Tình hình trộm cướp ngân hàng và vàng bạc đá quý luôn là những sự việc nghiêm trọng, tuy nhiên, trong hàng ngàn vạn vụ cướp cũng có những tên cướp có “cá tính hóa” đã để lại những vụ án kỳ lạ đến mức làm cho người ta không nhịn được cười.
Tình hình trộm cướp ngân hàng và vàng bạc đá quý luôn là những sự việc nghiêm trọng, tuy nhiên, trong hàng ngàn vạn vụ cướp cũng có những tên cướp có “cá tính hóa” đã để lại những vụ án kỳ lạ đến mức làm cho người ta không nhịn được cười.
Vân tựa đầu lên vai anh, khẽ nói: “Em yêu anh, Hà ạ! Em tin là duyên phận cho mình gặp nhau”. Hà không nói, chỉ siết chặt bàn tay Vân. Trong rừng chiều, nắng đổ vàng như mật, gió khẽ lay tán lá trên đầu, và hai tâm hồn lặng lẽ tìm thấy nhau.
Bên ấm trà nóng. Hơi thơm của những bông nhài vườn nhà phảng phất. Câu chuyện bà Ve càng thêm rôm rả. Chẳng có chuyện gì ngoài chuyện Tết. Bà Vui được nghe chuyện Tết của người Tày. Bà Ve bảo Tết Tày vui lắm. Có Tết chung, Tết riêng. Tết riêng là Tết mỗi nhà. Tết chung là Tết Thổ công làng.
Tại tầng hành chính của một công ty lớn, người ta đặt một chiếc “tủ lạnh dùng chung”, mục đích là để nhân viên có chỗ cất giữ bữa trưa, nước uống và trái cây... Công ty cũng có quy định rõ ràng: mỗi người chỉ được để thức ăn có dán tên của mình, tuyệt đối không được tự tiện lấy đồ của người khác.
Ngài Tổng thống kính mến! Chúng tôi, những cư dân đầy lòng biết ơn của thành phố mà Ngài vừa ghé thăm, xin gửi tới Ngài lời cảm ơn chân thành. Mặc dù Ngài chỉ thông báo cho chính quyền thành phố chúng tôi biết trước có… ba ngày, nhưng trong ba ngày đó, họ đã làm được nhiều việc hơn cả những gì chính quyền cũ đã làm suốt bao năm qua.
Chỉ trong chớp mắt, đứa con đã lớn lên và cậu ta ghen tị với những chàng trai, cô gái hẹn hò với nhau thành từng cặp trên phố nên nói với Thường Gia: “Bố ơi, con thích cô gái xinh đẹp nhà bên kia”. Thường Gia thì thầm với con: “Cô ấy là em cùng cha khác mẹ của con, họ hàng gần không thể kết hôn mà chỉ có thể là bạn bè”.
Nghe Thư trả lời tự nhiên Tuấn thấy một cảm giác muốn được che chở cho cô gái bé nhỏ, có một điều gì đó nhen nhóm trong Tuấn kể từ khi anh chia tay mối tình cách đây đã hai năm. Đi đến khoảng rừng thưa hôm trước, Tuấn bất chợt dừng xe bảo Thư đứng đợi. Lát sau Thư ngạc nhiên thấy Tuấn đi ra, trên tay là một cành đào nhỏ chi chít hoa nụ đang bung nở rất đẹp. Trao cho Thư cành hoa, Tuấn chở cô về.
Giữa trưa đứng bóng, mây đen từ đâu kéo về. Trận gió giông nổi đì đùng như muốn san bằng cái nhà xưởng đầy nhựa này. Dân chạy luống cuống lấy tấm bạt che chắn cho bộ khung tháp mới phủ sơn. Mô hình ngọn tháp này chuẩn bị mang ra giới thiệu với một vị khách quý. Ngày gặp mặt sắp đến. Dân đã từng có vài lần trễ hẹn khiến cuộc đời anh trở nên bấp bênh. Anh chỉ muốn hoàn thiện những giấc mơ với nhựa của mình.
Thời gian càng trôi đi thì Chọi càng thêm lo lắng. Đầu Chọi muốn nổ tung. Chỉ còn vài tiếng nữa là đến sáng ngày. Nếu không có tám mươi sáu triệu nạp vào app thì sẽ mất trắng hai tỷ. Đồng nghĩa với việc mất trắng cơ ngơi bố mẹ để lại cho hai vợ chồng, có khi còn mất cả việc ở trường. Rồi đây cả nhà ở đâu? Sống ra làm sao
Nán lại ở cửa một lúc, thấy không có ai, Mao Thanh nhanh chóng bước vào. Trong thành phố, đây là một trong số ít hiệu cầm đồ cao cấp còn sót lại chuyên cầm các loại đồ có giá trị. Nếu còn lối thoát nào khác, anh ta đã không đến đây cầm cố viên ngọc cổ của tổ tiên.
Kiến thức là sức mạnh, câu nói này là chân lý đối với bất kỳ nghề nghiệp nào.
Tục ngữ có câu: "Thiên thời không bằng địa lợi, địa lợi không bằng nhân hòa" nhưng lão Trương được cả ba điều.
Cô Rứa ngồi thờ thẫn trong buồng. Mớ tóc bạc khô rối vắt ngang vắt dọc trên gương mặt nhàu nhĩ. Những vất vả đã vò nát cô Rứa. Nhìn tấm ảnh thời trẻ của cô mà tiếc biết bao nhiêu. Hồi đó, nhà nội ở trong vùng tạm chiếm của địch. Ngứa mắt sôi gan cảnh quê xứ bị cày xới, mười bảy tuổi, cô Rứa lén bỏ trốn, tham gia bộ đội. Trong quá trình đi dân vận, cô quen được dượng Thôi là anh nông dân hiền như cục đất.
Ông khoan thai hít sâu, dồn khí xuống huyệt hạ đan điền, rồi chậm rãi thở nhẹ. Từng mạch máu giãn ra, chạy khắp cơ thể. Một quầng sáng bừng lên trước đôi mắt nhắm hờ. Ông từ từ đứng dậy, đến trước chiếc bàn đặt bên cửa sổ thư phòng, bấm nút khởi động máy.
Một ngày dưới thời vua Khang Hy, các quan đến thiết triều vào buổi sáng, việc đầu tiên cần làm là đến cung điện Côn Ninh để ăn thịt thiêng. Khi các quan tụ tập đầy đủ, thịt thiêng được phục vụ ngay sau đó. Bộ trưởng bộ lễ Quế Trinh quỳ xuống nói: “Bệ hạ, thần bị bệnh ghẻ ngứa ngáy vô cùng, sợ rằng không thể ngồi lâu được” .
Một bệnh nhân cao to, vạm vỡ, nặng nề ngồi xuống chiếc ghế nha khoa, mắt liếc nhanh về phía mũi khoan và những dụng cụ sáng loáng - kim, dao chích, bông băng… với một vẻ ngại ngùng.
Sau khi Tiểu Trương được thăng chức làm giám đốc văn phòng, điều đau đầu nhất của anh ta là không biết làm sao để phân biệt được tầm cỡ và mức độ quan trọng của khách đến công ty. Nhưng vì điều này ảnh hưởng đến tiêu chuẩn đón tiếp nên anh phải tìm cách tự giải quyết.