và định xông ra đánh. Sau đó còn đe dọa rằng: "Mày thích chụp thì ra kia tao đập mày chết".
Có thể hiểu rằng, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng những người thân trong gia đình Nghĩa vẫn không thể không bị "choáng" khi nghe tòa tuyên án nên thái độ hành xử có phần "bất mãn". Xong giá như họ biết kiềm chế hơn và giữ được bình tĩnh hơn thì có lẽ họ đã không buông ra những lời nói không hay ho và có phần thiếu văn hóa với phóng viên tác nghiệp.
Những người chứng kiến cảnh đó đều đặt câu hỏi: Tại sao những người trong gia đình kẻ sát nhân kinh tởm ấy lại có những hành động như vậy? Và tôi chợt nghĩ: Có lẽ một trong những lý do dẫn đến hành vi man rợ của Nghĩa là bởi anh ta đã lớn lên trong một môi trường văn hóa không mấy trong sạch.
|
|
Bị cáo Nguyễn Đức Nghĩa và Hoàng Thị Yến. |
Nghĩa đã ngất khi trở về trại tạm giam
Một chiến sĩ Công an kể lại rằng, sau buổi sáng trả lời thẩm vấn tại tòa, khi trở lại trại tạm giam, Nghĩa đã bị choáng mất một thời gian ngắn. Tại đây các cán bộ đã phải cho Nghĩa uống thuốc bổ để lấy lại thăng bằng. Có thể do Nghĩa đã quá căng thẳng và áp lực khi phải trả lời những câu hỏi thẩm vấn của Hội đồng xét xử.
Hai người cha nói chuyện với nhau
Trong những phút giải lao ngắn ngủi chờ tòa tuyên án, bố của Nghĩa là ông Nguyễn Đức Hùng cùng luật sư đã chủ động gặp ông Nguyễn Văn Ba để động viên và nói lời xin lỗi. Ông Ba đáp lại thiện chí này bằng thái độ điềm đạm và bình tĩnh. Ông nói rằng: "Tôi năm nay đã 54 tuổi, tôi chưa thấy ai hóa nợ nần hai lần, con tôi là số một ở đất nước Việt
Có lẽ người ta hiếm thấy ở phiên tòa nào thái độ bình tĩnh và điềm đạm đến khó tin của gia đình người bị hại như gia đình ông Nguyễn Văn Ba. Còn nhớ trước đó không lâu khi xét xử vụ án "Nữ sinh giết người tình trên xe Lexus", gia đình người bị hại vì quá đau đớn trước sự mất mát người thân nên đã có những lời lẽ chửi bới rất thô tục tại tòa. Không những thế họ còn xông vào đòi được đánh Kim Anh cho hả. Thế nên khi chứng kiến thái độ ứng xử của ông Ba và em Hoàng ai cũng đều nói rằng: "Họ đã quá tử tế và văn hóa".
Những tiếng thở dài não nề
Nghĩa thở dài rất nhiều lần trong suốt quá trình xử án. Có cảm giác như Nghĩa đã biết chắc chắn được khung hình phạt mà mình sẽ phải nhận nên không muốn kéo dài thêm thời gian xử án cũng như không muốn nghe thêm những lời luận tội về mình. Sau này, khi được tòa cho phép nói lời sau cùng, Nghĩa đã thú nhận rằng: "Với những tội ác khủng khiếp mà tôi đã gây ra thì dù có chịu mức án nào đi nữa vẫn là quá nhẹ. Thậm chí án tử hình hàng trăm hàng nghìn lần tôi đi chăng nữa cũng chỉ giúp cho thân nhân của Linh, gia đình chú Ba vơi bớt phần nào sự căm phẫn với kẻ tội phạm như tôi và thêm phần nào nữa có thể giảm bớt được sự bức xúc của dư luận chứ cũng không thể nào bù đắp được cái tội lỗi mà tôi gây ra".
Mong ước cuối cùng của Nghĩa trước khi nhận bản án là: "Thời gian trôi đi, khi mà giây phút đền tội của tôi đã qua có một ai đó dự phiên tòa hôm nay, có thể biết được phiên tòa này qua truyền thông xin nghĩ về tôi như nghĩ về một con người bình thường đã gục ngã, đã phạm phải sai lầm không thể tha thứ được, đã phải trả giá đắt cho tội ác mà mình gây ra chứ không phải nghĩ về tôi như một tên giết người máu lạnh".
Nụ cười gây nhiều tranh cãi
Tòa tuyên án Nguyễn Đức Nghĩa tử hình vì tội giết người và cướp tài sản. Khi bị cán bộ áp giải ra xe, Nghĩa đã cố quay người trở lại nhìn và cười với bố mẹ, người thân. Nhiều người khi nhìn thấy nụ cười đó đã tỏ ra rất bức xúc: "Chết rồi mà vẫn còn cười. Không lẽ lại mãn nguyện đến thế?". Những người khác thì nói rằng: "Đấy không phải là cười mãn nguyện mà đó là cái cười để trấn an và động viên tinh thần bố mẹ, người thân". Điều này có lẽ đúng. Chả ai lại cười được khi biết mình sẽ phải chết. Cái cười đó chỉ có thể hiểu là: Vì muốn bố mẹ mình yên tâm và đừng quá day dứt khi nghe tòa tuyên án nên Nghĩa đã cười để trấn an. Và để bố mẹ biết rằng anh ta vẫn ổn.
Nhìn bố Nghĩa lao vào để được chạm tới con mới thấy xót xa cho những bậc sinh thành. Sinh con ra, nuôi nấng, dạy dỗ những mong con cái sẽ trưởng thành. Tình yêu thương và hy vọng đặt trọn nơi con vậy mà không ngờ đến một ngày nó trở thành một kẻ giết người vô nhân tính. Mất con mà bia miệng muôn đời
