Dệt may Hải Phòng chiếm lĩnh thị trường nội địa

Thứ Hai, 04/12/2006, 15:12
Các doanh nghiệp dệt may Hải Phòng chưa xây dựng được thương hiệu mạnh. Do vậy, sản phẩm may mặc của các doanh nghiệp này không thể cạnh tranh với hàng Trung Quốc ngay tại "sân nhà".

Với 57 doanh nghiệp, thu hút hơn 25.000 lao động, ngành Dệt may Hải Phòng mỗi năm sản xuất trên 20 sản phẩm các loại. Giá trị sản xuất công nghiệp tăng trưởng bình quân 22,4%/năm. Đây được coi là ngành kinh tế không hề "kém cạnh" các ngành khác. Cho dù vậy, ngành Dệt may thời hội nhập của Hải Phòng sẽ còn gặp khó khăn do chưa chiếm được thị phần nội địa một cách toàn diện...

Thiếu thương hiệu mạnh

Thị trường phát triển truyền thống của ngành Dệt may nói chung và Hải Phòng nói riêng vẫn là thị trường EU và Mỹ. 57 doanh nghiệp, hàng năm cho ra lò hơn 20 sản phẩm các loại, nhưng các sản phẩm này chủ yếu vẫn là hàng gia công (theo đơn đặt hàng trước của nước ngoài và trong nước).

Giám đốc Công ty cổ phần Dệt may xuất khẩu Hải Phòng, ông Hoàng Văn Khánh cho rằng, từ trước đến nay, các doanh nghiệp dệt may khi đầu tư liên doanh, xây dựng doanh nghiệp trên những thiết bị tiên tiến bao giờ cũng kèm theo yếu tố bao tiêu sản phẩm. Bởi vậy, trước tiên để tồn tại không còn cách nào khác là phải phục vụ yêu cầu của khách hàng có sẵn.

Sau đó, từ khả năng sản xuất, mỗi doanh nghiệp phải sáng tạo thiết kế mẫu mã theo thị hiếu. Qua thăm dò thị trường khối kinh tế của các quốc gia mà sản xuất những sản phẩm phù hợp để thâm nhập thị trường.

Tuy nhiên, sản phẩm muốn đứng vững được phải có thương hiệu mạnh. Điều này các doanh nghiệp Hải Phòng còn yếu. Ví như, số doanh nghiệp thì đông đảo như vậy, nhưng thực tế các sản phẩm của Công ty May Hai, Công ty cổ phần May xuất khẩu Hải Phòng... mới thực sự là thương hiệu mạnh.

Giám đốc Sở Công nghiệp Hải Phòng Đỗ Quang Thịnh đánh giá, sau cú sốc cấm bán phá giá sản phẩm của ngành Da giày thì những sản phẩm của ngành Dệt may ở Hải Phòng được thành phố đặc biệt quan tâm. Bởi, trong thời hội nhập, nỗi lo của các doanh nghiệp dệt may lúc này không phải là thị trường nước ngoài mà là thị phần nội địa.

Trong khi ngoài thị trường của ta không biết cơ man nào là sản phẩm may mặc của Trung Quốc tràn vào thị trường bằng mọi đường. Nhìn lại nhiều sản phẩm may mặc của ta không thể cạnh tranh nổi cũng vì ta thiếu thương hiệu. Thời buổi hội nhập, thiếu thương hiệu mạnh sẽ là rất khó khăn đưa ngành Dệt may thành ngành kinh tế mũi nhọn của TP Hải Phòng.

Chiếm lĩnh thị phần nội địa bằng cách nào?

Theo phân tích của lãnh đạo Sở Công nghiệp và doanh nghiệp đầu đàn thì rõ ràng ngành Dệt may Hải Phòng không chỉ thiếu một thương hiệu mạnh, mà còn chưa đứng vững trên thị trường trong nước.

Phó Giám đốc Công ty May Hai, Đỗ Nam Hải phân tích sâu sắc thêm, trong thời kỳ thị trường mở, lợi thế của các sản phẩm may mặc Hải Phòng sẽ được phát huy. Dĩ nhiên, mặt sau càng phức tạp hơn bởi những thách thức không nhỏ. Có 3 lý do mà tất cả các doanh nghiệp dệt may phải vượt qua.

Thứ nhất, khi tham gia vào quá trình hội nhập sẽ càng có nhiều doanh nghiệp tên tuổi (thương hiệu mạnh) "nhảy" vào cạnh tranh với doanh nghiệp trong nước. Khi đó, các doanh nghiệp Việt Nam buộc phải cạnh tranh quyết liệt để giành thị phần nội địa. Hàng hoá của nước ngoài rất đa dạng, chất liệu chắc chắn, mẫu mã đẹp. Những điều này, nhiều sản phẩm dệt may của ta còn thiếu và non kém.

Thứ hai, các doanh nghiệp sản xuất hàng dệt may chủ yếu là gia công, nên ít chú ý đến mẫu mã sản xuất hàng trong nước, bỏ ngỏ thị phần của chính mình. Vì thế, chỉ bám vào phương thức gia công thì khó tồn tại chứ chưa nói gì đến phát triển bền vững.

Thứ ba, mục tiêu đến năm 2010 của ngành Dệt may Hải Phòng phải có sản phẩm chủ lực, tạo đặc trưng riêng với tỷ lệ nội địa hoá đạt 45%.

Tuy nhiên, ta lại vấp phải khó khăn thiếu chiến lược ngay từ đầu khi hình thành mỗi doanh nghiệp. Có thể nói, ba thách thức trên chỉ là những nét cơ bản các doanh nghiệp dệt may Hải Phòng phải vượt qua thì mới tồn tại.

Vậy, thị phần nội địa vốn bỏ ngỏ từ trước, nay chiếm lĩnh thế nào? Theo các nhà kinh tế ngành Dệt may, không còn cách nào khác là các doanh nghiệp phải thực sự chuyển đổi phương thức để hạn chế và thoát thế gia công.

Cụ thể, doanh nghiệp cần phải tập trung đầu tư, đổi mới thiết bị đồng bộ, hiện đại. Trong ngành sớm tiến hành sản xuất nguyên phụ liệu như tạo sợi, sản xuất giả da, vải bồi... phục vụ tại chỗ để hạ giá thành sản phẩm. Mặt khác, không thể không chú ý xây dựng, đào tạo đội ngũ quản lý giỏi, công nhân tay nghề cao để sản xuất những sản phẩm phù hợp sở thích người tiêu dùng. Và đặc biệt, để khẳng định mình, các doanh nghiệp cần có chiến lược xây dựng thương hiệu, chú ý đăng ký bản quyền, nhãn mác cho sản phẩm và áp dụng hệ thống quản lý chất lượng ISO...

Hướng đi là vậy, nhưng mỗi doanh nghiệp phải dành bước đi riêng thích hợp với lộ trình hội nhập. Theo đó, thành phố cũng cần hỗ trợ cho doanh nghiệp như cải cách triệt để hành chính một cửa, hỗ trợ mặt bằng "sạch" mở rộng qui mô sản xuất và xây dựng thành Tập đoàn Dệt may của thành phố cho các khu, cụm công nghiệp tập trung, chiếm lĩnh thị phần nội địa và mở rộng hàng may mặc xuất khẩu ra nước ngoài...

Mạnh Hừng
.
.
.