Mối tình với cô gái ngoại quốc khiến mẹ đẻ cũng phải ghen tỵ của Nguyễn Công Hùng
Người ta biết nhiều đến anh bởi một nghị lực sống phi thường và những gì mà hàng ngày anh vẫn đang cống hiến cho xã hội, nhưng ít người biết rằng đằng sau một hiệp sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng lại là một con người vẫn luôn khát khao nắm giữ hạnh phúc và tình yêu như biết bao người bình thường khác.
Mối tình đẹp của chàng “hiệp sĩ” tật nguyền và cô gái Lào xinh đẹp
Hẹn anh lúc 9h sáng tại trung tâm “Nghị lực sống” nhưng khi đến nơi, qua điện thoại anh xin lỗi vì vừa đi ra ngoài có chút việc. Trong lúc chờ đợi, tôi quan sát mọi thứ xung quanh căn phòng làm việc của Hùng và đồng sự của anh. Tuy mỗi người đều bận rộn với công việc của mình nhưng tiếng nói cười, hỏi han lẫn nhau lại đem đến cho tôi cảm giác dễ chịu của một gia đình ấm áp. Trên giá, rất nhiều những chiếc cốc in xếp với nhau lớp lang cẩn thận, trên tường, tranh ảnh và những bằng khen, chứng nhận của Hùng và của trung tâm xen lẫn với nhau thật sinh động. Đặc biệt, có ảnh Hùng và một cô gái lạ chụp với nhau rất tình cảm.
Đã 6 năm, kể từ ngày Hùng được phong hiệp sĩ công nghệ thông tin, rồi mở trung tâm đào tạo tin học cho trẻ khuyết tật, mỗi chặng đường anh đã đi qua đều để lại dấu ấn khó phai. Trên những bức ảnh luôn thấy lấp lánh nụ cười khiến người khác phải tin tưởng vào hạnh phúc mà anh đang sở hữu.
Đang mải ngắm nghía căn phòng thì Hùng về. Khi tôi muốn đề cập đến đời sống riêng tư của anh, anh chỉ cười: “Có lẽ với những người khuyết tật khác thì đây là điều nhạy cảm, nhưng với anh thì quen rồi. Nó cũng là một phần trong đời sống của mỗi người mà. Bản thân Hùng chưa từng thấy có sự khác biệt”.
Chỉ với một chiếc máy tính, một ngón tay còn có thể cử động được để điều khiển bàn phím ảo, anh vừa làm việc vừa trả lời những câu hỏi của phóng viên. Thỉnh thoảng có điện thoại, cô gái xinh đẹp trong bức hình mà tôi vừa thấy lại tất bật chạy vào giúp anh nghe máy rồi lại chạy ra ngoài nấu nướng dọn dẹp. Điều bất ngờ ngoài sức tưởng tượng của người viết bởi đó là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp và đặc biệt là khuôn mặt dịu dàng tạo cho người đối diện nhiều thiện cảm. Chị luôn miệng cười nói, hỏi chuyện mọi người trong nhà, thông báo tình hình người nọ người kia, tay thì bận rộn với chai lọ, bếp núc, thi thoảng xen vào những câu trêu chọc Hùng, hoàn toàn tự nhiên đúng kiểu quan tâm mà những người yêu thương dành cho nhau.
![]() |
| Nguyễn Công Hùng. |
Hỏi anh cho chắc chắn, anh bảo đó là “tình nhân” của mình, còn tại sao là “tình nhân” chứ không phải là “người yêu” thì anh bộc bạch: “Với Hùng, trong tình nhân, ngoài tình yêu ra còn có tình người và rất nhiều những thứ tình cảm khác, cộng lại thì lớn hơn tình yêu đơn thuần rất nhiều”. Hỏi tiếp anh: “Vậy thì anh đã có bao nhiêu tình nhân trong đời rồi?”. Hùng lại cười: “Những người con gái đến với anh thì nhiều, mỗi người có những lý do riêng, người thì vì tình thương, người vì cảm phục, người vì sự ngưỡng mộ nữa, cũng chỉ có thời gian mới trả lời được sau cùng thì là vì cái gì. Quan trọng là ở mỗi thời điểm, ngoài tình cảm còn là sự trân trọng dành cho nhau. Nhưng đến bây giờ, cô ấy mới là người mà Hùng trân trọng nhất”.
Vừa nói chuyện, anh vừa âu yếm nhìn chị đang tất bật ở phòng ngoài, ánh mắt lộ rõ niềm vui không che giấu. Hùng kể, họ gặp nhau trong một chuyến đi từ thiện ở miền núi. Tuy lần đầu gặp nhưng chị cũng đã ít nhiều biết về anh qua những người trong đoàn và cả qua sách báo từ trước đó, đến khi gặp rồi, thấy anh cười rạng ngời lại càng khiến chị tò mò hơn. Cũng như bao người khác lần đầu gặp mặt, chị thấy khó tin trước người đàn ông đối diện mình có thể làm được những điều phi thường đến thế. Anh quá bé nhỏ so với bình thường, nhưng cặp mắt thì rất sáng và tự tin.
Chị là người con gái mang hai dòng máu Việt Lào, đi nhiều, biết nhiều, bản lĩnh và luôn tự tin làm chủ cuộc đời mình. Những chuyến đi giúp cho người phụ nữ trẻ này được thấy nhiều cảnh, gặp nhiều người, trăn trở trước nhiều điều. Đọc trên blog của chị, thấy chị viết: “Nếu có điều ước, tôi ước củ sắn và măng rừng là cơm cho các em ăn” khi nói về những trẻ em vùng cao thiếu ăn, thiếu đói.
Tôi biết, hai người đến với nhau trước hết bởi cái tâm. Họ có cùng chung một tấm lòng trước những mảnh đời khốn khó. Sự nhân ái kéo họ lại gần nhau hơn. Sau chuyến đi đó, chị mau chóng hòa nhập vào cuộc sống của anh, và rồi trở thành một phần không thể thiếu đối với anh. Tình cảm cứ thế lớn dần lên, rồi thành tri kỉ lúc nào không hay. Hai người có thể ngồi hàng giờ bên nhau, nói cho nhau nghe, cùng nhau bàn luận về những dự định, những chuyến đi một cách say mê. Chị kể cho anh về đất nước của chị, về những con người mà chị gặp trên đường đời. Anh kể cho chị về gia đình, về những gì mà cha mẹ đã dành cho các con, về cả những mảnh đời khốn khó mà anh từng gặp. Họ chia sẻ cho nhau sự đồng điệu và cả tình yêu thương.
Trong mỗi chuyến đi về giữa hai nước, có thời gian chị lại dành hết cho anh, chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ, từng viên thuốc. Nhìn cái cách mà chị nhìn anh, bón cho anh từng thìa cơm trong bữa ăn, người viết không khỏi chạnh lòng: Vợ chồng bình thường, mấy ai đã dành được cho nhau như thế?
Tôi hoàn toàn bất ngờ khi Hùng hỏi: Em đã trải qua bao nhiêu cuộc tình? Hóa ra người đi hỏi lại trở thành người bị hỏi. Tôi kể cho anh nghe chuyện tình của mình thì anh cười và bảo: Thế nghĩa là em chưa biết yêu rồi, tình yêu thực sự là tình yêu không được phép độc chiếm, cảm giác độc chiếm chỉ làm khổ mình và khổ người thôi.
Nói đến đây, đôi mắt anh chợt buồn nhưng anh nhanh chóng lấy nụ cười để che giấu đi cảm xúc thật của mình. Trải qua vài cuộc tình, gắn bó với vài người rồi lần lượt từng người ra đi. Những người con gái đến với anh đều xuất phát từ tình cảm tận đáy lòng nhưng họ lại không đủ dũng cảm để tiến đến hôn nhân với một người đàn ông khuyết tật như anh. Anh nói rằng, chỉ cần thấy những người phụ nữ mà mình yêu thương hạnh phúc đã là niềm an ủi lớn nhất của anh rồi. Tuy không thể gắn bó với nhau trọn đời, nhưng vẫn luôn có thể quan tâm tới nhau, chăm sóc lẫn nhau và duy trì tình bạn lâu dài, đấy là điều mà anh luôn hy vọng có được với những người bạn cũ...
Lẽ thường, ai cũng mong muốn có một gia đình riêng hạnh phúc, có vợ và những đứa con ngoan, nhưng Hùng biết những điều mà mình có thể và không thể. Cho dù mọi người đều cố gắng vun đắp để anh chị có thể tiến tới một hạnh phúc vững bền nhưng anh nhất quyết bằng lòng với cái gọi là : Hãy cứ là tình nhân. Nói như vậy, không có nghĩa với anh chỉ là một mối quan hệ lỏng lẻo. Tình yêu là quan trọng, nhưng tình người còn lớn hơn, điều này là nghị lực, là sức mạnh để anh vững bước suốt những năm tháng nỗ lực vươn lên để khẳng định mình với cuộc đời. Mọi sự ràng buộc cũng chỉ là hình thức, tình cảm đến tự nhiên, có ở lại được hay không còn tùy thuộc vào mỗi người. Anh còn cười: Chỉ sợ mình lấy vợ rồi thì sẽ không còn có thể quan tâm tới ai khác nữa, không thể chăm lo cho mọi người như trước nữa vì lúc bấy giờ chỉ biết có gia đình mình mà thôi.
Mẹ tôi “ghen” cả với cô ấy
Trong bữa cơm thân mật với những thành viên trong gia đình, em gái Hùng là Thảo Vân vui chuyện kể: “Mẹ vừa gọi cho Vân, bảo dạo này Hùng nó quên mất mẹ rồi, chỉ biết có người yêu thôi. Bây giờ nó đi đâu, về đâu mẹ cũng không được thông báo như trước nữa”. Cả chị, cả Hùng và các anh chị em đều cười. Bữa cơm trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết. Hùng còn lên kế hoạch buổi tối tổ chức chúc mừng chị em như thế nào để những chàng trai của “Nghị lực sống” còn chuẩn bị với tư cách một người chủ gia đình.
Hiện tại, ba mẹ Hùng vẫn sống ở trong quê, còn hai anh em Hùng- Vân thì sống hẳn ở Hà Nội. Hai anh em vẫn đi đi về về thăm ba mẹ thường xuyên. Gần hai năm trở lại đây, trong mỗi chuyến đi của hai anh em lại có thêm chị. Chị thương anh nhiều, thương cả gia đình anh và thực sự được gia đình đón nhận với tất cả yêu thương có thể.
Luôn luôn bận rộn với những dự định và kế hoạch của trung tâm và của công ty, thêm cả các hoạt động tình nguyện mà từ trước tới nay anh luôn là người tham gia tích cực khiến cho Hùng phải thường xuyên di chuyển. Sắp tới, anh chuẩn bị tham dự một khóa tập huấn dành cho những nhà hoạt động xã hội tại Sài Gòn. Trong chuyến đi tới này của anh, chắc chắn cũng không thể thiếu được bàn tay chăm sóc của một người phụ nữ mà anh gọi trìu mến là “tình nhân”. Chia tay anh, tôi chợt nhớ tới một câu hát đã từng nghe ở đâu đó “Hãy cứ là tình nhân, để mong ngóng đợi chờ, để chiều chuộng nâng niu, và sợ nhiều tan vỡ”. Ừ thôi, hãy cứ là tình nhân, bởi cuộc đời quá ngắn để biết trân trọng những tình cảm vô cùng quý giá ấy

