Làng giàu lên từ... thịt chó
Ngày 12/5, theo đường Láng - Hòa Lạc, chúng tôi hỏi đường đến làng thịt chó (Cao Hạ, Đức Giang, Hoài Đức, Hà Tây). Vòng qua vòng lại cái chợ cóc mọc giữa làng, bên cạnh ao tù nước xanh màu rêu, chúng tôi không tài nào tìm được một hàng thịt chó. Bà cụ bán hàng ven đường thủng thẳng: "Bây giờ người ta đi cất hàng ở Hà Nội chứ có bày ra chợ đâu mà hỏi".
"GDP" giảm do dịch, chó Thái Lan nhập khẩu
Từng đi qua khá nhiều làng quê Việt Nam, từ thuần nông đến làng nghề nhưng chúng tôi ít thấy nơi nào dân cư giàu có như ở làng Cao Hạ này. Nhà 4-5 tầng, kiến trúc đẹp, màu sắc bắt mắt không phải của hiếm.
Buổi sáng, thịt chó được chuyển đi các mối, các chợ ở Hà Nội. Buổi chiều, cái chợ cóc bé tí tẹo giữa làng trung bình tiêu thụ 5 - 7 tạ thịt chó. Lượng thịt này chỉ phục vụ cư dân trong làng và mấy cơ quan, doanh nghiệp liền kề.
Từng dãy, từng dãy lồng sắt trống xếp chồng lên nhau đập vào mắt chúng tôi. Vẻ kiên cố của chúng khiến chúng tôi liên tưởng ngay đến lồng nhốt chó. Tạt vào lề đường, nơi có người phụ nữ đang ngồi bên tách trà, chúng tôi lân la làm quen. "Các cô muốn tìm hiểu về thịt chó đến nhà bà Đỏ, sát đồng mà hỏi. Nhà bà ấy lên tivi, báo đài nhiều lần rồi" - chị nói.
Sau sự tiếp xúc e dè ban đầu, dần dần chị cởi mở rồi tâm sự: Nếu không đánh hàng từ Thái Lan về, giá thịt chó phải lên đến 100.000đ/kg. Chó của Thái Lan nạc, chắc thịt chứ không như chó thu gom ở các vùng quê trong nước.
Nhờ có nguồn cung cấp này mà giá chó trong nước không biến động nhiều. Nói rồi, chị dẫn giải, một chú chó trước khi về đến Cao Hạ đã bị gom, nhốt 5 - 7 ngày. Về đến nhà chị có khi phải nuôi nhốt lên đến cả 10 ngày rồi mới thịt. Nếu chó không khoẻ, phải qua ngần ấy đường đất chỉ có chết.
Khi chúng tôi nói về vấn đề vệ sinh giết mổ, rất có thể quá trình này sẽ khiến thịt chó bị nhiễm khuẩn, chị đứng phắt dậy dẫn chúng tôi vào trong nhà. Đập vào mắt chúng tôi là hai cái tủ bảo ôn cỡ lớn, chị bảo do không bán được hàng nên phải rút điện để tủ rỗng. Phía trong là khoảng sân rộng, sạch với các chậu nhôm to xếp chồng lên nhau. "Cô sờ xem xoong có mỡ không?", chỉ vào mấy cái nồi to chúng tôi nhìn thấy từ lúc trước, rồi nói.
Ngay bên cạnh là khu chuồng chó rộng rãi đang nhốt 40 - 50 con với đủ các loại lông vàng, vằn, vện, khoang… Đàn chó này vừa đánh ở Thái Lan về. "Do đợt này tiêu thụ ít, phải chọn chó nạc mới bán được hàng", chị cho biết thêm. Đã có thời điểm, nhà chị đóng cửa không thịt chó. Nay mới thịt trở lại nhưng chỉ chiếm 1/3 doanh số.
Thịt chó sạch bao giờ có?
Vừa qua, ngành Y tế đã kiểm tra và phát hiện trong mẫu thịt chó sống, thịt chó chín, dồi chó lấy tại một số quán ăn trên địa bàn Hà Nội dương tính với phẩy khuẩn tả. Theo Bộ Y tế, thịt chó có thể bị nhiễm khuẩn tả từ quá trình vận chuyển, chế biến.

Máy vặt lông chó - công nghệ cao.
Nhìn từ thôn Cao Hạ, một địa chỉ cung cấp thịt chó có bề dày cho Hà Nội có thể thấy rằng nghề này không chỉ đem lại việc làm mà còn giúp nhiều hộ dân làm giàu. 10 năm gần đây trong thôn có nhiều hộ giết mổ với quy mô lớn.
Nếu trước đây, người dân giết mổ hoàn toàn bằng phương pháp thủ công thì nay đã có phương tiện hỗ trợ như máy vặt lông, tủ bảo ôn để bảo quản… Nguồn thu từ nghề này tương đối lớn nên nhiều gia đình đã đầu tư 6 triệu đồng/một máy vặt lông để rút ngắn thời gian giết mổ. 10 triệu đồng/tủ bảo ôn để giữ thịt tươi lâu.
Nhìn qua những khu giết mổ chó của các hộ kinh doanh thịt chó ở thôn Cao Hạ, chúng tôi lấy làm mừng vì các công đoạn làm thịt ở đây trông khá sạch sẽ và đảm bảo. Tuy nhiên, một thực tế cũng không kém phần lo ngại khi chúng tôi chứng kiến dòng nước đen, bốc mùi trên tuyến tiêu thoát nước dọc theo đường làng.
Ông Nguyễn Trọng Khang, Chủ tịch UBND xã Đức Giang khi trao đổi với chúng tôi cho biết, việc cải tạo hệ thống mương thoát nước rất cần thiết để đảm bảo vệ sinh môi trường. Nhưng làm bằng cách nào và bao giờ hoàn thành vẫn còn để ngỏ
