Gậy ông đập lưng ông

Thứ Năm, 12/11/2009, 15:00
Đã từ lâu Virginia có ý định kết liễu chồng. Chẳng phải vì cô đã tìm thấy một người bạn tình  mà đơn giản là cô không thể chấp nhận cuộc sống chung đụng với ông ta được nữa.

Hiền lành, tẻ nhạt và...vô tích sự - đó là nhận xét về đức ông chồng mà cô đúc rút được sau gần 7 năm hai người gắn bó với nhau. Và để thực hiện ý định độc ác nói trên, đã không ít lần Virginia bày đặt ra các trò vui chơi nguy hiểm, hy vọng ông chồng ham vui này sẽ có lần bốc đồng mà "dính" phải. Song thực tế, mọi sự  diễn ra không hề một chút ăn khớp với những gì cô ta dựng lên. Claude quả là một người luôn được thần số mệnh phù trợ. Dù tham gia đua ngựa, leo núi, nhảy dù... chưa một lần ông để sơ sảy. Hơn thế, đó dường như còn là dịp để ông "thử sức", chuẩn bị cho những chuyến du ngoạn dài ngày trong năm tới qua các vùng núi xanh tươi của dãy Anpơ.

Cứ thế, thời gian trôi đi, kỳ nghỉ hè trở nên rất lý thú và hữu ích đối với ông. Ngược lại, nó gây cảm giác khó chịu đối với cô vợ. Thậm chí, cô suýt bật khóc khi nghe ông thổ lộ: "Thật là tuyệt diệu. Không thể tưởng tượng lại có nơi nghỉ ngơi thư giãn thoải mái thế này. Em ạ, năm sau chúng ta lại đến đây lần nữa nhé!".

Tại sao Virginia lại nhấp nhổm chờ đợi cái chết của chồng đến vậy? Nếu không yêu ông, cô có thể ly dị? Thật ra, thực tế đâu có đơn giản thế. Theo bản hợp đồng "khốn kiếp"  mà luật sư Alex Conrais, bạn thân của Claude soạn thảo để bảo vệ Claude trước lối sống thực dụng, lúc nào cũng tối mặt trước đồng tiền của các bà vợ trẻ, thì Virginia sẽ chẳng xơ múi được gì nếu chủ tâm ly dị Claude.

Hồi mới cưới, đối với Virginia, Claude- chồng cô, là cả một vũ trụ kỳ diệu. Nhưng thời gian trôi qua, con người dần thay đổi, cả cô cũng vậy. Bây giờ cô chỉ thấy ông là một nhà bác học nổi tiếng nhưng đãng trí và hay mơ mộng vơ vẩn, đầu óc lúc nào cũng như để trên mây. Ông có nhiều phát minh làm giàu cho gia đình và con cháu mai sau, nhưng những điều cô nói ông thường không hay để ý, làm cô nhiều lúc phải bực bội nhắc lại tới hai, ba lần.

Virginia xưa nay vốn quen được chiều chuộng, lại luôn là "trung tâm chú ý" của mọi người, đặc biệt, với sự duyên dáng và quyến rũ, cô có thể chinh phục được bất cứ đấng nam nhi nào mà cô gặp, bởi vậy, cách xử sự của chồng, dù là vô tình, cũng khiến cô không khỏi lấy làm khó chịu. Nhưng trở ngại lớn nhất với Virginia lại chính là Alex. Là một luật sư rất vững tay nghề, chỉ bằng một vài tình tiết bất thường nho nhỏ là anh ta đã có thể đánh hơi được sự phản bội. Ẩn giấu đằng sau sự lịch thiệp, anh ta thực sự  là một mối lo, là thách thức lớn đối với Virginia.

Sau khi mưu mô hãm hại chồng vào đợt leo núi mùa hè không kết quả, tháng giêng năm sau, Virginia lại dẫn Claude quay lại chốn cũ mà cô biết rằng ông rất ưa thích. Lúc này, tuyết đã phủ trắng những sườn núi. Quả là một sự mời gọi với những người ham trượt tuyết. Virginia cố hết sức động viên chồng xỏ chân vào đôi giày trượt tuyết nhưng về "món" này thì Claude xin chịu. Đó là một môn thể thao mà Claude vô cùng ngần ngại. Ông luôn cảm thấy sợ hãi khi trước mặt  sừng sững những ngọn núi tuyết trắng xóa, lúc nào cũng như sẵn sàng nuốt chửng con người. Ông để dành thời gian của mình lần giở những chồng bản thảo nghiên cứu, trong khi vợ ông chỉ còn biết âu sầu nhấn chìm thời gian trong men rượu. Và rồi một hôm, không kìm được mình, cô rời nhà đến khách sạn, lao xuống cầu thang và phải đi nằm viện vì... bị gãy chân. Phải bó bột chân trái, trong bệnh viện, từng có lúc Virginia tuyệt vọng nhủ thầm:"Trời ơi, phải chăng mình là người không gặp may?".

Ra viện được ít ngày, một ý nghĩ đen tối khác loé lên trong đầu Virginia. Phải hành động ngay thôi. Chân cô đang bó bột, phải dùng nạng, nếu có điều gì không may xảy ra với "ông chồng yêu dấu", hẳn  sẽ chẳng ai dám nghi ngờ cô. Đông qua rồi hè tới, núi non đã chẳng hỗ trợ được gì cho ý đồ của cô, vậy thì bể bơi và nước sẽ là vũ khí cuối cùng.

Virginia đánh lừa chồng bằng cách van vỉ ông dẫn cô đến ngôi nhà nghỉ của riêng ông ở đảo Maurice. Tất nhiên Claude khó có cơ từ chối yêu cầu của cô vợ thương tật của mình. Đó là một ngôi nhà trông ra biển với một bể bơi hình bán nguyệt khá rộng. Virginia mỉm cười thầm nghĩ, hẳn ý định hạ sát đức ông chồng sẽ thành công ở đây, mặc dù đã có giây phút cô bối rối vì thấy luật sư Alex cũng được mời đi theo.

Mấy hôm đầu, Virginia bình tĩnh quan sát và suy xét mọi sự. Sau đó cô mới đi đến dứt khoát ấn định thời hạn chót cuộc đời của Claude. Hôm ấy, những người phục dịch trong nhà đều đi vắng cả. Người nấu bếp và bác làm vườn đều xin nghỉ vì việc riêng từ hôm trước. Luật sư Alex thì có lẽ do đêm trước làm việc quá khuya nên chưa trở dậy. Chỉ còn Virginia và Claude bấy giờ đang ăn sáng trong bếp. Với thân hình tròn lẳn trong chiếc váy nhẹ màu thiên thanh, đầu đội mũ rơm và tay chống nạng, Virginia nặng nề rời khỏi chiếc ghế tựa và tiến lại gần bể bơi. Đột nhiên, cô bứt chiếc mũ khỏi đầu, ném tùm xuống nước và la hét gọi chồng ầm ĩ. Rất tận tụy, ông chồng chạy vội về phía người vợ trẻ.

Một cách bất ngờ và rất kín đáo, Virginia đẩy chiếc nạng về phía ông chồng. Ông này bấy giờ đầu óc vẫn đang vẩn vơ đâu đâu, không nhận thấy gì cả nên ngay lập tức mắc vào bẫy của cô vợ trẻ. Ông loạng choạng vì mất thăng bằng và theo phản xạ bản năng, ông tìm cách bấu víu vào một cái gì gần đấy nhất, đó là Virginia. Cả hai xô đẩy nhau trong nước lạnh vì hoảng sợ. Claude khua khoắng cố tìm cách bám được vào thành bể, còn Virginia do bị vướng bởi khối thạch cao nặng trịch đắp bên chân nên bị chìm xuống một cách nhanh chóng. Trong chốc lát, cô ta ngạt thở, nước ộc vào miệng. Hoảng hốt, Virginia cố vùng vẫy ngoi lên nhưng mọi cố gắng của cô đều vô ích. Hai tay bám chặt vào thành bể, Claude gào to tên vợ. Vừa lúc, Alex nháo nhào chạy tới. Anh ta muốn giúp thân chủ của mình leo lên thành bể nhưng ông hét bảo hãy mau mau lao xuống cứu vợ ông trước đã.

Alex lao vội xuống nước nhưng khi kéo được Virginia lên bờ thì mọi sự đã quá muộn. 

Đau buồn trước sự cố khủng khiếp vừa ập xuống gia đình mình, Claude chỉ biết thều thào lặp đi lặp lại với cảnh sát: "Tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Hình như tôi đã nhào phải cái nạng và cả hai cùng bị văng xuống nước. Tôi không biết bơi nên không cứu được cô ấy. Chúa ơi, tôi phải học bơi thôi, phải học bơi...".

Claude khóc vật vã vì cái chết của người vợ trẻ yêu quý. Không hề và không bao giờ ông có chút mảy may nghi ngờ rằng cô ta đã có nhiều ngày tính  mưu tính kế hãm hại ông...

Trần Ngọc (dịch)
.
.
.