Phố đèn đỏ ở Hà Lan

Chủ Nhật, 06/11/2011, 20:48
Đến Hà Lan, một trong những địa danh mà nhiều du khách muốn tìm hiểu và khám phá đó là các khu phố đèn đỏ. Điều đó xem ra cũng đúng, bởi theo cảm nhận của riêng tôi thì có lẽ Hà Lan là quốc gia đầu tiên và từ rất lâu rồi đã cho phép việc thiết lập các khu phố đèn đỏ để hợp thức hóa nghề mại dâm...

Theo đó, Chính phủ Hà Lan đảm bảo cho tất cả gái mại dâm được tiếp cận với các dịch vụ y tế và làm việc trong khuôn khổ và hành lang pháp lý; biến các khu phố đèn đỏ trở thành nơi hành nghề được coi là an toàn và hợp pháp. Đây cũng là lý do mà phần lớn khách du lịch khi đến Hà Lan thường không bỏ qua khu "phố đèn đỏ". Nhiều người còn đưa ra nhận xét, đó là một địa danh mà sự sầm uất không thua kém bất kỳ khu phố đi bộ nào khác ở trung tâm thành phố Amsterdam.

Bắt đầu từ thế kỷ XVI…

Nằm ở phía Tây Bắc của châu âu, nơi có đường biên giới với các quốc gia: Vương quốc Bỉ, Cộng hòa Liên bang Đức và nhìn ra biển Bắc, Hà Lan là đất nước nằm thấp nhất so với mực nước biển. Thế nhưng từ nhiều năm nay, người Hà Lan luôn tự hào về đất nước tươi đẹp của mình. Đó là quê hương của những con đê biển kỳ vĩ được tạo dựng bởi bàn tay lao động của con người qua bao thế hệ, quê hương của những chiếc cối xay gió và những cánh đồng hoa tulíp.

Người Hà Lan vẫn nói rằng, chính những chiếc cối xay gió đã tạo nên đất nước họ. Với những người dân nơi đây, cối xay gió mãi mãi trở thành niềm tự hào và sự kiêu hãnh không gì đánh đổi được. Hà Lan cũng là một quốc gia đầu tiên trên thế giới công nhận mại dâm như một nghề hợp pháp. Khu phố mại dâm hay còn gọi là khu phố đèn đỏ ở thành phố Amsterdam và nhiều đô thị khác ở đất nước này, còn là điểm đến của hầu hết các tour du lịch tới từ các quốc gia trên thế giới. Đó cũng là một quốc gia đi tiên phong trong việc công nhận kết hôn dành cho những người đồng tính.

Không phải những thập niên gần đây, du khách trên thế giới mới biết đến các khu phố đèn đỏ ở Vương quốc Hà Lan, mà theo những tài liệu mà chúng tôi có thì ngành công nghiệp kinh doanh thân xác này đã bắt đầu từ những năm đầu thế kỷ XVI. Khi đó Hà Lan đã là một quốc gia hải quân hùng mạnh, một thương cảng lớn của thế giới. Với ưu thế về địa lý ấy đã biến nơi đây thành địa điểm giao lưu của giới thương gia từ nhiều quốc gia ở các châu lục. Nhu cầu "xả hơi" và có "chốn vui vẻ" của các thủy thủ sau những tháng ngày lênh đênh trên biển cả đã xuất hiện.

Từ chỗ gái mại dâm hành nghề chỉ là những hiện tượng mang tính tự phát ở một vài nơi trong khuôn viên thành phố, và các khu vực nằm ven các bến cảng dần dần trở thành một trào lưu khá phổ biến ở thành phố Amsterdam. Cứ thế các nhà thổ ở đô thị này lần lượt mọc lên và mặc nhiên hình thành một nghề mới trong xã hội Hà Lan. Đó là nghề kinh doanh mại dâm. Công bằng mà nói, thời gian đầu Chính phủ Vương quốc này cũng tỏ ra lúng túng và bị động trong việc đối phó cũng như xử lý đối với hiện tượng này. Nhưng rồi cũng như ở nhiều quốc gia trên thế giới, việc cấm đoán, truy bắt và xử lý các hành vi môi giới, chứa chấp gái mại dâm cũng chỉ là việc làm "bắt cóc bỏ đĩa".

Theo thời gian, công nghiệp tình dục vẫn lây lan ở rất nhiều khu vực của đất nước Hà Lan. Nhiều cuộc tranh luận diễn ra xung quanh phạm trù đạo đức kinh doanh trên thân xác phụ nữ. Cuối cùng người ta đã buộc phải tìm đến một lời giải là hợp thức hóa nghề mại dâm. Theo đó chính phủ cho phép những ông chủ đầu tư tiền bạc xây dựng các khu phố đèn đỏ, nơi dành riêng cho các gái mại dâm hành nghề hợp pháp. Tại các phố đèn đỏ này, du khách sẽ được công khai xem hàng.

Công bằng mà nói, không phải ai trong số khách đến đây cũng là khách làng chơi. Có người đến chỉ nhằm thỏa mãn sự tò mò, có người đến chỉ mang tính thăm thú, tìm hiểu về việc quản lý và cảnh quan khu phố đèn đỏ. Còn các cô gái đến từ nhiều quốc gia khác nhau đều phải có nghĩa vụ đăng ký hành nghề, được cấp chứng chỉ, đeo số, kiểm tra về y tế. Mặc dù hoạt động trong môi trường được coi là hợp pháp và công khai, nhưng các khu phố đèn đỏ ở Hà Lan vẫn nằm trong sự giám sát của lực lượng cảnh sát với mục đích để các hoạt động mại dâm đúng luật cũng như các quy định của khu đèn đỏ.

Hoạt động mại dâm ở khu vực phố đèn đỏ, các cô gái được bố trí vào trong một tủ kính, hay nói chính xác hơn là mỗi cô được phân một phòng nhỏ với diện tích rộng chừng 3 mét vuông, mặt ngoài tiếp giáp với hè đường phố được dựng lên một cửa kính. Hằng ngày khi màn đêm buông xuống, cô nào ngồi vào phòng cô ấy. Dưới ánh sáng màu mờ ảo, các cô ăn vận bộ trang phục gợi cảm, nụ cười lẳng lơ, ánh mắt đưa đẩy và một thân hình uốn éo bốc lửa… tươi cười mỗi khi có khách đến coi "hàng". Khác với gái mại dâm đứng đường, gái mại dâm ở khu đèn đỏ xem ra có thái độ khá thiện chí, bởi nếu như khách đến coi hàng nhưng không chọn được "hàng ưng ý" thì các cô vẫn vui vẻ và cởi mở với họ.

Một trong những khu phố đèn đỏ hoạt động sôi động nhất, đồng thời cũng là điểm đến của nhiều du khách mỗi lần có dịp đặt chân đến đất nước Hà Lan; đó là khu phố đèn đỏ Redlight thuộc thành phố Amsterdam.

Khu phố đèn đỏ ở Amsterdam.

Từ rất lâu rồi, Hà Lan đã nổi tiếng với khu phố này bởi nó nằm cạnh con kênh soi bóng những ngôi nhà cổ kính được xây dựng từ thế kỷ XIV. Nơi đây ngoài những hoạt động mua vui trong các nhà kính thuộc khu đèn đỏ, du khách còn có thể đi thăm thành phố này bằng những con thuyền trôi theo dòng kênh quyến rũ. Ở các chuyến đi ấy, người ta vừa có thể uống bia, vừa ca hát. Nếu như du khách đến đây chỉ với mục đích tham quan mà không có ý định trải nghiệm các thú vui cùng các cô gái "bán hoa" thì họ cũng dễ dàng cởi mở và trò chuyện vui vẻ với người dân nơi đây. Đó chính là nguyên nhân khiến thành phố Amsterdam hiền hòa và cổ kính trở thành một thương hiệu du lịch nổi tiếng thế giới.

Điều quan trọng như một Việt kiều - người mà đã có gần nửa thế kỷ sống ở Hà Lan cho biết: Việc công khai và hợp thức hóa nghề mại dâm ở đất nước này không chỉ đáp ứng nhu cầu giải trí cho các quý ông và du khách đến tham quan, mà quan trọng hơn là đẩy xa các tệ nạn mại dâm, đứng đường cũng như các vụ hiếp dâm, cưỡng bức phụ nữ và trẻ em.

Ông Việt kiều xin được giấu tên khi tiếp xúc với chúng tôi còn phân giải rằng: Cuộc đời ông đã đi khá nhiều nước ở các châu lục và đã nhiều lần về thăm quê ở Việt Nam. ông cũng đã từng được chứng kiến những thảm cảnh bị số cò mồi, dẫn dắt mại dâm, cảnh mời chào, lừa lọc chiếm đoạt tài sản của số gái mại dâm và bọn môi giới. Thậm chí có người bạn của ông còn mắc bệnh do quan hệ với gái mại dâm đứng đường.

Ông nói: "Ở đây, ngoài khu phố đèn đỏ, dọc các tuyến phố đều rất thanh bình, không hề thấy bóng dáng một cô gái mại dâm đứng núp bên các gốc cây như một vài nơi ở ta".

Vẫn theo ông Việt kiều nọ thì ở Hà Lan, ngoài thành phố Amsterdam với khu đèn đỏ Redlight nổi tiếng thế giới, hầu hết các đô thị khác ở đất nước này đều có các khu đèn đỏ dành cho gái mại dâm hoạt động công khai. Nơi nhiều thì có vài khu, đô thị nhỏ thì chí ít cũng có 1 khu. Tất cả gái mại dâm hoạt động tại các khu đèn đỏ đều phải theo đúng quy định của pháp luật, song điều quan trọng là Chính phủ Hà Lan đảm bảo cho tất cả các gái mại dâm đều được tiếp cận với các dịch vụ y tế và hoạt động trong hành lang pháp lý an toàn. Tuy nhiên, để ngành công nghiệp tình dục lâu đời này hoạt động theo trật tự, chính quyền nước này còn áp dụng phương pháp quản lý chặt chẽ gái mại dâm.

Mặc dù được hoạt động trong môi trường được coi là an toàn, song nhiều cô gái vẫn chủ động tự thuê cho mình một vệ sĩ để đề phòng gặp sự cố. Chưa hết, hoạt động hợp pháp của gái mại dâm còn được trung tâm thông tin mại dâm giúp đỡ. Việc chụp ảnh các cô gái mại dâm ngồi trong các ô cửa kính được xem là điều cấm kỵ đối với du khách. Du khách đến thăm khu phố đèn đỏ luôn được cảnh báo nên cảnh giác với bọn đạo chích luôn rình rập ở đây.

Cũng như ở một số quốc gia, tại các khu phố đèn đỏ ở Hà Lan, ngoài số mại dâm là người địa phương còn có nhiều gái mại dâm đến từ nhiều quốc gia khác, song nhiều nhất vẫn là các cô gái đến từ các quốc gia Đông âu. Mỗi cô gái mại dâm đều có một thân phận, một cảnh đời khác nhau, song mục đích duy nhất của họ là kiếm tiền từ chính thân xác họ.

Gái mại dâm ở phố đèn đỏ bị đánh thuế

Cũng như những ngành nghề kinh doanh hợp pháp khác, ở Hà Lan nghề kinh doanh tình dục tại các khu phố đèn đỏ bị điều tiết bởi luật thuế. "Từ lâu chúng tôi đã thực hiện việc này, theo đó các ông chủ của các ô cửa sổ và các quý cô ở trong đó phải có nghĩa vụ nộp thuế" - một phát ngôn viên của cơ quan thuế vụ Hà Lan nói.

Đã hoạt động kinh doanh là phải nộp thuế, đó là lẽ tự nhiên. Dường như các ông chủ các khu đèn đỏ và gái mại dâm đang hoạt động tại đây đều hiểu rõ việc này. Họ vui vẻ chấp hành. Tuy nhiên, nhiều gái mại dâm vẫn tỏ ra hoài nghi xung quanh việc thu thuế, bởi theo họ, các nhân viên thuế vụ không dễ gì thống kê chính xác mỗi cô tiếp bao nhiêu khách trong một ngày và nhận được bao nhiêu tiền từ khách làng chơi, nhất là khi "tiền trao, cháo múc", tất cả số tiền khách trả đều không cần xé hóa đơn. Dù điều gì xảy ra đi nữa thì ước tính trong một năm ngành kinh doanh tình dục đã đem về cho đất nước Hà Lan một khoản tiền ước đạt gần 900 triệu USD.

Theo luật mới, các cô gái mại dâm hoạt động ở khu phố đèn đỏ ở Hà Lan sẽ phải nộp thuế 19% từ số tiền kiếm được sau mỗi lần mua vui cho khách. Thông thường các vị khách làng chơi phải bỏ ra 60 euro để mua vui trong khoảng thời gian từ 20 - 30 phút. Vẫn theo luật thuế mới được áp dụng tại các khu đèn đỏ thì những cô gái mại dâm có thu nhập dưới 25.000 USD/năm sẽ phải chịu mức thuế 33%. Còn nếu cô nào thu nhập trên 70.000 USD sẽ phải nộp 52%.

Quy định là thế, nhưng xung quanh các hoạt động ở các khu phố đèn đỏ ở Hà Lan vẫn bộc lộ nhiều vấn đề khiến dư luận bức xúc. Báo chí cũng như dư luận ở nước này liên tục đề cập đến các hành vi buôn người, nạn nghiện hút và buôn bán ma túy cũng như một số hành vi tội phạm khác. Có lẽ vì thế mà đã xuất hiện các ý kiến cần dẹp bỏ các khu phố đèn đỏ vi phạm pháp luật. Tuy nhiên lại có ý kiến lo ngại rằng, nếu khu phố đèn đỏ bị đóng cửa thì gái mại dâm lại tràn ra, đứng đường gây mất trật tự và mỹ quan đường phố.

Những người đồng tình với ý kiến này cho rằng, vấn đề chủ yếu vẫn là quản lý khu đèn đỏ bằng pháp luật. Theo họ thì dù thế nào đi nữa, khu đèn đỏ vẫn là nơi góp phần thu hút khách du lịch, tăng nguồn thu cho ngân sách của chính quyền địa phương. Cuối cùng là hạn chế được các căn bệnh truyền nhiễm.

Rời Hà Lan, trên đường về nước, tự nhiên trong tôi trỗi dậy một câu hỏi: Kinh nghiệm của Hà Lan về quản lý các khu phố đèn đỏ liệu có giúp ích gì với chúng ta?

Lưu Vinh
.
.
.