Nghị lực diệu kỳ của cô gái vẽ tranh bằng chân
Sinh ra đã chịu nhiều bất hạnh, gia cảnh nghèo khó lại càng làm cho cuộc đời của em càng bi đát. Lúc lọt lòng mẹ, tứ chi của em đã khuyết tật, không đi đứng được, suốt ngày chỉ quằn quại dưới thềm nhà. Mọi sinh hoạt của em đều nhờ vào sự giúp sức của người mẹ già yếu. Tưởng rằng, em sẽ cam chịu số phận như vậy cho đến lúc rời khỏi cõi dương thế. Thế nhưng, bằng chính sự kiên trì, chịu khó của mình mà em đã dùng đôi chân tật nguyền để vẽ nên những bức tranh nhiều thể loại khác nhau. Những bức tranh em hoàn thành, em lấy đó làm động lực sống, lấy đó làm ước mơ, cho dù nó rất khó thành hiện thực. Em là Huỳnh Thị Thảnh (24 tuổi, thôn Hải Tân, xã Hương Bình, thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế)
Tuổi thơ bất hạnh
Trời miền Trung trở rét, những đợt gió mùa đông bắc cứ liên tiếp lùa về kéo theo đó là những cơn mưa làm cho bầu trời càng thêm ảm đạm. Từ thành phố Huế xa xôi, tôi tìm lên xã vùng cao của thị xã Hương Trà để được mục sở thị chuyện một em bé tật nguyền dùng chân vẽ tranh mà người ta đồn đại bấy lâu nay.
Càng lên với vùng cao, trời càng rét và mưa càng nặng hạt hơn. Những cơn gió cứ đẩy những giọt nước mưa đâm thẳng vào mắt con người ta như muốn ngăn cản điều gì đó. Nhưng khi nghe chuyện về em, tôi lại càng có thêm nghị lực để đương đầu với sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Sau 2 giờ đồng hồ leo dốc, vượt mưa gió tôi cũng đã đến được nơi. Trước mặt tôi, một căn nhà cấp bốn ọp ẹp, trống trước hở sau nằm nép mình bên đường tỉnh lộ.
Thấy có khách đến, em vội vàng dùng chân thu dọn những dụng cụ và những bức tranh em vẽ còn vương trên nền nhà. Em nở một nụ cười hiền lành rồi lí nhí chào tôi, mặc dù nói không rơ lời. Lát sau, mẹ em cũng bỏ dở công việc ngoài nương để vào tiếp khách. Bưng nước ra mời khách, vừa đi bà Huỳnh Thị Liên vừa tiếp lời: “Trời mưa rét mà chú cũng lên tận đây xem em nó vẽ tranh à. Những bức tranh trên nền nhà và những bức được đóng tập đó là công sức nó vẽ suốt hơn 10 năm nay đó chú ơi. Thấy con rứa tui cũng vui, mặc dù tranh nó vẽ không bán được đồng mô”. Rót nước mời khách, rồi bà kể chuyện về cuộc đời của gia đình bà và của Thảnh cho tôi nghe. Chuyện rằng; bà và chồng là người miền biển, sau khi lập gia đình, cuộc sống khó khăn, thấy người ta rủ nhau lên đây lập kinh tế mới nên bà và chồng cũng khăn gói từ biệt quê hương để đi. Tưởng rằng, với vùng đất mới sẽ có cuộc sống ấm no, hạnh phúc con cái đề huề. Thế nhưng, mọi chuyện lại không như những gam màu tươi sáng. Do định cư và sản xuất kinh tế ở một vùng đất trước đây quân giặc thải chất độc nhiều nên bà bị phơi nhiễm. Nghiệt ngã thay, bà bị phơi nhiễm đã đành, những đứa con của bà cũng bị ảnh hưởng theo. Trong trí nhớ của bà Liên, th́ bà có 3 lần sinh nhưng có đến 4 đứa con. Trong 4 người con thì có 3 đứa chỉ ở với bà chưa tới hai tháng đã vội rời dương thế. Chỉ còn lại Thảnh là ở được với bà cho đến hôm nay, nhưng tứ chi lại không được lành lặn, suốt ngày chỉ nằm lăn lóc trên nền nhà, đi đâu cũng phải có người cõng hoặc ngồi xe lăn. Sinh con ra bị tàn tật, gia cảnh lại nghèo khó, chứng kiến con phải quằn quại lê lết không đi đứng được như bạn bè đồng trang lứa, nhiều lần bà cũng làm liều đưa con đi chữa trị, mặc dù trong túi không có một đồng. Chạy nhiều nơi để chữa trị cho con, nhưng cuối cùng bà phải ngậm ngùi đem con về nhà khi bệnh tình không thuyên giảm được bao nhiêu. Về nhà, thấy con người ta vui chơi chạy nhảy ngoài đường, bà lại thấy tủi và thương con. Nhiều lúc bà lén thấy con cứ hóng mắt ra ngoài đường mỗi khi lũ trẻ trong xóm nô đùa. Biết rằng con rất muốn được nô đùa như vậy, nhưng bà cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài việc đứng nhìn.
Vẽ tranh bằng… chân
Mặc dù tứ chi tật nguyền, quanh năm suốt tháng chỉ quằn quại dưới nền nhà, nhưng em đã tạo nên một điều kỳ diệu mà ít ai làm được. Nằm ở nhà, chẳng biết vui chơi cùng ai nên em đã dùng chính đôi chân tật nguyện của mình để vẽ tranh. Ban đầu những bức tranh của em chỉ là những nét vẽ lung tung chưa có hình hài gì. Nhưng sau một thời gian miệt mài tập luyện thì em cũng đã điều khiển được đôi chân của mình để vẽ nên những bức tranh đẹp, với nhiều thể loại, nhiều màu sắc.
Thấy tôi mân mê những bức tranh, em nở một nụ cười thân thiện rồi lần mình dưới nền nhà, đưa chân kẹp giấy bút rồi bắt đầu vẽ tranh cho tôi xem. Những bức tranh được Thảnh vẽ trên chính đôi chân tật nguyền của mình, cũng chính là ước mơ về một cuộc sống bình thường mà em hằng mong ước. Nhìn Thảnh quằn mình dưới nền nhà, chân kẹp bút chì vẽ ước mơ của mình lên trang giấy, tôi mới thấy hết được nghị lực và niềm đam mê của một cô bé tật nguyền rất thông minh này.
![]() |
Những bức tranh được Thảnh vẽ đều tập trung vào chủ đề bạn bè, gia đình và cũng được em gọi bằng những cái tên rất riêng của mình. Tôi lật xem những bức tranh có hình ảnh người mẹ bồng con, Thảnh vừa chỉ vừa nói, mặc dù nói không rõ lời lắm: “Đây là bà ngoại, đây là mẹ và em ở đây. Mẹ đang bồng em đó”. Thấy tranh em vẽ, tôi thấy được niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt khi em nói đến đây. Song khi nhìn sang bên cạnh, tôi thấy mẹ em đang cố kìm chế nhưng giọt nước mắt của mình vào lòng trước những lời nói ngây thơ của em.
Nhìn em quằn mình trên nền nhà, xoay đủ mọi kiểu nằm để kéo những nét vẽ thành hình, rồi đưa bàn chân hất, lựa chọn màu tô tranh cho phù hợp. Tôi càng khâm phục ý chí và nghị lực của em. Nghị lực của Thảnh, ước mơ của Thảnh, cũng chính là niềm an ủi, động viên tinh thần thêm cho mẹ em mỗi ngày. “Em sẽ cố gắng vẽ thật nhiều tranh rồi đem bán để lấy tiền sửa nhà, mua thuốc cho mẹ, rồi cho em nữa”, Thảnh nói rất hồn nhiên, ngô ngê nhưng đó lại là cả một ước mơ của em. Tôi nghe em nói mà lặng người không hiểu vì sao một cô bé tật nguyền lại có suy nghĩ sâu xa đến như vậy? Khi mà hai mươi bốn năm qua, khoảng không gian mà em biết và tiếp xúc chỉ là nền nhà, mẹ và bút chì, sáp màu. Một điều ở em làm tôi ngạc nhiên hơn nữa, là Thảnh chưa qua học một trường lớp nào, vậy mà em đã tự viết được tên của mình, tên của mẹ, rồi em tự tô màu cho những nét chữ đó.
“Con bé nó dùng chân vẽ tui cũng thấy lạ, với người bình thường dùng tay chắc gì đã vẽ được như rứa. Rứa mà chừ hắn dùng chân để vẽ, thấy con có năng khiếu rứa tui cũng vui. Dù sao nó cũng có cái để giải trí khi tật nguyền”-Bà Liên tâm sự.
Khi chứng kiến những nét chữ, những bức tranh em vẽ tôi thầm nghĩ, một người bình thường để vẽ và viết đẹp như thế này đã khó, nhưng đằng này em lại bị tật nguyền, điều đó lại càng khó khăn hơn. Tôi nhìn cách em đưa chân của mình để kẹp cây bút chì, rồi vẽ mà khâm phục em đến lạ. Khâm phục những động tác điêu luyện của em, khâm phục những giấc mơ rất đỗi bình dị và khâm phục nghị lực, sự kiên trì của em.

