Chàng ngố mua thịt
Một hôm, Lưu Rỗ - chủ cửa hàng thịt trông thấy chàng Ngố trong thôn ra chợ mua thịt. Lưu Rỗ vẫy tay gọi anh chàng đến chỗ mình mua. Chàng Ngố đến trước cửa hàng của Lưu Rỗ, nói:
- Lấy một cân.
Lưu Rỗ nghĩ bụng, anh chàng dở hơi, đầu óc ngu muội, bớt xén một lạng hắn biết cái quái gì. Thế là gã cố ý cân thiếu một lạng. Chàng Ngố không biết thật, xách thịt về.
Hai hôm sau, chàng Ngố lại đến mua thịt. Lưu Rỗ lại gọi chàng Ngố đến mua ở cửa hàng mình. Chàng Ngố lại mua một cân. Lưu Rỗ lại ăn gian, bớt tiếp của anh chàng một lạng.
Hai hôm sau, chàng Ngố lại ra chợ mua thịt. Lưu Rỗ lại gọi chàng Ngố đến mua. Chàng Ngố chưa đến trước phản thịt, Lưu Rỗ đã xẻo thịt cân xong, chỉ chờ chàng Ngố đến trả tiền lấy thịt. Nhưng khi đến trước cửa hàng thịt, chàng Ngố đột nhiên thay đổi ý định, nói:
- Cân một lạng thịt.
- Chỉ mua có một lạng?- Lưu Rỗ sợ mình nghe nhầm, hỏi lại lần nữa.
- Phải, chỉ mua một lạng - Chàng Ngố trả lời.
Nghe chàng Ngố nói thế, Lưu Rỗ lắc lắc đầu, thời buổi này mua một lạng thịt, e rằng chỉ có đồ dở hơi như Ngố. Mặc dù vậy, Lưu Rỗ vẫn cân một lạng thịt đút vào túi nilông đưa cho Ngố. Nhưng lạ quá, chàng Ngố không vội đi ngay, một lát sau lại bảo:
- Cân cho lạng nữa.
Lưu Rỗ ngạc nhiên nhìn chàng Ngố, thầm nghĩ, hôm nay thằng dở hơi dở trò gì vậy. Thế là lại cân một lạng, bỏ vào túi của chàng Ngố, bảo chàng Ngố trả tiền.
Chàng Ngố lại nói:
- Cân thêm lạng nữa.
Lần này Lưu Rỗ có vẻ khó chịu, nói với chàng Ngố:
- Này Ngố, rốt cuộc cậu định mua bao nhiêu thịt? Nói tử tế để tôi tiện cân cho cậu một thể!
- Còn mua tám lạng - Chàng Ngố đáp.
Lưu Rỗ vừa nghe nói đã định giơ dao xẻo thịt. Chàng Ngố chặn lại nói:
- Không, tôi cần cân từng lạng, từng lạng.
Hừ! Làm thế chẳng phải hành hạ người ta? Lưu Rỗ nghĩ bụng, hôm nay thằng cha dở hơi này sao lạ thế. Vậy là quyết định hỏi cho ra nhẽ. Lưu Rỗ nói:
- Chàng Ngố nghe ta hỏi, tại sao lại cứ phải cân từng lạng từng lạng?
Chàng Ngố nghĩ một lát, trả lời:
- Mẹ tôi bảo lần nào mua thịt ở chỗ ông cũng thiếu một lạng. Chúng ta là người cùng làng, tôi không tin ông cân thiếu cho tôi, tôi nghĩ có lẽ tại cái cân có vấn đề, nên bảo ông cân từng lạng từng lạng, cân đủ mười lạng, như vậy sẽ không thiếu.
Lưu Rỗ nghe nói, bỗng dưng đỏ mặt tía tai
