Gương mặt Sầm sẫm lại trong một nhịp rất nhỏ. Một giọt mồ hôi rịn ra ở thái dương dù trời đang rét. “Già rồi. Lẫn lộn hết cả rồi”. “Thế chuyện cô Tro, cũng chỉ là lẫn lộn thôi?”. Cái tên Tro rơi xuống bãi đất ẩm sau chợ như một hòn đá. Sầm không cười nữa. Hàm siết lại. Bàn tay nắm rồi buông. “Đã hai chục năm. Chết cũng không để cho yên à? Xới lên để làm gì?”. “Để ngủ!”, bà nói nhỏ nhưng cương quyết.




















