Chuyện chưa từng kể của những người làm bạn với gái mại dâm

Thứ Sáu, 10/12/2010, 10:32
Họ có thể là những người đã từng vấp ngã trong cuộc sống, những người đã từng sai lầm và từng đau đớn và ân hận vì những sai lầm của mình. Họ cũng có thể là những người không may gặp phải những bất hạnh do cuộc sống khắc nghiệt. Nhưng họ đã có mặt trong câu chuyện của tôi.

Trong quá trình tôi đi gặp những nữ thành viên của các hội đồng đẳng các tỉnh, tôi đã gặp các chị và nghe các chị kể chuyện về công việc không giống ai của mình. Cứ vài ngày một lần, các chị đi tiếp xúc với gái mại dâm, gặp gỡ động viên họ dùng bao cao su khi tiếp khách, tránh cho họ nguy cơ lây nhiễm qua đường tình dục.

Trở thành những người được gái mại dâm tin tưởng nhất, các chị bỗng dưng trở thành "chuyên gia" tư vấn, thành những nhà tâm lý bất đắc dĩ, bởi lẽ hiển nhiên, các chị là người duy nhất mà gái mại dâm có thể tin tưởng và tâm sự về cuộc đời mình.

Trong những câu chuyện của những người "làm bạn" với những cô gái mại dâm, các chị đã kể cho tôi những câu chuyện ứa nước mắt về số phận bất hạnh, bi thảm của nhiều người phụ nữ kiếm tiền bằng thân xác của chính mình.

Ước mơ của một nữ đồng đẳng viên bị nhiễm HIV

Từ rất lâu rồi, Hà Tĩnh đã "nổi tiếng" với hoạt động mại dâm ồ ạt dọc quốc lộ 1A, đặc biệt là ở thị trấn Voi. Nếu bạn đi qua quốc lộ 1A ở đoạn này, bạn sẽ nhận thấy một cảnh tượng kỳ lạ. Những cô gái đứng ở hai bên đường vẫy vẫy để mời khách vào. Nhiều người không biết tưởng các cô chỉ mời vào ăn cơm trong quán. Nhưng cánh xe tải nhẵn mặt trên tuyến đường Bắc - Nam thì biết họ chính là những cô gái ăn sương, sẵn sàng phục vụ bất cứ người đàn ông nào, chỉ cần được trả một mức giá phải chăng.

Suốt một dọc đường dài ở thị trấn Voi la liệt những quán ăn Bắc - Nam mọc lên như nấm sau mưa, và hầu như quán nào cũng chứa vài gái mại dâm. Những quán cơm Bắc - Nam ở đây là địa chỉ quen thuộc của những lái xe tải đường dài, nơi họ dừng lại để ăn cơm, để tắm rửa, để giải quyết nhu cầu sinh lý bức bách vì thường xuyên phải sống xa gia đình. Chính vì thế, hoạt động mại dâm ở thị trấn Voi đã trở thành "truyền thống".

Đây là nơi nhiều năm qua đã được mặc định là nơi luôn có rất nhiều "gái" để phục vụ các đối tượng khách bình dân. Hoạt động mua bán mại dâm ở đây lộ liễu đến nỗi, ban đêm các cô gái thậm chí có thể ăn mặc cực kỳ mát mẻ, ra giữa đường dùng đèn pin để vẫy các lái xe tải đường dài dừng lại nghỉ.

"Nổi tiếng" với hoạt động kinh doanh mại dâm rầm rộ, các quán cơm ở thị trấn Voi đã nhiều năm là mục tiêu truy quét của công an Hà Tĩnh. Nhưng mỗi lần Công an đến truy bắt, chủ quán lại cho các cô tiếp viên của mình chạy trốn vào khu rừng ngay cạnh đó. Những lần may mắn bắt được, chủ quán mại dâm bị đi tù, quán bị dẹp thì bỗng dưng chỉ vài ngày sau, lại có quán mới mọc lên.

Ở thị trấn Voi, việc kinh doanh mại dâm đã là "cha truyền con nối". Vợ kinh doanh, bị bỏ tù thì chồng tiếp tục đứng ra nhận việc kinh doanh. Bố mẹ đi tù, thì con cái lại đứng ra cai quản công việc. Thậm chí nếu gia đình, bố mẹ, con cái đều vào vòng lao lý cả thì anh chị em, họ hàng lại giúp duy trì hoạt động của "động" mại dâm. Chính vì thế, dù đã nhiều năm tìm cách tấn công vào các hang ổ mại dâm ở đây, Công an Hà Tĩnh vẫn phải đau đầu với việc các "động" mại dâm cứ mọc lên ngày một nhiều hơn, hoạt động ngày một lộ liễu hơn.

Một chủ quán ở đây đã tâm sự với tôi rằng, ở đây, nếu không có dịch vụ "chiều chuộng" khách, thì lái xe tải không bao giờ dừng lại ăn cơm ở quán. Vì muốn tồn tại, vì muốn duy trì hoạt động và vì tham mức lợi nhuận cao mà những chủ quán mại dâm ở thị trấn Voi đã bất chấp nguy cơ tù tội để kiếm tiền trên thân xác những cô gái trẻ.

Là địa bàn trọng điểm, phức tạp về tình hình buôn bán mại dâm, chính vì thế, thị trấn Voi vẫn là điểm đến thường xuyên của những nữ đồng đẳng viên trong nhóm đồng đẳng của tỉnh Hà Tĩnh. Nhiệm vụ của các chị là tiếp xúc với gái mại dâm và các chủ quán mại dâm ở đây, tạo mối quan hệ tốt đẹp với họ, tạo cho họ sự tin cậy với mình, rồi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ tuyên truyền, vận động họ tích cực sử dụng quan hệ tình dục an toàn.

Chủ quán những ngày đầu còn có thể xua đuổi, đề phòng. Nhưng sau thấy các chị đến với mục đích tuyên truyền, chứ không phải người của Công an gài vào "bẫy" mình thì họ đã thay đổi thái độ. Mỗi lần đến, những nữ đồng đẳng viên đều nhận được những nụ cười đon đả của những chủ quán này. Dần dần, với công việc như thế, các chị trở thành người nhà của các cô gái bán hoa ở đây lúc nào không hay, là những người duy nhất mà những cô gái lầm lỡ này có thể tin tưởng gửi gắm tâm sự và kể chuyện cuộc đời mình.

Vì số phận của những nữ đồng đẳng viên mỗi người mỗi cảnh và có nhiều điều tế nhị không thể nói ra, nên trong phạm vi bài viết này, tôi chỉ viết tắt tên họ. Chị M. - một nữ đồng đẳng viên trong nhóm cho tôi biết, chị làm công việc này từ những ngày đầu nhóm mới thành lập, như một cách để giảm bớt những nỗi đau mà căn bệnh thế kỷ có thể mang lại cho những người phụ nữ.

Chồng chị trước kia cũng là lái xe tải đường dài. Chị yêu và lấy chồng chẳng được bao lâu thì phát hiện ra chồng mình đã nhiễm căn bệnh thế kỷ giai đoạn cuối. Bị lây bệnh từ chồng, những ngày đầu chị khủng hoảng và suy sụp vô cùng, nhất là sau cái chết đau đớn của chồng. Mặc cảm với xã hội, với bà con lối xóm, với chính gia đình mình, nên suốt thời gian sau đó, chị sống ủ dột như một cái bóng.

Nhưng từ khi tham gia nhóm đồng đẳng, được chia sẻ với những người đồng cảnh ngộ và đầy cảm thông với mình, chị đã bắt đầu lấy lại niềm tin vào số phận. Giờ đây, chị lại là một người phụ nữ hồn nhiên, vui tươi như ngày nào, lại tràn ngập tình yêu với cuộc sống và trở thành một trong những thành viên tích cực nhất của nhóm đồng đẳng.--PageBreak--

Trợ cấp cho mỗi thành viên trong nhóm mỗi tháng chỉ được chưa đầy 1 triệu đồng, nhưng đều đặn vài ngày một lần, chị lại bắt xe buýt xuống thị trấn Voi, vào từng quán mại dâm, vừa tạo mối quan hệ thân mật với họ, vừa phát bao cao su cho các cô gái bán hoa ở đây, tuyên truyền cho họ ý thức phòng chống lây lan căn bệnh HIV - AIDS.

Chị tâm sự: "Tôi làm công việc này không phải vì tiền, mà vì muốn sẽ không còn gia đình nào rơi vào cảnh ngang trái như gia đình tôi, không còn người đàn ông nào vì chơi bời phóng túng để rồi ân hận cả cuộc đời. Tôi cũng hi vọng rằng nỗ lực của mình sẽ đóng góp một phần nào đó giúp các cô gái bán hoa còn có cơ hội làm lại cuộc đời, bởi có một ngày nào đó họ có thể sẽ thức tỉnh, thấy ân hận về những gì mình đã làm và đang làm và khao khát hoàn lương, từ bỏ cái nghề bị xã hội lên án này. Khi đó, nếu như họ mang trong mình căn bệnh thế kỷ, thì con đường hoàn lương và mơ ước về một cuộc đời mới gần như sẽ đóng lại vĩnh viễn. Cũng là người phụ nữ, lại mang trong mình căn bệnh HIV, tôi không muốn họ rơi vào bi kịch này".

Chính bởi tâm nguyện đó, nên dù còn rất chật vật với cuộc sống, dù vẫn phải quần quật làm việc đồng áng để đảm bảo cuộc sống tối thiểu của mình, chị vẫn nhiệt tình và lăn xả với nghề nghiệp, hi vọng mình có thể đóng góp một điều gì đó tốt đẹp cho cuộc sống.

Chuyện đời chua xót của gái bán hoa

Được giao nhiệm vụ tiếp xúc với gái mại dâm, điều quan trọng nhất với các nữ đồng đẳng viên là phải làm mọi cách để có được sự tin tưởng, yêu quý của những cô gái bán hoa này. Chính vì thế, khi đến tiếp xúc với họ, các chị phải thực sự chân thành và gần gũi với những người con gái có hoàn cảnh đặc biệt đó, dùng sự khéo léo của mình để chinh phục tình cảm của họ.

Chị H., một nữ đồng đẳng viên ở Thanh Hóa kể rằng, tiếp xúc với các cô gái lầm lỡ ấy, dần dần, chị đã tạo được lòng tin từ các cô và được các cô coi như một người chị lớn hay một người bạn thân thiết, người mà họ có thể tin tưởng, chia sẻ, tâm sự những nỗi lòng thầm kín chẳng thể nói với ai.

Chị H. kể, trong quá trình đi tiếp xúc với gái mại dâm, chị gặp nhiều người phụ nữ ở những độ tuổi không ai ngờ vẫn đi bán hoa. Như trường hợp một "gái bán hoa" tên V.Liên. Gọi là "gái" nhưng bà đã gần 60 tuổi, cái tuổi mà không ai ngờ rằng vẫn có thể tiếp tục cái công việc kinh doanh thân xác của chính mình để kiếm tiền.

Chị H. kể: "Thời gian đầu khi tiếp xúc với người phụ nữ này, chính tôi cũng ngạc nhiên và chua xót thay cho hoàn cảnh của bà. Bởi là phụ nữ, tôi hiểu rằng ở độ tuổi ấy, bà chẳng còn khả năng để quan hệ tình dục được nữa. Sự hấp dẫn của một người phụ nữ cũng không còn. Nhất là khi bà đã trải qua những năm tháng vắt kiệt sức mình trong cái nghề bạc bẽo này, nên ở tuổi gần 60, bà già nua, cằn cỗi như ngoài 60.

Bà kể với tôi rằng để có thể tiếp tục "làm nghề", bà đã phải dùng thuốc bôi trơn khi có khách. Nhưng bất chấp những thủ thuật đó, thì sự đau đớn với một người phụ nữ ở độ tuổi bà vẫn là vô cùng. Tôi đã hỏi bà ấy tại sao không chọn một nghề khác thì bà ứa nước mắt khóc. Bởi cả cuộc đời bà, bà chỉ biết duy nhất có 1 nghề này, cái nghề cho bà tiền bạc, nhưng lấy đi của bà danh dự và lòng tự trọng, cái nghề cướp đi của bà cơ hội được làm một người phụ nữ bình thường, có một gia đình nhỏ bé và bình yên bên cạnh chồng con.

Khi còn trẻ, bà cũng là một nhan sắc được khách hàng ưa chuộng. Nhưng cái nghề "bán hoa" bạc bẽo, nhan sắc người phụ nữ có thì. Đến khi trở thành "hàng hết đát" thì bà bị đẩy ra ngoài đường. Giờ đây, bà chào mời những người khách nghèo khó, tạp nham đủ thành phần, để lấy một hai chục nghìn, đôi khi chỉ là 5 nghìn. Cảm giác kiếm được tiền mỗi ngày từ cái nghề của mình khiến bà yên tâm để có thể sống tiếp cuộc đời tủi cực của mình".

Trong quá trình đi tiếp xúc, gặp gỡ và trò chuyện với những gái mại dâm, chị H. kể rằng chính chị đôi khi cũng phải giật mình, phải bàng hoàng, chua xót về sự dại dột của những cô gái sa chân vào con đường lầm lỡ này. Có cô gái bán hoa tên Q.B., quê ở vùng cao Mường Lát, Thanh Hóa là con nhà nông dân chất phát, hiền lành, nhưng chỉ vì say mê một người thanh niên nghiện ngập nhưng khéo ăn khéo nói, cô đã bỏ cả gia đình và cuộc đời êm ả của mình để xuống thành phố.

Xuống đến nơi, chung sống với người yêu say đắm, mặn nồng chưa được bao lâu, thì gã người yêu đã lộ bản chất thật. Gã bắt cô đi bán thân lấy tiền để chu cấp tiền cho hắn mua thuốc. Sợ người yêu bỏ, cô đã lao vào con đường lầm lỡ, bán thân xác của mình để ngày ngày mang tiền về đưa tận tay người yêu.

Q.B. thờ phụng người yêu như một nô lệ thờ chủ. Nên dù đi làm công việc nhục nhã để kiếm tiền cho người yêu thỏa mãn cơn nghiện, cô vẫn bị hắn đánh đập, chửi rủa mỗi khi có điều gì không vừa ý nhưng chẳng bao giờ dám kêu ca nửa lời. Sống trong đau đớn, khổ sở về cả thể xác và tinh thần, nên khi gặp một người biết đồng cảm và chia sẻ như chị H., Q.B. đã coi chị như một người chị gái và tâm sự về cả cuộc đời mình.

Chị H kể: "Tôi đã nhiều lần khuyên cô ấy nên từ bỏ người đàn ông đó để về quê làm lại cuộc đời, nhưng cô ấy cứ lắc đầu không chịu. Sự si mê đến mù quáng, dại dột của Q.B. khiến chính tôi cũng phải giật mình. Cô ấy vừa nước mắt cứ giàn giụa vừa nói: Em yêu anh ấy. Dù thế nào em cũng yêu anh ấy và sẵn sàng hi sinh tất cả để chứng minh tình yêu của mình. Không có anh ấy em không sống được".

Những nữ đồng đẳng viên kể rằng, vì làm công việc chẳng giống ai, nên các chị được chứng kiến nhiều cuộc đời đau lòng và càng thêm chua xót cho thân phận người phụ nữ. Như chị M. ở hội đồng đẳng Hà Tĩnh tâm sự, điều khiến chị đau lòng nhất là khi chứng kiến những cô gái 14, 15 tuổi, còn đang tuổi dậy thì, tâm sinh lý chưa hoàn thiện mà đã phải trải qua những trải nghiệm đau đớn của đàn bà.

Các cô gái chưa thành niên ấy hầu hết đều sinh ra trong những gia đình nghèo khó ở những vùng miền núi xa xôi, hoàn toàn chưa hề va vấp với đời. Vì quá cần một công việc làm để kiếm tiền phụ giúp gia đình, nên khi bị người xấu lừa gạt hứa giới thiệu cho việc làm, các cô đã ngây thơ đi theo mà không biết rằng mình đang là nạn nhân của những kẻ chuyên lừa bán phụ nữ vào động quỷ.

Sa chân vào con đường lầm lỡ, lại thân cô thế cô, những thiếu nữ này sẽ bị chủ chứa đánh đập dã man nếu không chịu tiếp khách. Không còn cách nào khác, các cô đành nhắm mắt đưa chân, thoả thuận với chủ chứa để có một chút tiền gửi về cho cha mẹ mỗi tháng.

Cha mẹ những thiếu nữ đó ở quê nhà nhận được tiền của con gái thì hạnh phúc vô biên, đinh ninh rằng con mình đang sống yên ổn và có công việc ổn định trong một quán ăn nào đó mà không hay biết rằng các em đã bị bán vào động mại dâm, bị bắt phải tiếp những khách đường xa ghé qua với đủ các sở thích oái oăm về tình dục.

Càng những thiếu nữ trẻ, xinh đẹp mơn mởn càng phải tiếp khách nhiều. Có em bị ép quan hệ mỗi ngày với vài chục khách, để lại những vết thương ám ảnh vĩnh viễn không bao giờ lành trong tâm hồn của những thiếu nữ đã từng trong sáng đó.--PageBreak--

Nữ đồng đẳng viên và những câu chuyện cười ra nước mắt

Làm công việc đặc biệt, nên những câu chuyện mà các chị gặp phải trong quá trình đi làm việc cũng đặc biệt không kém. Chị M. kể, ở thị trấn Voi, chị đã chiếm được nhiều cảm tình của các chủ quán mại dâm, nên mỗi lần đến đây chơi, chị đều được những bà chủ này chào đón đon đả. Họ chào đón các chị bởi các chị mang bao cao su đến phát cho gái mại dâm, giúp họ đỡ đi một khoản tốn kém trong việc "kinh doanh" của mình.

Nhưng cũng vì sự chào đón đó, mà có lần các chị gặp phải một câu chuyện dở khóc dở cười: "Có lần tôi và một chị nữa trong nhóm đang nói chuyện với bà chủ thì gặp hai người khách lái xe tải đi vào, yêu cầu bà chủ chọn cho hai cô gái để tiếp mình. Nhưng khi bà chủ quán gọi hai tiếp viên của mình ra thì những người khách này kiên quyết không chịu vì chê  là "hàng cũ". Họ  cứ nhìn hai chúng tôi đăm đăm rồi kiên quyết chọn chúng tôi, yêu cầu chúng tôi phục vụ họ. Bà chủ quán giải thích thế nào họ cũng không tin, cho rằng bà ấy lừa khách. Đến nước đó chúng tôi buộc phải đưa thẻ tình nguyện viên ra, họ mới tin và tránh xa chúng tôi".

Việc những nữ tình nguyện viên của nhóm đồng đẳng bị hiểu nhầm như thế không hiếm. Như một nữ tình nguyện viên đồng đẳng ở Thanh Hóa từng kể với tôi về "tai nạn" mà chị gặp phải trong một nhà nghỉ. Do đặc thù công việc, chị cũng thường xuyên phải ghé qua các nhà nghỉ để gặp các gái bán hoa. Lần đó khi chị đến, nhân viên nhà nghỉ đã chỉ chị lên một căn phòng ở tầng 3. Nhưng chị lại gõ nhầm cửa một căn phòng cạnh đó của một "khách hàng" đang đợi tiếp viên đến. Tưởng chị chính là gái bán hoa, người khách kia kéo chị vào phòng, đóng chặt cửa lại và có những cử chỉ khiếm nhã với chị, mặc cho chị phản đối quyết liệt. Nhưng may mắn là ngay lúc đó, nhân viên nhà nghỉ đã xuất hiện "giải cứu" chị kịp thời, khi mang cô gái bán hoa mà vị khách kia đang đợi đến.

Nhiệm vụ chính của những tình nguyện viên trong nhóm đồng đẳng khi đi tiếp xúc với gái mại dâm là tuyên truyền cho họ dùng bao cao su khi quan hệ để tránh lây nhiễm bệnh qua đường tình dục, nhưng có lần chính các chị cũng phải phì cười về sự ngây ngô của những thiếu nữ trẻ mới bước vào nghề.

Như một gái bán hoa 15 tuổi đã rất "ngoan ngoãn" sử dụng bao cao su để phòng bệnh. Nhưng đến lúc cô bé ấy khoe rằng, cô chỉ dùng sau khi đã quan hệ chán chê, bởi cô đã nghĩ đơn giản rằng chỉ cần không có thai thì sẽ không lây bệnh. Đến lúc đó, các chị mới tá hỏa và bắt đầu giảng dạy lại cho cô bé 15 tuổi này những kiến thức cơ bản nhất về phòng bệnh lây qua đường tình dục.

Khi đi tuyên truyền cho gái mại dâm ý thức sử dụng bao cao su khi quan hệ, đôi khi các chị còn kiêm nhiệm vụ tư vấn tâm lý cho các "khách hàng" của các cô gái này.

Chị H. kể: "Có một người khách xin được số điện thoại của tôi qua một cô gái bán hoa mà tôi quen biết. Anh ta đang hoang mang vô cùng và thực sự cần một người tư vấn nhưng không dám hỏi ai nên quyết định chọn tôi. Anh ta kể rằng anh ta đã quan hệ với một gái bán hoa mà không dùng bao cao su. Sau khi quan hệ xong anh ta mới sợ hãi vì lo rằng mình có thể nhiễm HIV.

Nhưng vì là công chức Nhà nước, anh ta không dám đến bệnh viện để xét nghiệm vì sợ ai đó nhìn thấy thì mất hết danh dự. Anh ta cũng không dám tâm sự với ai, cũng chẳng dám quan hệ với vợ, khiến quan hệ vợ chồng của anh ta căng thẳng suốt một thời gian dài.

Ngày nào anh ta cũng gọi điện tâm sự với tôi, khiến chồng tôi dù biết và thông cảm với công việc của vợ nhưng cũng thấy ghen tuông, khó chịu. Nhưng tôi vẫn cố gắng hoàn thành vai trò của mình, giúp đỡ người đàn ông đang hoang mang cực độ này. Tôi khuyên bảo, phân tích mãi và khẳng định sự bí mật tuyệt đối của những người làm xét nghiệm HIV, nên cuối cùng anh ta cũng đi làm xét nghiệm và được nhận kết quả âm tính.

Ngày nhận kết quả, anh ta gọi điện cho tôi vừa gọi vừa khóc vì sung sướng và xúc động. Anh luôn miệng cảm ơn tôi và hứa rằng từ giờ sẽ không dại dột như thế nữa. Tôi vui vì anh ta đã may mắn không nhiễm bệnh. Nhưng tôi buồn vì biết chắc hẳn có nhiều người đàn ông khác như người đàn ông này, cũng chỉ vì nghĩ đến cái thỏa mãn trước mắt mà bỏ qua biện pháp an toàn khi quan hệ không lành mạnh".

Còn rất nhiều câu chuyện và khó khăn trong công việc của những nữ đồng đẳng viên mà người ngoài khó có thể thấu hiểu tường tận. Nhưng các chị nói với tôi rằng, dù có khó khăn đến mấy, dù trợ cấp chẳng đáng là bao, dù công việc của các chị có thể khiến người này người kia xì xào bàn tán, các chị vẫn vui và hạnh phúc vì đã đóng góp một phần nào đó hạn chế những đau thương do HIV/AIDS đang mang lại cho con người

Nguyên Minh
.
.
.