Kẻ bị đánh dấu
Báo "Người đưa tin buổi tối" đã cho đăng thông báo mức tiền thưởng 5.000USD tới những ai cung cấp thông tin giúp cho việc bắt người đàn ông có tên gọi William Strickland - kẻ bị cáo buộc là thủ phạm vụ sát hại bà Emma Strickland ở số nhà 59 Acacia Crascent, Manchester.
Đây là đặc điểm nhân dạng của William Strickland: Tuổi 43, cao 1m89, da ngăm đen. Tóc màu xám bạc, dày. Răng nanh bên trái hàm trên bịt vàng. Ở phần của ngón tay cái bàn tay trái bị biến dạng do đụng độ.
Theo thông báo, William Strickland đã bặt vô âm tín kể từ ngày mùng 5 trong tháng.
Tại hiệu cắt tóc nhỏ bé của mình, ông Budd ngồi lẩn mẩn đọc đi đọc lại bản thông báo của cảnh sát. Ông đặc biệt chú ý tới mức tiền thưởng. Và ông thầm đặt câu hỏi: "Nếu đối mặt với hắn, mình sẽ làm gì?". Ông Budd hết nhìn xuống đôi bàn tay mềm yếu của mình lại ngước nhìn lên chỗ để bộ dao cạo. Nếu căn cứ vào đặc điểm nhân dạng của tên sát thủ thì có thể, cuộc đối chọi giữa ông và hắn (nếu có) sẽ là cuộc chiến đấu không cân sức. Hắn to lớn, hung hãn đến thế cơ mà.
Nghĩ tới đây, ông Budd bật dậy bước ra cửa. Vừa đúng lúc ông va phải một thân hình cao lớn của một vị khách.
- Xin lỗi ngài - Ông Budd hạ thấp giọng, gần như thì thào - Phải chăng ngài cần cạo râu?
Người đàn ông cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài, nói cộc lốc:
- Anh muốn chết hả?
Rồi, không chờ ông Budd có phản ứng gì, ông ta hỏi:
- Anh nhuộm tóc chứ?
- Ồ, vâng, có ngay, có ngay - Ông Budd cuống quít.
Trong các "món" liên quan đến râu tóc, món nhuộm tóc là hời hơn cả.
- Cũng chỉ vì - Ông khách bắt đầu giải thích - Con vợ tôi nó không thích tôi giữ màu tóc đỏ như hiện nay. Cô ấy bảo, màu ấy trông không nghiêm túc. Giờ thì cô ấy muốn tôi chuyển tóc sang màu nâu sẫm. Có lẽ rồi "món" râu cũng phải phăng nốt. Mụ vợ tôi nó không ưa tôi để râu.
- Cả râu nữa, thưa ngài?
- Ồ, không! Là tôi nói vậy. Cứ để cho đến lúc nào mụ ấy có ý kiến hẵng hay - Vị khách cười to. Trong nháy mắt, ông Budd nhận thấy ở khóe miệng hàm trên của vị khách chiếc răng nanh bịt vàng. Hẳn đây là người sẵn tiền để chăm sóc dung nhan.
- Tôi có cảm giác, trước đây ngài vẫn dùng gam màu "lạnh", đúng không ạ?- Budd đưa đẩy câu chuyện.
- Sao cơ?- Vị khách ngạc nhiên. Rồi khi hiểu ra ý tứ trong câu nói của Budd, ông ta chậc lưỡi - Thì, như tôi đã nói, tất cả là tại mụ vợ tôi thôi. Lâu nay, một phần tóc tôi đã chuyển sang màu xám bạc. Ông cụ tôi màu tóc cũng thế mà. Nhưng này, sao ta không chuyển màu đỏ sang một màu gì là lạ, biết đâu cô vợ tôi cô ấy thích nhỉ?
Ông Budd vừa bình luận về sở thích của phụ nữ vừa quan sát kỹ màu tóc của ông khách. Thật hiếm có ai sinh ra lại có màu tóc đỏ chóe thế này. Đúng là do ông ta nhuộm mà thôi. "Nhưng thôi, đấy không phải việc của ta" - Budd tự nhủ. Vấn đề ông cần tìm hiểu để phục vụ cho công việc, là loại thuốc nhuộm vị khách đã dùng trước đây. Bởi sẽ không hay ho nếu pha trộn thứ thuốc nhuộm này với thuốc nhuộm kia.
Khi ông Budd rờ tới cái máy nhuộm tóc thì câu chuyện giữa ông và vị khách bất thần xoay sang chuyện tên giết người.
- Nghe nói, cảnh sát đã phải bỏ cuộc vì vụ việc phức tạp quá - Vị khách chủ động lên tiếng.
- Có lẽ phải tăng mức thưởng lên cao hơn nữa - Budd phụ họa.
- Ồ, có cả tiền thưởng ư? Thế mà tôi không biết điều ấy!
- Số báo ra tối qua có đưa tin. Ngài có muốn đọc không?
Vị khách thận trọng đọc thông báo. Ông Budd lặng lẽ ngắm ông ta qua tấm gương, chợt nhận thấy ông khách đột nhiên rụt bàn tay trái đang duỗi một cách thoải mái trên thành ghế giấu vào tấm vải phủ chân..
Thật ra, trước đó không phải Budd không nhìn thấy bàn tay với ngón cái bị biến dạng ấy, song ông nghĩ, ở đời, chán vạn người từng bị như vậy do tai nạn. Nhưng từ khi vị khách có phản xạ bất thường, trong đầu ông bắt đầu nảy sinh câu hỏi. Và ông nhận thấy, kể từ đó, vị khách - qua tấm gương - cũng lặng lẽ quan sát Budd một cách dò xét.
- Vâng - Budd tiếp tục câu chuyện - Giờ thì hẳn hung thủ đã cao chạy xa bay rồi. Người ta cho đăng thông báo muộn quá!
Vị khách cười, tán thành:
- Tôi cũng cho là như vậy
Vừa làm, Budd vừa vẩn vơ tự hỏi: Không biết trên đời này, có bao người đàn ông vừa có răng nanh bịt vàng lại có ngón tay bị biến dạng. Lại còn ở tuổi 43 nữa chứ. Thật là một sự trùng hợp đáng suy nghĩ.
Trong óc người thợ cắt tóc phút chốc hiện lên hình ảnh người đàn bà ở
- Anh cần tăng tốc lên một chút - Vị khách bắt đầu sốt ruột - Cứ đà này thì anh mất khối thời gian vào cái đầu của tôi đấy.
- Không sao đâu ạ - Budd lễ độ - Chuyện ấy có hề hấn gì đâu, thưa ngài.
"Nếu bây giờ ta nhào ra cửa thì chỉ cần một cú đấm như tên giết người từng dùng với vợ hắn, đời ta cứ gọi là phăng teo"- Budd lo lắng nghĩ.
Trong khi lục tìm một cái lọ đặt trước gương, Budd chợt nhớ tới con dao dọc giấy của mẹ ông để lại. Trên cán gỗ của nó là hàng chữ "Tri thức là sức mạnh". Ông trở nên bình tĩnh, tự tin hơn.
Không dễ dàng gì tách khỏi đây để đến báo với cảnh sát, rằng kẻ bị truy nã đang ngồi chờ nhuộm tóc. Làm thế rất nguy hiểm. Thay vì có hành động mạnh, Budd thấy nhất thiết phải sử dụng đến ngón nghề tinh vi của mình… Vị khách vừa ngồi chờ Budd nhuộm tóc cho mình vừa đinh ninh rằng, chỉ lát nữa thôi, tóc của ông ta sẽ có màu nâu sẫm…
Khi vị khách rời tiệm cắt tóc, đường phố cũng bắt đầu thưa người. Ông ta không hề hay biết rằng, khi ông ta nhảy lên chiếc xe bus số 24 thì cũng là lúc Budd đóng cửa hiệu của mình để đến đồn cảnh sát trình báo.
- Còn một chi tiết rất thú vị có thể giúp các ngài nhanh chóng phát hiện được ra hung thủ - Budd nói sau khi đã mô tả cặn kẽ nhân dạng của ông khách đến nhuộm tóc - Tuy nhiên, cũng phải nói trước là, nếu tôi có sự nhầm lẫn trong việc này thì đó quả là một tai họa đối với tương lai nghề nghiệp của tôi.
Kể lại câu chuyện với cảnh sát, Budd không giấu được sự căng thẳng, lo lắng.
Tại bến cảng Ostend của Bỉ, ngay sau khi con tàu Miranda cập bờ, những người có trách nhiệm đã điện lại cho cảnh sát Anh: "Trên tàu có một người đàn ông có những đặc điểm phù hợp với nhân dạng. Hiện ông ta khóa cửa nằm trong cabin, không chịu ra ngoài. Ông ta một mực đòi phải tìm cho ông ta một thợ cắt tóc. Đã liên lạc với cảnh sát Bỉ. Chờ chỉ thị".
Ở phòng số 36, vị khách khó tính gần như không muốn ló mặt ra ngoài. Ông ta đang chờ chủ tàu đáp ứng điều mà ông ta đòi hỏi.
Có tiếng gõ cửa.
- Ai đấy - Giọng ông ta đanh và gắt.
- Thợ cắt tóc đây, thưa ngài.
- Thế thì tốt rồi - Giọng vị khách mềm đi - Nhưng yêu cầu để anh ta vào một mình. Chẳng là tôi đang gặp một sự cố nho nhỏ.
Có tiếng xoay chốt cửa. Cánh cửa mở hé rồi đóng sập ngay lại. Nhưng hàng loạt chân giày đã đạp tung cánh cửa. Cảnh sát ồ ạt lao vào phòng. Vị khách bị tóm ngay tắp lự.
- Trông kìa, lạ chưa! - Một nhân viên phục vụ kêu lên - Chỉ qua một đêm mà tóc ông ta xanh lè…
Thì ra, với vốn hiểu biết về những phản ứng phức tạp của các loại thuốc nhuộm, Budd - người thợ cắt tóc tài ba - đã làm được một kỳ tích: đánh dấu lên đầu ông khách. Và như vậy, cho dù ông ta có chui lủi ở tận đẩu đâu, thì với cái màu tóc xanh lè chẳng giống một ai của ông ta đều dễ dàng bị mọi người nhận diện. Theo như những gì Budd đã tiết lộ với cảnh sát, cảnh sát chẳng khó khăn gì mà không lần ra manh mối của tên sát nhân.
Qua vụ việc trên, Budd nhận được phần thưởng là 1.000USD. Nhưng quan trọng hơn, kể từ đó, cửa hiệu của ông đã được nhiều người biết tiếng tìm đến...
