Phận gái phương Nam ở quán bar Hà thành
Những cô gái từ phương
Cùng với sự phát triển kinh tế, Hà Nội hiện là nơi có tốc độ tăng dân số nhanh đến chóng mặt. Lượng người đăng ký tạm trú tỷ lệ thuận với số lượng công việc mà dân ngoại tỉnh đang làm tại thủ đô. Những người làm trong môi trường quầy bar, quán rượu, nơi mà hàng ngày phải luôn luôn đon đả, chiều chuộng khách nhiều khi đến nhiêu khê hiện cũng đang tăng tỷ lệ thuận với số lượng quán xá mọc lên ngày càng nhiều.
Câu chuyện của cô gái tên Ngoan
Tôi gặp cô trong một lần đến quán bar mới mở tại một con phố lớn của Hà Nội. Cái quán giống như một lữ quán dành cho khách lãng du hiện đang là nơi "đáng để tâm" của dân sành điệu Hà thành luôn ồn ã trong tiếng nhạc. Từng đám người lắc lư theo tiếng hát của người nước ngoài và hít thở trong ngột ngạt khói thuốc. Giữa đám nhân viên mới tuyển, cô gái tỏ ra thạo nghề hơn cả và cũng lạ hơn cả bởi trong số người phục vụ chủ yếu nói tiếng miền Bắc thì cô là một trong số không nhiều người nói tiếng miền
"Thân em như hạt mưa sa.
Cô gái tên Nguyễn Hồng Ngoan ấy vốn là con út trong một gia đình nông dân sống ở vùng An Giang nổi nênh sông nước. Ôm mộng trở thành sinh viên của Đại học Luật Tp.HCM không thành, cô trụ lại thành phố làm cho một quán bar và gắn bó với nó cho đến khi ra Hà Nội. Người chủ quán mở thêm một cơ sở ngoài Bắc, khi đi anh mang theo 8 "lính". Họ thuê nhà ở cùng nhau, thương yêu nhau như những người thân trong một gia đình vậy.

Hạt vào quán rượu, hạt ra… vũ trường"
Ngủ dậy lúc 10 giờ sáng, đi chợ nấu cơm chứ không ăn hàng như những cô gái làm việc trong các quán bar đêm. "Bữa sáng" thường là bữa ăn chính diễn ra vào tầm chính ngọ. 4 giờ chiều, khi mà công chức sắp hết giờ làm thì Ngoan cùng với các "bạn đồng nghiệp" bắt đầu chuẩn bị cho công việc. Chẳng đêm nào Ngoan ngủ trước 2 giờ bởi cái quán nơi cô làm việc chỉ đóng cửa khi mà một ngày mới bắt đầu.
Mỗi tháng, Ngoan được trả lương hơn triệu đồng, cộng với tiền "bo" của khách, cô cũng để dành được hơn hai triệu. "Mình phục vụ thì phải chấp nhận làm những gì khách yêu cầu, trừ những đòi hỏi quá đáng". Cũng đã hơn một lần Ngoan từ chối khoản tiền “bo” của khách. Lần ấy, một đám khách có vẻ lắm tiền nhiều của cầm một nắm tiền đưa cho cô. Ngoan cảm ơn nhưng nhất định không nhận. Bị chạm tự ái vì "con bé dám chê… tiền", đám khách làm ầm lên rồi nhất định gọi chủ quán ra "phản ánh". May mà người chủ của Ngoan thương nhân viên và hiểu cô nên cũng chẳng trách phạt gì.
"Một lần, em nhận lời đi ăn cùng với một người khách quen. Không có xe nên hai người đi taxi. Ăn xong, trên đường về, xe không đưa em tới nhà mà dừng lại ở một khu nhà nghỉ. Em bảo anh ấy, nếu muốn thì cứ vào còn em về chỗ trọ. Đôi co mãi cuối cùng người khách ấy cũng đồng ý. Hôm sau, ảnh gọi lại cho em xin lỗi. Chúng em kết bạn. Thực ra em đi làm việc chứ đâu phải đi làm... gái. Tuy nhiên, có nhiều người không chịu hiểu như vậy...".
Dù bây giờ vất vả với công việc hàng đêm, Ngoan vẫn không nguôi ước mơ mà cô ấp ủ mấy năm trời là trở thành sinh viên đại học luật.
Thân em như hạt mưa sa...
Được một người bạn có tiếng là "làm ra làm và chơi thì cũng chơi tới bến" giới thiệu, tôi gặp Kiều My trong một quán bar có tiếng của Hà thành. Trong tiếng nhạc chát chúa, người ta có muốn nói chuyện với nhau phải hét lên hết cỡ thì các cô vẫn cứ giữ được cái chất giọng nhẹ nhàng và ngọt ngào, vẫn có thể thỏ thẻ kể cho tôi về cuộc sống của những "thân phận như cô nơi đất lạ". Bạn tôi bảo cô "có nghề".
Kiều My ra Hà Nội đã được gần 2 năm nay. Cô quê ở Cần Thơ. Cái vùng gạo trắng nước trong ấy không níu giữ được bước chân của người con gái sớm muốn thoát ly gia đình bởi không quen với công việc nhà nông một nắng hai sương vất vả.
Cha nghiện rượu. Công việc sớm hôm mưa nắng dồn cả vào tay người mẹ. My là chị cả nên cũng sớm phải cùng mẹ lo lắng việc nhà. Cha cô sớm qua đời vì rượu để lại cho người vợ cả lũ con nheo nhóc. My nhiều khi giống như một người mẹ thứ hai của lũ em thơ dại. Đầu tắt mặt tối với ruộng đồng mà chẳng thể lo cho mấy đứa em ăn học, cô tìm cách lên thành phố mong tìm một cuộc sống khá hơn.
Trước đây, My sống trong một căn nhà lớn hơn cái ổ chuột một chút tại khu bãi rác Thành Công. Và theo lời của một người dân ở đây thì Kiều My thực ra chỉ là "nghệ danh" của đám cave vùng này gọi nhau. My trước đây là một trong những cô gái nổi tiếng xinh đẹp, còn bây giờ thì ngược lại, cô nổi danh nghiện ngập và buông thả. Hằng ngày, My cũng nằm dài ở nhà trọ chờ đêm xuống.
Tối đến, người ta thấy cô ra khỏi nhà và chỉ trở về vào sáng hôm sau. My "làm việc" trong các quán bar, vũ trường và công việc duy nhất của cô là sà vào bàn rượu tiếp khách và nếu câu được "con mồi" thì làm một chuyến "bay đêm". Người ta vẫn nói "đừng nghe cave kể chuyện, đừng nghe nghiện trình bày". Và quả thực khi tiếp xúc với những người như My thì mới thấy câu nói ấy đúng như… chân lý.
Trong một lần gặp tại vũ trường, My quen một công chức Nhà nước. Một hai lần hẹn đi ăn, đi chơi thì họ yêu nhau. Người đàn ông ấy yêu cô thật. Điều đó được thể hiện qua những món quà, số tiền mà anh ta cung phụng cho cô. Thỉnh thoảng, cô mới ghé tai người yêu mà rằng "em cũng mệt mỏi, chán cái nghề này lắm rồi. Có lẽ em sẽ về quê và xin đi… xuất khẩu lao động." Một năm sau, tình cờ gặp trên đường, hỏi thì cô bảo: "em cũng muốn đi nhưng đi như thế thì chẳng có ai trông nom, chăm sóc gia đình. Mà em cũng sắp đi rồi."
Cô bây giờ thuê một cái nhà đẹp hơn và không chỉ đi làm, cô còn có trách nhiệm “trông nom”, “chăm sóc” một đám đàn em 3 - 4 đứa vì chúng nó là đồng hương mới… vào nghề. Chợt nhớ có câu "thân em như hạt mưa sa. Hạt vào quán rượu, hạt ra… vũ trường" mà thấy buồn cho đám người thiếu bản lĩnh sớm sa vào vòng mê lụy của tiền và thuốc kích thích.
Tôi đã gặp đâu đó những mảnh đời bất hạnh và tôi cũng đã từng cảm phục khi thấy họ bản lĩnh vượt lên cuộc sống của chính mình để có thể ngẩng cao đầu mà sống. Và cũng thật khó lý giải cho thân phận của những cô gái miền trong ra Bắc kiếm sống (mà con số ấy đang ngày một nhiều). Không có gì đáng nói nếu họ sống và làm việc như những người bình thường khác. Tuy nhiên, một vài người trong số họ đã chọn và coi việc bán thân nuôi miệng ấy là một thứ nghề.
Điều chắc chắn là cùng xa quê, cùng hoàn cảnh gia đình, song Ngoan và các bạn của cô sẽ có cuộc sống thoải mái và thanh thản dù công việc có mỏi mệt. Không như My và đám em út sống hàng đêm trong bóng tối với sự căng thẳng, lọc lừa đầy bất trắc
