Chủ tịch Arafat - người anh hùng của Palestine
Đối với người
Ngày 24/8/1929, Rahman Abder Rauf Arafat chào đời. Tên đầy đủ của ông là tên đỉnh một ngọn núi gần thành cổ
Là một thanh niên giàu lòng yêu nước, năm 1945, Arafat tham gia đảng
Năm 1957, sau khi tốt nghiệp đại học công trình ở Cairo, Ai Cập, Arafat mở Văn phòng thầu khoán kiến trúc tại Kuwait. Trải qua một thời gian kinh doanh đổ nhiều tâm sức, Arafat đã trở thành triệu phú với 7 xe ôtô và một tòa biệt thự sang trọng. Nhưng cuộc sống vật chất dồi dào cũng không vợi đi nỗi buồn cố quốc trong lòng Arafat. Mộng ước của ông vẫn là được sống và chiến đấu trên quê hương, nơi có ngọn núi nhỏ mà ông mang tên.
Không lâu sau, Arafat đóng cửa công ty, dốc tâm vào phong trào phục quốc thần thánh. Từ đó, thế giới thiếu đi một triệu phú, nhưng lại có thêm một nhà chính trị, nhà ngoại giao, một chiến sĩ du kích kiệt xuất.
“Con chim lửa”
Năm 1959, Arafat và các chiến hữu thành lập “Phong trào giải phóng Palestine”, chữ Arập viết tắt là FATAH, ý nghĩa của nó trong kinh Coran là “cửa mở của thắng lợi”. Họ tin rằng, người
Năm 1967, kết thúc “Chiến tranh 6 ngày”, các nước Arập thất bại; Israel chiếm Bờ Tây sông Jordan, Dải Gaza, Jerusalem và cao nguyên Golan. Lúc đó FATAH chỉ có 297 chiến sĩ, đa số không qua huấn luyện quân sự chính quy. Họ đã cùng Arafat bí mật xâm nhập các lãnh khu mà Israel chiếm đóng, đi khắp Bờ Tây sông Jordan, Dải Gaza, cổ vũ quần chúng Palestine chống lại bọn xâm lược và được nhân dân nhiệt tình ủng hộ.
Trại tị nạn Karmey của người
Arafat và FATAH bắt đầu vang danh. Ảnh Arafat với chiếc khăn Kaffiyeh quấn đầu được đăng trên trang nhất của nhiều tờ báo và tạp chí quốc tế. Arafat trở thành người con vinh quang của người Arập. Tại Amman, Arafat đã long trọng cử hành lễ chôn cất các chiến sĩ hy sinh trận mạc ở Karmey, hàng vạn người Palestine tham gia lễ lớn, quây quần xung quanh Arafat và các lãnh tụ FATAH, đã hô to: “Chúng ta đều là chiến sĩ du kích!”. Sau đó 3 ngày, hàng vạn người viết đơn tự nguyện tham gia đội du kích. Năm 1969, Arafat được bầu làm Chủ tịch PLO, trở thành lãnh tụ của nhân dân
Nhưng, Arafat có lực đánh bại kẻ thù thì lại không đủ sức để ngăn cản thảm kịch nội bộ. Sự lớn mạnh của PLO đã vượt quá quân đội của nhà nước
Sau đó, vì Arafat lấy Libăng làm căn cứ và không ngừng tập kích
Người cổ Ai Cập đã sáng tạo ra chim lửa tượng trưng cho sự vĩnh hằng bất diệt, Yasser Arafat coi mình là hóa thân của người
Người chiến sĩ tay cầm cành ô liu
Cuộc đời Arafat đã làm nhiều việc, trong đó vĩ đại nhất, gian nan nhất, gây tranh luận nhiều nhất cho đến nay vẫn chưa thành công, đó là lựa chọn con đường đem lại cho đồng bào của ông về chính trị và giải quyết xung đột Palestine - Israel. Arafat đã nói: “Tôi đang cầm cành ô liu, cũng là đang cầm súng của một chiến sĩ tự do”. Những năm 90 của thế kỷ trước, cành ô liu lần đầu tiên thắng cây súng.
Ngay khi được bầu làm người đứng đầu Nhà nước
Nhưng, muốn Israel nhả ra phần mà họ đã lấy là rất khó; muốn thuyết phục người anh em Arập và đồng bào của ông nhẫn chịu hiện thực không công bằng và muốn tiêu trừ tâm lý thù hận, ngờ vực lẫn nhau giữa hai dân tộc đã từng đối kháng hàng thế kỷ lại càng khó hơn. Ngoài ra, điều hòa quan hệ nội bộ PLO nhất trí quan điểm trong đàm phán với
Arafat đã nhẫn nại không biết mệt mỏi, chạy như con thoi đến các nước lớn của Arập. Cuối cùng, xuất phát từ so sánh thực tế lực lượng giữa
Ngày 9/9/1993,
Dưới sự thúc đẩy của Arafat và Rabin, tiến trình hòa bình
Ngày 11/7/1994, Arafat kết thúc cuộc sống lưu vong trường kỳ và trở về
Nhưng, mỗi khi hòa bình
Người con của
Cũng giống như tất cả các sự việc xảy ra có liên quan tới Arafat; sự ra đời của ông cũng là câu đố khó giải. Mặc dù trên chứng minh khai sinh đã ghi: Arafat sinh tại Cairo, nhưng Arafat một mực cho rằng, mình sinh ra ở Jerusalem, trong một ngôi nhà với 13 tảng đá lớn xếp thành. Gian nhà này kề sát “bức tường khóc” - tượng trưng cho sự tôn kính nhất, cổ kính nhất mà Vương triều cổ Do Thái tồn giữ trước đây 3.000 năm. Đồng thời cũng là công trình kiến trúc được xếp hạng “tiêu trí Tông đồ thần thánh”.
Theo thuyết pháp này, Arafat từ nhỏ là một cậu bé tràn đầy nhiệt huyết, “gánh thân thiên mệnh”. Một con người sinh ra có cội nguồn với người Do Thái và lịch sử cổ Arập. Trong những năm tháng đấu tranh vì mưu cầu giải phóng dân tộc, Cơ quan tình báo Mossad (
Có thể nói, Arafat đi đến đâu, Mossad truy lùng đến đấy. Máy bay của
Mấy chục năm “luồng dao ánh kiếm”, vào cuối đời, Arafat lại đứng trước khó khăn về công việc và sinh mệnh. Ngày 28/9/2000, vì Sharon, người lãnh đạo đương nhiệm Israel đã trèo lên núi thánh của thành cổ Jerusalem (phía Palestine gọi là “nơi tôn nghiêm cấm kị”), nên lại dẫn đến xung đột bạo lực giữa Palestine - Israel.
Từ tháng 12/2001, Arafat bị quân
Hiện nay, đến dinh thự Arafat ở Ramallah trên Bờ Tây, ấn tượng sâu sắc nhất là sự tàn phá đổ nát. Tòa nhà mà Arafat sống giống như một công sự phòng ngự; tất cả cửa sổ phòng làm việc của Arafat đều được xếp chèn các bao cát để phòng sự đánh lén của những tay súng
Sự giày vò của bệnh tật đã khổ, nhưng sự giày vò về tinh thần còn khổ hơn nhiều. Đối với một chiến sĩ, đau khổ nhất là giảm đi sức chiến đấu; đối với nhà chính trị, đau khổ nhất là chưa đạt được lý tưởng của mình. Thời Tổng thống Bill Clinton, ông đã là nguyên thủ nước ngoài được Nhà Trắng mời đến thăm nhiều lần. Nhưng thời Tổng thống Bush, ông Bush chẳng những chưa quen mặt Arafat mà ngược lại còn tán thành việc thay đổi ông.
Trung tuần tháng 9/2003, tái nguy cơ xung đột Palestine - Israel, nội các Israel đã đưa ra quyết định “trên nguyên tắc” trục xuất Arafat. Đến đây, Arafat bị kẻ thù lâu năm một lần nữa dồn vào khó khăn.
Điều khiến cho thế giới xúc động là, con người Arafat luôn sống trong sự bao vây của binh lính Israel, bị cách ly với bên ngoài nhưng mọi người vẫn nhìn thấy ánh mắt kiên định của một ông già trên 70 tuổi trong ánh sáng của ngọn nến, nghe thấy tiếng của ông: “Thà làm liệt sĩ, chứ không để người nào bắt tôi đi. Tôi sẽ mãi ở trên Tổ quốc tôi, và trên mảnh đất tổ tiên tôi đã sống”.
Sự tích anh hùng của Yasser Arafat cũng là lịch sử bi tráng của
Vào lúc 9 giờ 30 phút sáng 11/11, ông Arafat đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện quân đội Paris, Pháp, để lại niềm tiếc thương vô hạn đối với PLO, nhân dân Palestine và những người yêu chuộng hòa bình, độc lập, tự do, dân chủ trên thế giới. Ông mãi mãi là người anh hùng của nhân dân
