Hành trình đoạn tuyệt ma túy
Không ai tin một kẻ nghiện như anh lại có thể cai được. Chính anh cũng không dám nghĩ mình lại có được thành công như ngày hôm nay. Bởi để có được thành công ấy, là cả một quãng thời gian đầy khổ ải để anh đoạn tuyệt ma túy và nỗ lực khẳng định bằng việc làm.
Giang hồ một thuở
Chúng tôi đến xưởng sửa chữa điện ô tô của anh Nguyễn Thế Thùy (Gò Sỏi – Hồng Kì – Sóc Sơn – Hà Nội) vào một ngày nắng. Từ xa đã nhìn thấy một người đàn ông to cao, cởi trần đang cặm cụi sửa chữa. Nếu là lần đầu tiên gặp, chắc chắn không ai nghĩ một người to béo đến gần 80kg này mà đã từng nghiện ma túy hơn mười năm. Nhìn anh chui vào gầm ôtô rồi đặt luôn tấm lưng trần xuống nền bê tông thì lại càng ngạc nhiên hơn. Tôi hỏi anh sao không mặc áo cho đỡ bẩn. Anh chỉ cười. Nhìn tấm lưng nhễ nhại mồ hôi của anh, tôi hiểu. Anh béo thế, không chịu được nóng là phải. Tấm thân trần để lộ một vài vết sẹo, hình xăm, dấu tích một thời của anh bị mờ đi bởi những giọt mồ hôi chảy qua và những vết dầu mỡ bám vào. Đôi tay anh lúc nào cũng lấm lem dầu mỡ. Anh bảo: “Nghề này mà tay sạch, ráo mồ hôi thì không có tiền”.
Hơn hai mươi năm trước, khi đang là học sinh cấp 3, Thùy là một người con ngoan ngoãn. Vì phải học xa, nhà cách trường 6-7 cây số, Thùy cùng chúng bạn hay bị những tay đầu gấu bản địa ở gần trường bắt nạt. Nhiều lần bị gây gổ, Thùy và các bạn dù rất bức xúc nhưng cũng phải nén chịu vì bọn chúng nổi tiếng đầu gấu, giang hồ. Nhưng không thể cứ chịu ấm ức mãi để bọn chúng càng lấn tới, nhóm của Thùy quyết định liều sống mái với bọn chúng một phen. Sau vài lần hỗn chiến, mấy tay đầu gấu cũng phải nể nhóm của Thùy. Cuối cùng, hai bên lại bắt tay chơi với nhau. Cũng vì không muốn cứ thù hằn gây gổ đánh nhau mãi nên nhóm của anh đành chấp nhận giao du với chúng. Đúng là “gần mực thì đen”, nhiều lần bị dụ dỗ, nhiều lần vì sĩ diện, vì “nể” bọn chúng, anh cùng mấy bạn đã bập vào ma túy. Thế là vết trượt dài của anh bắt đầu từ đó. Các cụ vẫn bảo “đi với ma mặc áo giấy”, nhóm của anh cũng trở nên đầu gấu, ăn chơi đua đòi từ bao giờ chẳng biết.
Càng sa đà vào các cuộc ăn chơi, Thùy càng sa sút chuyện học hành. Những cuộc chơi bất tận, những cuộc rượu chè quên trời đất. Đã bao lần Thùy cùng chúng bạn ngập chìm trong những cơn phê thuốc, bao lần vi vu trên chiếc xe máy với tốc độ kinh hoàng. Nhiều lần bị tai nạn mà không hiểu sao “chắc cái số anh không chết nên giờ vẫn sống nhăn răng”. Anh cười và kể, có lần cả mấy thằng cùng ngồi trên xe, phê phê hết cả lượt, chẳng may bị tai nạn, xe anh đâm thẳng vào chiếc xe chở những cây tre dài lê thê. Thằng bạn anh cầm lái bị dính vào ngọn tre đâm ngang ngực, không hiểu anh bị bắn ra kiểu gì mà không bị sao. Rồi chính anh là người gỡ bạn ra. Thật hãi hùng! Sau bao năm nghiện ngập, chơi bời, bạn bè anh cũng đều lần lượt “ra nghĩa trang hết”, duy chỉ có anh đúng là vẫn cao số. Anh cũng thấy chờn chợn. Không muốn mình cũng có kết cục xấu như mấy người bạn, thấy mình còn may mắn thế nên anh tự nhủ phải sống cho ra hồn. Nhưng nhiều lần anh muốn tu chí, cai cho đỡ khổ mà vẫn không được. Nhất là khi anh lấy vợ rồi có con, trách nhiệm người chồng, người cha khiến anh càng muốn đoạn tuyệt với ma túy.
Hình tượng người cha gọi tôi về
Kể về quá trình cai của mình, anh tâm sự: “Muốn cai được thì trước hết phải xem mình có thực sự muốn cai không đã, phải có ước mơ cai được nghiện, rồi từ đó mà quyết tâm thực hiện. Tất nhiên, nói thế cũng không phải dễ vì cũng có nhiều người ước muốn nhưng vẫn không cai được. Điều này phụ thuộc vào nhiều yếu tố như gia đình, xã hội nhưng bản thân người nghiện quyết định đến 80%. Nhiều người có thể đổ lỗi tại hoàn cảnh, rồi thì chán nản vì gia đình, xã hội xa lánh. Nhưng thử hỏi, mình là thằng nghiện còn đòi hỏi được người ta tin tưởng, gần gũi ư? Đã nghiện rồi thì chỉ có bạn nghiện thôi chứ làm gì có bạn tốt. Nếu đã xác định cai thì phải biết xa các bạn nghiện. Có nhiều người, khi ở trong trại ra đã rủ nhau tụ tập hút liên hoan một trận, cho đã những ngày thiếu thốn trong trại rồi sẽ bỏ, nhưng cuối cùng đều bị nghiện lại hết. Bản thân tôi khi ra trại, chỉ có ở nhà trồng rau, không giao du bạn bè, vì lúc này thì chỉ có bạn nghiện chứ gia đình, hàng xóm còn không tin tưởng mình cai được thì làm gì có ai tốt mà chơi với mình. Nếu thấy bạn nghiện đến, tôi bảo vợ ra đuổi họ về. Dần dần tự những bạn nghiện cũng không đến nữa và tự nhiên hàng xóm, bạn bè tốt lại bắt đầu tin tưởng chơi với mình”.
![]() |
| Bây giờ anh Thùy rất bình thản với ma túy và chăm chỉ làm việc. |
Khi hỏi anh về động lực nào giúp anh cai nghiện? Anh kể rằng trước khi vào Trại 06 ở Sóc Sơn năm 2004, anh đã có một con gái hai tuổi. Hằng ngày ở trong trại, anh thường ngóng ra ngoài qua cửa sổ, nhớ về gia đình, vợ con. Tình cờ anh thấy một người đàn ông luôn đi làm trên chiếc xe đạp không phanh, không chắn bùn và cứ chiều đến lại thấy anh ta thong thả đạp về, trên xe thường có thêm túi đậu, hoặc thịt. Ngày nào cũng thế, cứ đều đặn đúng giờ ấy anh lại thấy anh ta đi về như thế. Không hiểu sao tự dưng trong anh thấy thèm được như anh ta vô cùng. Anh chỉ ước sau này cai được và chỉ cần được tự do, thong dong như anh ta, tối sớm về với vợ con là tốt rồi. Khi anh vào trại, đứa con còn nhỏ chưa biết gì. Nhưng nếu biết, nó sẽ nghĩ gì về bố nó? Liệu nó có tôn trọng và coi anh là bố? Những câu hỏi ấy luôn ám ảnh anh. Dù đoán biết anh chàng đạp xe kia còn nghèo, và có thể chỉ là một anh thợ xây hay cửu vạn, nhưng được tự do, không bị lệ thuộc vào ma túy là sướng rồi. Suốt hai năm trong trại, hầu như ngày nào anh cũng đứng ngóng anh chàng đạp xe ấy và mong ước. Hôm nào không thấy là anh lại thắc mắc và nhớ. Chính anh ấy (dù gián tiếp và không quen biết) đã giúp anh có thêm động lực để cai. Anh tự nhủ sau khi ra trại sẽ tìm đến và cảm ơn anh ấy. Và quả thực anh ấy nghèo thật. Bây giờ, cứ dịp tết là anh lại đến biếu quà và tiền anh ấy như một sự tạ ơn.
Một động lực nữa rất quan trọng giúp anh vượt qua. Đó là khi anh được ra trại, về nhà, đứa con gái mới lên 4 tuổi của anh nói: “Bố ơi! Mẹ Ng. (cô giáo mầm non của cháu – PV) bảo bố nghiện”. Câu nói ấy càng khiến anh phải suy nghĩ, ám ảnh. Anh tự thấy mình không thể gây lỗi để cho con trẻ phải chịu hậu quả. Nếu mình còn nghiện thì sau này con cái nó khổ, nó sẽ bị bạn bè cười chê. Con bé nó hồn nhiên, xinh xắn là thế, không thể để nó xấu hổ về bố nó được” – anh Thùy chia sẻ.
Từ năm 2006, suốt 3 năm sau khi ra trại, anh Thùy tự giam lỏng mình ở nhà trồng rau, nuôi gà, chấp nhận để vợ đi chợ kiếm tiền nuôi mình. Sẵn có nghề sửa chữa điện ôtô nhưng chỉ thỉnh thoảng anh mới ra phụ sửa cho mẹ và tuyệt nhiên không dám bén mảng đến vùng mà ngày xưa anh hay mua thuốc chỉ cách nhà vài cây số. Nếu có việc gì thì anh nhờ người đi hộ. Biết mình hay bị kích thích bởi rượu, cả năm trời anh không dám uống một giọt. Khi thấy mình đã đủ tự tin trước mọi cám dỗ của ma túy, anh quyết định mở xưởng sửa chữa, dù không có đồng nào. Anh mạnh dạn đến hỏi nhờ giúp đỡ của ông Khánh, là đồng nghiệp của bố mẹ anh và cũng là người hay giúp đỡ những người nghiện. Cho đến nay, xưởng của anh làm ăn rất khá. Anh thường nhận các sinh viên về thực tập, học nghề. Khi thành nghề, nếu ai thích thì anh nhận vào làm hoặc đủ người rồi thì họ lại đi làm chỗ khác.
Đã có vài người nghiện đến học hỏi cách cai của anh. Anh cũng đã chỉ bảo, hướng dẫn giúp đỡ rất tận tình nhưng tiếc là chưa có ai thành công. Anh nói thêm: “Nhiều người đến nhưng tôi thấy họ chưa thực sự quyết tâm. Có người bảo chán vì không có việc làm, nhưng như thế chỉ là ngụy biện. Rất nhiều người bình thường vẫn sống bằng nghề phu hồ, bới rác, cửu vạn, sao anh không làm được? Mình đã là nghiện rồi còn đòi hỏi được làm việc nhẹ nhàng ư?”. Bây giờ anh đã rất bình thản với ma túy. Không có khó khăn, nặng nhọc gì khiến anh ngại ngùng cả. Anh thấy mình may mắn vì có được người vợ hiền thảo, đã không bỏ anh khi biết anh mắc nghiện. Và anh hạnh phúc khi được làm tròn trách nhiệm người chồng, người cha

