Giờ phút cuối cùng của Thánh Mahatma Gandhi

Thứ Ba, 02/11/2004, 13:45

Cách Gandhi chưa đầy 1 mét, người đàn ông lạ bắn 3 phát đạn bằng một khẩu súng ngắn nhỏ kiểu châu Âu. Phát thứ nhất trúng tim. Hai phát sau xuyên thủng bụng. Gandhi ngã xuống phía trước, hai bàn tay chắp lại và thì thào lời giã từ cõi trần thế: "Hay, Rama” (Ôi, lạy Thánh!).

Gandhi trút hơi thở cuối cùng vào ngày 30/1/1948. Trước đó ít hôm, nhóm mưu sát gặp nhau lần cuối. Chúng thề sẽ tiêu diệt Gandhi, kẻ thù của bá quyền Hindu, người chủ trương hòa giải với đạo Hồi. Đến ngày hành động, chúng bí mật đột nhập khu nhà yên tĩnh Birna House của Mahatma, nấp ở đấy 3 giờ liền trước khi bắn ra những phát súng oan nghiệt.

Lúc ấy khoảng 16h30’, Mahatma Gandhi có hai cháu gái bên mình, Abha (20 tuổi) và Manu (17 tuổi). Các cháu mang đến cho ông giỏ thức ăn gồm sữa dê, rau luộc, rau sống, hoa quả, gừng và dầu ăn. Gandhi ngồi dưới đất trong gian phòng ngôi nhà, trao đổi công việc với S.V.Patel, Phó chủ tịch Hội đồng, con gái ông Maniben và viên thư ký. Một chuyện bất hòa đã xảy ra giữa Chủ tịch Hội đồng Nehru và Patel, nên lúc này Gandhi, với uy tín và đức độ khoan dung của mình, đang tiến hành hòa giải.

Cô cháu gái Abha không dám ngắt lời ông, nhưng biết rõ tính chính xác của ông mình. Cuộc cầu nguyện bắt đầu, đã đến giờ Mahatma phải có mặt với các tín đồ trong buổi lễ. Abha giơ lên chiếc đồng hồ quả quýt mạ vàng cũ kỹ và ra hiệu. Ông già vội đứng dậy: “Hai cây gậy tuổi già của tôi đấy” – ông nói vui vẻ với Patel.

Vừa đi ra sân rộng, Gandhi vừa đùa với các cháu. Sáng hôm ấy, do Abha cho ông uống nước củ cà rốt, nên ông nói: “Cháu phải khen ông ngoan, vì ông ăn được mọi thứ người khác chê” – Gandhi cười rất vui.

Abha ngắt lời: “Bapu này, đồng hồ của ông đang buồn, vì hôm nay ông chưa nhìn nó lần nào!”.

- “Tại sao phải nhìn, các cháu chả phải là hai chiếc đồng hồ của ông đó sao?”.

Họ đến chỗ mọi người đã tề tựu, chờ đọc kinh cầu nguyện, và Gandhi còn nói thêm với cháu mình một câu: “Vâng, ông biết rồi, ông chậm 10 phút. Ông hay sợ chậm giờ lắm, lẽ ra ông phải có mặt ở đây đúng 5 giờ”.

Gandhi bước lên bậc thang gạch. Abha và Manu, đỡ ông đi lên. Có ai đó chào Gandhi, ông quay lại, gạt nhẹ hai cháu ra để chắp tay đáp lễ theo phong tục người Hindu. Đúng lúc đó, một người đàn ông tách khỏi đám đông và sáp đến gần họ. Manu thấy ông mình đã đến muộn, định ngăn người đó lại nhưng bị đẩy mạnh ra. Và ngay sau đó là 3 phát súng chĩa về phía Gandhi…

Sự việc xảy ra khiến đám đông co rúm lại không một cử động, trong khi hai cô cháu gái nâng tấm thân gầy của Gandhi đưa vào nhà Birna House.

Tom Reiner, Phó lãnh sự Mỹ vừa đến Ấn Độ, lần đầu tiên đến tham dự một cuộc cầu nguyện, lập tức tóm lấy tên hung thủ. Y là Nathuram Godse, một tên Hindu cực đoan, Tổng biên tập báo Agroni, và là thành viên tích cực của tổ chức Hinđu cực đoan Mahassabha.

Trong phiên tòa xét xử y sau này, mặc dù có dư luận muốn khoan hồng cho y, theo lời giáo huấn của Gandhi – xóa bỏ hận thù và bạo lực – Godse vẫn bị treo cổ, và đồng bọn của y tham gia vụ ám sát đều bị kết án tù chung thân.

Vị thánh sống Ấn Độ

"Làm thế nào đoàn kết người Hồi giáo với người Hindu? Câu trả lời rất giản đơn: Phải cùng chung mục đích, chung niềm vui nỗi buồn, chia sẻ khó khăn, cùng thông cảm và độ lượng. Độ lượng và khoan dung là cần thiết đối với mọi dân tộc, mọi thời đại...".

Quan điểm đoàn kết với Hồi giáo được Mahatma Gandhi truyền bá như trên không làm vừa lòng những phần tử Hindu cực đoan. Họ cảm thấy đạo Hindu bị lép vế, nguy cơ Hồi giáo phát triển sẽ phương hại đến tương lai của Ấn Độ. Và họ quyết định phải diệt ngay mối họa từ bên trong ấy.

Gandhi từng bị ám sát hụt hai lần. Lần thứ nhất vào ngày 25/6/1934. Một quả bom của tổ chức cực đoan Mahassabha (Đại xã hội Hindu) được ném vào xe Gandhi ở Poona, nhưng không ai bị thương.

Lần thứ hai là vụ mưu sát do 9 phần tử cực đoan Hindu đánh bom (ngày 20/1/1948). Chúng trà trộn vào đám người hành hương đến nghe Gandhi thuyết giảng, định cho nổ bom trong phòng cầu nguyện, nhưng thấy quá đông người nên cuối cùng chúng phải ném bom từ ngoài vào. Bom nổ, phá bức tường khu vườn cách Gandhi 50 mét. Vị thánh sống Ấn Độ vẫn bình thản ngồi yên, đắm mình trong trầm tư sâu lắng và tiếng kinh cầu nguyện của tín đồ vẫn tiếp tục vang lên trời cao.

Sau những sự kiện trên, người ta tăng quân số cảnh vệ ngôi nhà Birna House lên gấp 3. Nhưng Gandhi không sợ chết. Ông nói với 20 cảnh vệ mới: “Tôi đã 78 tuổi. Nếu tôi phải chết, thì không cách đề phòng nào có thể cứu. Chỉ có Thượng đế mới che chở được tôi”.

Cuối cùng, nhóm cực đoan Hindu đã giết được Mahatma Gandhi, tiêu diệt thể xác ông, nhưng linh hồn ông vẫn sống mãi. Với ông, những người Hồi giáo, Hindu, Công giáo, Tin Lành, Do Thái..., tất cả mọi người, trai cũng như gái thuộc mọi tín ngưỡng, mọi chủng tộc và tôn giáo, đều là anh em.

Gandhi được chôn cất như một vị thánh, sau một buổi lễ cầu kinh mà tại đó, khuôn mặt ông được che khuất một phần sau tấm vải liệm và 5 bó đuốc sáng rực tượng trưng cho 5 yếu tố của đất trời là không khí, ánh sáng, nước, đất và lửa

Trọng Hiếu (theo Điệp viên thế kỷ)
.
.
.