Chưa muộn để cứu hồ Ba Bể

Thứ Ba, 03/05/2011, 15:25
Chỉ trong vòng 40 năm, hồ Ba Bể đã bị thu hẹp diện tích 20%. 3 trong số 6 hồ trên trục sông Năng (Pé Tàu, Pé Vài, Pé Nản) đã bị bồi lấp hoàn toàn. Việc Công ty Narihamico khai thác quặng trong lưu vực nước chảy vào hồ Ba Bể đã khiến một lần nữa số phận của “hòn ngọc xanh” đứng trước nguy cơ xóa sổ nếu không được bảo vệ khẩn cấp.

Những ngày cuối tháng 4, hàng trăm hộ dân của thôn Nà Áng (Đồng  Lạc – Chợ Đồn – Bắc Kạn) đã cùng kí tên vào lá đơn kêu cứu gửi các cơ quan chức năng và Hội đồng hương Bắc Kạn tại Hà Nội.

Theo phản ánh của các hộ dân, từ giữa tháng 8/2008, Công ty Narihamico đã tiến hành khai thác khoáng sản tại mỏ sắt Pù Ổ - Khuổi Giang (xã Đồng Lạc) sau khi có giấy phép của Bộ Tài nguyên – Môi trường, gây ảnh hưởng nghiêm trọng tới cuộc sống của người dân cũng như cảnh quan sinh thái của hồ Ba Bể. Pù Ổ là khu mỏ ở đầu nguồn khe Khuổi Giang – nơi cung cấp nước cho suối Bó Lù chảy vào hồ Ba Bể.

Việc khai thác quặng bằng máy với công suất lớn đã đẩy khối lượng bùn đất lớn dồn xuống chân núi, đổ vào khe Khuổi Giang, rồi theo suối Bó Lù chảy vào hồ Ba Bể. Mỗi khi trời mưa, bùn đất tan ra làm cho nước đỏ ngầu, đôi khi còn đặc quánh lại, lúc nước cạn còn thấy cả váng dầu trôi theo. Theo tố cáo của người dân, trung bình mỗi tuần, mỏ Pù Ổ xả chất thải 3 lần, vào các buổi tối. Suối Bó Lù cũng là nguồn cung cấp nước sinh hoạt cho các hộ dân cũng như các cánh đồng lúa của xã Đồng Lạc, Nam Cường, Nam Mẫu…

Mỗi khi mưa lũ, chất thải từ các mỏ quặng tràn qua đập Vằng Giang, tạo ra lớp đất sét mùn đỏ đọng lại trên mặt ruộng, khi cạn khô cứng lại như xi măng, gây khó khăn cho việc canh tác. Lúa không phát triển được, lá vàng úa, hạt không mảy, chín sớm hơn tuổi thu hoạch. Nuôi vịt trên những cánh đồng nhiễm chất thải thì vịt không đẻ trứng.

Nước thải nhiễm hóa chất từ điểm khai thác quặng vẫn được đổ thẳng vào hồ Ba Bể.

Thôn Nà Áng chỉ cách địa điểm khai thác quặng khoảng 1,2km. Cuộc sống bình lặng của các hộ dân bị đảo lộn bởi tiếng ồn của máy đào quặng, nghiền quặng cả ngày lẫn đêm. Theo khảo sát mới đây của Hội Những người yêu Ba Bể - nơi tập hợp nhiều nhà khoa học đầu ngành, như GS.TS Phạm Vĩnh Cư, GS.TS Đặng Hùng Võ, GS.TS Chu Hảo... thì môi trường hồ Ba Bể đang bị ô nhiễm, nguồn nước sinh hoạt bị nhiễm hóa chất do phía Công ty Narihamico dùng để rửa quặng.

Đáng sợ hơn, nguồn nước nhiễm hóa chất kèm lượng đất sét mùn đều được đổ về hồ Ba Bể. Danh thắng được mệnh danh “hòn ngọc xanh” này đang bị bồi lấp với tốc độ chóng mặt. Hồ Pé Tàu (xã Cao Thắng), Pé Vài, Pé Nản (xã Khang Ninh) đã bị bồi lấp hoàn toàn, từ hồ thành những bãi trồng ngô, chỉ sau 40 năm. Sở dĩ có tên gọi hồ Ba Bể, là vì hồ được gộp thành từ 3 hồ: Pé Lẩm, Pé Lèng, Pé Lù. Pé Lèng bị bồi lấp nhanh nhất, đã bị thu hẹp 1/3 diện tích, từ phía Pác Ngòi. Pé Lù đang bị bồi lấp từ hai phía: suối Bó Lù và suối Cốc Tổc.

Trước đây, tất cả các hồ đều chảy ra sông Năng. Nay sông Năng cũng đang đứng trước nguy cơ bị chặn dòng để xây thủy điện. Theo nhận định của những nhà khoa học, với tốc độ bồi lấp như hiện nay, nếu không có những hành động can thiệp khẩn cấp, chỉ trong vài chục năm nữa, hồ Ba Bể sẽ biến mất.  

Hồ Ba Bể nằm ở huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn, là hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất của Việt Nam. Hồ dài 11km, rộng 1km, nơi sâu nhất đạt 45m, xung quanh là vách núi đá vôi dựng đứng. Bao bọc hồ là Vườn quốc gia Ba Bể với hệ sinh thái phong phú, được công nhận là vườn di sản ASEAN. Năm 1995, Hội nghị hồ nước ngọt thế giới tổ chức tại Mĩ đã công nhận, Ba Bể là 1 trong số 20 hồ nước ngọt đặc biệt của thế giới cần được bảo vệ. Năm 1997, Nhà nước đã làm hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận hồ Ba Bể là di sản thiên nhiên thế giới.

GS Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường: Phải đình chỉ ngay việc khai thác khoáng sản

Khai thác khoáng sản một cách thiếu thận trọng là hành vi xâm hại thiên nhiên khốc liệt nhất. Rừng tự nhiên bị hủy hoại, nguồn nước bị ô nhiễm... Một danh thắng như hồ Ba Bể bị đối xử tàn tệ là việc vô cùng đau xót. Khoan hãy nghĩ tới việc đổ lỗi cho ai. Việc quan trọng nhất lúc này là phải dừng việc khai thác khoáng sản tại mỏ Pù Ổ (Đồng Lạc), mỏ Khau Săm, bản Cuôn (Quảng Bạch)...

Việc quy trách nhiệm cũng phải được tiến hành đầy đủ và công bằng. Muốn thế phải xem lại giấy phép khai thác của Công ty Narihamico, trình tự thủ tục cấp phép đã đúng chưa. Có thể cấp phép đúng, nhưng trong quá trình thực hiện, công ty lại cố tình làm sai. Trường hợp này, Bộ Tài nguyên - Môi trường vẫn phải đứng ra nhận trách nhiệm vì đã lơ là việc kiểm tra, dẫn đến không phát hiện được sai phạm. Nếu doanh nghiệp làm đúng, Bộ cấp phép sai, Bộ phải chịu trách nhiệm bồi thường cho những thiệt hại đã gây ra.

Quy trình cấp phép khai thác khoáng sản thường được tiến hành rất thận trọng. Những nghiên cứu tác động tới môi trường (có thể có) được nghiên cứu rất kỹ lưỡng. Dự án phải không gây tổn hại hoặc tổn hại rất ít tới môi trường mới được cấp phép. Thế nhưng, cũng không loại trừ khả năng, có những dự án không đáp ứng đủ tiêu chuẩn vẫn được cấp phép.

Tôi đến hồ Ba Bể gần một tháng trước để khảo sát và thực sự bị choáng. Mọi thứ thay đổi quá ghê gớm. Lại sắp có thêm 2 ngọn núi bị xẻ ra để lấy khoáng sản. Người dân hỏi tôi, có nên sử dụng nguồn nước ở suối Bó Lù cho sinh hoạt hằng ngày nữa không.

Tôi thấy vô cùng ái ngại cho hàng trăm hộ dân khi hằng ngày vẫn phải sử dụng nguồn nước nhiễm hóa chất đục ngầu để tắm rửa, ăn uống. Trong khi đó, chính quyền địa phương lại phản ứng quá chậm, thậm chí vô cảm. Ba Bể là vùng có nhiều khoáng sản: mỏ vàng, quặng, kim loại màu…

Tuy  nhiên, Bắc Kạn đã đi sai hướng khi lợi dụng tài nguyên để phát triển. Nếu có khoáng sản, hãy cất đi, đừng dùng ngay. Hãy biết động viên người dân phát huy trí tuệ để sáng tạo. Bắc Kạn lại là vùng có nhiều đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống. Nếu phát triển công nghiệp mạnh và nhanh quá thì rất khó bảo vệ yếu tố văn hóa đa màu sắc. Bắc Kạn hoàn toàn có thể phát triển du lịch, thay vì công nghiệp.

Tiềm năng du lịch của hồ Ba Bể rất lớn mà chưa được khai thác. Hạ tầng du lịch chưa có gì, cũng chưa thiết kế được tour nào. Đó mới là sự lãng phí tài nguyên lớn nhất.

GS.TS Chu Hảo, nguyên Thứ trưởng Bộ Khoa học  Công nghệ - Môi trường: Giám sát khai thác khoáng sản ở ta rất kém

Việc phân quyền cấp phép khai thác khoáng sản cho các địa phương đang bộc lộ những lỗ hổng. Không thể phủ nhận điều này giúp tăng cường tính chủ động cho các địa phương. Thế nhưng, ở nhiều nơi, trình độ chuyên môn của cán bộ chưa cao đã dẫn đến việc cấp phép một cách ồ ạt, không có quy hoạch. Trong khi đó, việc giám sát khai thác khoáng sản ở ta lại được thực hiện rất kém, một số nơi không kiểm soát được. Hồ sơ cấp phép có thể được làm rất nghiêm túc, đề xuất đầy đủ các phương án giảm thiểu tác động môi trường, nhưng khi triển khai trong thực tế lại đi ngược hoàn toàn. Nhiều mỏ bị khai thác tận thu tàn bạo dẫn đến hủy hoại tài nguyên môi trường ghê gớm, không thể bù đắp. Vì giám sát kém, hoặc buông lỏng giám sát, cơ quan quản lí đã không thể phát hiện được sai phạm hoặc phát hiện quá muộn.

Nhà thơ Dương Thuấn: Là người con của Ba Bể, tôi rất sốc

Tôi ở Hà Nội đã nhiều năm nay, nhưng chưa khi nào quên mình là người con của Ba Bể. Tôi lớn lên, chứng kiến sự đổi thay từng ngày của Ba Bể. Mỗi lần về thăm quê, tôi rất sốc vì sự thay đổi tàn bạo của hồ. Những hồ nước trong xanh nay đã trở thành bãi trồng ngô. Khi tôi còn nhỏ, các bản Pác Ngòi và Bó Lù đều nằm ngay cạnh hồ. Các cô gái dệt vải có thể lấy mặt hồ để soi gương, chải tóc. Nay từ bản ra hồ phải đi qua bãi bồi dài tới cả 4 - 5km.

Việt Nam đã lập hồ sơ để UNESCO công nhận hồ Ba Bể là di sản thiên nhiên thế giới. Nay, danh thắng bị xâm hại sẽ tác động tiêu cực tới quyết định của UNESCO. Nếu chúng ta không hành động, hồ Ba Bể sẽ biến mất, sẽ là có tội với thế hệ mai sau. Hồ Ba Bể không đơn giản là một hồ thủy lợi. Việc phục chế hồ Ba Bể có thể tiến hành từng phần, song kinh phí sẽ rất lớn. Bắc Kạn lại là tỉnh nghèo nên rất cần được hỗ trợ.

Hồ Ba Bể nằm ở huyện Ba Bể, tỉnh Bắc Kạn, là hồ nước ngọt tự nhiên lớn nhất của Việt Nam. Hồ dài 11km, rộng 1km, nơi sâu nhất đạt 45m, xung quanh là vách núi đá vôi dựng đứng. Bao bọc hồ là Vườn quốc gia Ba Bể với hệ sinh thái phong phú, được công nhận là vườn di sản ASEAN. Năm 1995, Hội nghị hồ nước ngọt thế giới tổ chức tại Mĩ đã công nhận, Ba Bể là 1 trong số 20 hồ nước ngọt đặc biệt của thế giới cần được bảo vệ. Năm 1997, Nhà nước đã làm hồ sơ đề nghị UNESCO công nhận hồ Ba Bể là di sản thiên nhiên thế giới.

Lâm Khánh Vy
.
.
.