Hậu quả cuộc tình tay ba: Mẹ vào tù, bốn đứa trẻ bơ vơ
Hằng ngày ở trại Xuân Lộc, người ta thường thấy một người phụ nữ lầm lũi dọn vệ sinh trong khuôn viên của trại. Hai cái chết thảm của chồng và của người tình vẫn ám ảnh, khiến chị ta không dám tiếp xúc ai.
Được nuôi dưỡng chăm sóc con cái là một thiên chức và là điều hạnh phúc lớn nhất mà tạo hóa đã ban tặng cho người phụ nữ. Cũng vì thế mà hầu hết những phụ nữ đã có gia đình, con cái mà phải bước chân vào tù thì những đứa con là nỗi đau và sự dằn vặt lớn nhất đối với họ.
Với Bạch Thị Thanh Thúy thì nỗi đau còn lớn hơn rất nhiều bởi chồng chết thảm, bốn đứa con bơ vơ vừa không nơi nương tựa vừa không đứa nào được cắp sánh đến trường. Đứa lớn chưa tròn 18 tuổi đã phải đi làm phụ hồ và chỉ đủ nuôi miệng, đứa kế tiếp đi phụ người dì làm rẫy để nuôi hai em nhỏ, đứa 10 tuổi, đứa 8 tuổi. Người tình thì lãnh án tử hình.
Những ngày ở trong tù mỗi năm một lần, chỉ một bà già khắc khổ, lụm khụm khăn gói vào thăm, người ấy là mẹ ruột của Thúy… Tất cả hậu họa ấy là do thói trăng hoa của Bạch Thị Thanh Thúy gây ra.
Thảm họa bắt đầu đến với gia đình này từ lúc 5h sáng 13/10/2003, khi quần chúng nhân dân phát hiện một người đàn ông đầu bê bết máu nằm thoi thóp bên đường, đoạn gần Công ty Cao su Dầu Giây, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai.
Cách nạn nhân không xa là chiếc xe máy BKS 60H6-8980 nằm dưới vệ đường. Nghĩ nạn nhân bị tai nạn giao thông nên bà con đưa nạn nhân đi Bệnh viện huyện Thống Nhất cấp cứu, một mặt cấp báo với Công an huyện Thống Nhất. Do đa chấn thương, bị dập não, nứt xương sọ, gẫy xương gò má, khuôn mặt biến dạng đến mức người thân không nhận ra nữa, nên sau hai tháng sống thực vật, nạn nhân đã chết.
Ngay sau khi khám nghiệm hiện trường, qua biển số xe máy, cơ quan điều tra đã xác định nạn nhân là anh Phạm Bá Quang chồng của Bạch Thị Thanh Thúy, ở tổ 13, khóm 7, ấp Phan Bội Châu, xã Bàu Hàm 2, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai. Cũng từ kết quả khám nghiệm hiện trường và qua các dấu vết mà thương tích của nạn nhân để lại thì rõ ràng đây là một vụ án mạng. Yếu tố tai nạn giao thông được cơ quan điều tra loại trừ.
Tiếp tục phân tích các yếu tố trong vụ án, cơ quan điều tra tiếp tục loại trừ khả năng giết người cướp của. Như vậy khả năng giết người do thù tức cá nhân được cơ quan Công an tập trung điều tra xác minh và Bạch Thị Thanh Thúy - vợ nạn nhân là đối tượng chính để cơ quan điều tra tập trung mở hướng điều tra vụ án này.
Năm 1991, Bạch Thị Thanh Thúy và anh Phạm Bá Quang lấy nhau, trước đó anh Quang đã có vợ và hai đứa con riêng. Sau đó, họ có thêm với nhau hai đứa con, một trai, một gái. Hàng ngày, hai vợ chồng ra chợ Dầu Giây, huyện Thống Nhất, tỉnh Đồng Nai lấy mối thịt lợn mang về TP Hồ Chí Minh bán nên đời sống kinh tế gia đình khá ổn định.
Đến năm 1999, Phạm Bá Quang vướng vào vòng lao lý phải thụ án 5 năm tù tại Trại giam Bình Thuận. Trong thời gian chồng đi tù, Thúy vẫn tiếp tục lấy mối thịt lợn đi bán.
Trước khi Quang bị bắt thì cả hai vợ chồng Thúy đều quen với Lê Văn Thọ người cùng xóm làm nghề mổ lợn thuê tại chợ Dầu Giây.
Thấy tay dao tay thớt của Thọ điêu luyện, thi thoảng Thúy có nhờ Thọ giúp xẻ thịt lợn để tiện chuyên chở. Thọ, SN 1976, kém Thúy 7 tuổi nhưng được cái to khỏe nên nhiều lần Thúy lén đánh mắt đưa tình với Thọ. Nhưng từ khi chồng vào tù thì Thúy và Thọ đã chủ động lao vào quan hệ với nhau, bất chấp lời ra tiếng vào của bà con lối xóm.
Đến tháng 9/2003, Phạm Bá Quang mãn hạn tù về nhà, biết chuyện vợ ngoại tình với Thọ nhưng thương bốn đứa con còn nhỏ, anh Quang nhiều lần khuyên nhủ vợ cắt đứt mối quan hệ với Thọ để quay về cùng chồng tu chí làm ăn nuôi con. Anh Quang còn chủ động gặp Thọ để khuyên Thọ nên từ bỏ quan hệ bất chính với vợ mình.
Bất chấp những lời khuyên chân tình của anh Quang và những người thân, Thúy và Thọ vẫn lén lút quan hệ với nhau. Điều tệ hại và ác độc hơn là cả hai con người tội lỗi này đã không nhận ra hành vi bất chính của mình mà còn coi anh Quang là kỳ đà cản trở mối quan hệ của họ. Nhiều lần Thọ và Thúy toan tính tìm cách thủ tiêu anh Quang để hai người được tự do đến với nhau.
Đầu tháng 10/2003, Thọ nhiều lần từ Đồng Nai tìm đến chợ Trương Minh Giảng, TP Hồ Chí Minh, nơi Bạch Thị Thanh Thúy bán thịt lợn để cùng Thúy bàn cách giết anh Quang. Sau nhiều toan tính, cả hai thống nhất lợi dụng lúc sáng sớm, anh Quang thường chở Thúy từ nhà ra chợ Dầu Giây lấy mối thịt lợn đem về TP Hồ Chí Minh bán thì chúng sẽ điều anh Quang đến đoạn đường vắng để ra tay.
Như thường lệ, 1h sáng 13/10/2003, Thúy kêu chồng thức dậy lấy xe máy chở ra chợ Dầu Giây. Theo đúng kế hoạch đã bàn tính với Thọ, Thúy giả vờ kêu quên sổ nợ và máy vi tính ở nhà và giục anh Quang chạy về lấy. Tưởng vợ nói thật, anh Quang chạy xe về nhà, khi quay trở lại đến đoạn đường gần Nông trường cao su Dầu Giây thì anh giảm tốc độ chạy chậm lại vì đường xấu.
Do tính toán từ trước nên vào thời điểm này Thọ đã phục sẵn tại đoạn đường này, y cầm cục đá đuổi theo và ném vào gáy anh Quang. Trúng đòn hiểm, anh Quang ngã vật xuống đường, Thọ tiếp tục dùng đá đánh vào đầu, vào mặt anh Quang đến bất tỉnh. Sau đó, Thọ bỏ chạy bộ về nhà bạn là Phan Văn Bỉnh ở xã Bàu Hàm 2 lẩn trốn.
Do phân tích chính xác các dữ kiện trong vụ án và mở hướng điều tra chính xác, chỉ 24 giờ sau khi gây án, ngày 14/10/2003, Công an tỉnh Đồng Nai đã tổ chức vây bắt được Lê Văn Thọ. 7 ngày sau (21/10/2003) cơ quan điều tra tiến hành bắt tiếp Bạch Thị Thanh Thúy. Ngày 22/12/2004, Toà phúc thẩm TAND tối cao tại TP Hồ Chí Minh đã phán quyết "giữ nguyên bản án sơ thẩm", xử phạt Lê Văn Thọ tử hình về tội giết người.
Hằàng ngày ở trại Xuân Lộc, người ta thường thấy một người phụ nữ lầm lũi dọn vệ sinh trong khuôn viên của trại. Hai cái chết thảm của chồng và của người tình vẫn ám ảnh phạm nhân này khiến chị ta không dám tiếp xúc ai.
Khi chúng tôi hỏi chị ta ước nguyện điều gì thì Bạch Thị Thanh Thúy gục mặt xuống lí nhí qua hai hàng nước mắt: "Em chỉ mong các con có công ăn việc làm ổn định và một ngày nào đó chúng nghĩ đến tình máu thịt mà đến trại thăm em..!"
