Sông Hồng lắng sóng đất Thăng Long

Thứ Tư, 23/06/2010, 09:31

Mỗi mùa đông sang, trời phương Nam hơi lành lạnh, lạnh hơn chút nữa gọi là rét ngọt. Cái rét gợi niềm nhớ thương miền Bắc rét đậm mỗi mùa!

Nhớ ngày ấy… Mang tâm trạng buồn vui lẫn lộn, chúng tôi bước chân lên bến biển Sầm Sơn là đụng ngay cái rét buốt mùa đông nơi xứ lạ. Lần đầu tiên trong đời anh bộ đội miền Nam mới biết thế nào là cái rét mùa đông trên đất Bắc. Ôi cha! Lạnh tím da, thấu xương! Răng đánh "bò cạp" lụp cụp. Rồi áo bông lần đầu biết mặc, ấm lại mấy hồi. Lại còn lân la phụ bếp để được ấm và trò chuyện cùng mấy cô gái Bắc líu lo như chim. Con gái mà gọi nhau xưng hô cậu tớ, nghe thiệt ngộ!

Buổi đầu bỡ ngỡ, được tiếp đón ân tình, chúng tôi cảm nhận ấm lòng mà quen nhanh cái rét lạ. Rồi lại thích rét để được ngồi bên bếp kiềng ba chân, chen chúc những bàn tay con gái cùng hơ trên ngọn lửa thơm thơm mùi lá dương xỉ núi nổ lách tách vui tai... Ấy là lúc chúng tôi chuyển về đóng quân nhà dân vùng Hậu Lộc - Thanh Hóa. Cũng vừa lúc tết đến, tết Ất Mùi - 1955. Cái tết đầu tiên xa quê hương miền Nam.

Nhiều năm kháng chiến xa nhà rồi đi tập kết luôn. Nay tết về trên đất Bắc mới càng nhớ nhà, nhớ má miền Nam nhiều hơn lên bội phần! Nếu ở doanh trại chắc là chúng tôi trùm mền nằm khóc! May thay, ở nhà dân, chúng tôi được nằm ổ rơm, hoặc tấm rơm bện thành nệm. Đời bộ đội chưa từng ngủ nệm, nằm nệm rơm càng nghe ấm áp tấm lòng miền Bắc, đùm bọc bộ đội miền Nam.

Sông nước Cửu Long.

Bếp ăn đại đội đặt trong đình làng. Chúng tôi còn được dân mời ăn tết ở nhà mình đóng quân. Câu đối: "Thịt mỡ dưa hành câu đối đỏ/ Cây nêu tràng pháo bánh chưng xanh" từng nghe truyền miệng, giờ đây được thấm thía vào khẩu vị. Lần đầu nếm bánh chưng, té ra cũng như bánh tét quê mình, ngon hơn là mềm nhừ. Còn thịt mỡ thì thò đũa hơi ngại ngùng. Mẹ giục: "Ăn đi các con! Món nầy gọi là thịt đông, ăn với dưa hành đây!". Rồi mẹ ân cần gắp bỏ vào chén cho các con. Giọng mẹ mới nghe hơi lạ tai, song âm điệu vẫn ngọt ngào tình mẹ. Đôi mắt mẹ hiền từ cùng hàm răng đen mun khẽ cười âu yếm. Xa má miền Nam, được gần mẹ miền Bắc. Miếng bánh chưng, miếng thịt mỡ dưa hành ngấm vào gan ruột đậm đà...

Rồi hai năm trôi qua, giặc thù âm mưu chia cắt lâu dài đất nước ta, chà đạp Hiệp định Genève, lê máy chém khắp đường làng, mở chiến dịch tố Cộng, trả thù kháng chiến cũ, tàn sát sinh linh đẫm máu! Đau xé ruột gan, tôi viết lên nỗi niềm:

Máu chảy miền Nam mềm khúc ruột
Trái tim Hà Nội thắt từng cơn
Trời Thăng Long nắng Ba Đình lửa đốt
Mồ hôi giọt thao trường: ngày Bắc - đêm Nam!

Một vinh hạnh nhớ đời, chúng tôi được triệu tập về thủ đô Hà Nội, nuôi dưỡng trong Thăng Long thành xưa. Ơi! Hạt gạo ân tình Đất Tổ, thấm đẫm hào khí Thăng Long hùng thiêng, cùng trí tuệ sĩ phu Bắc Hà hun đúc, trang bị cho chúng tôi: "Tình yêu và Chí lớn; Dũng khí và Tài hoa"...

Mùa đông năm 1961, nối bước những đoàn quân mở đường về chiến trường, chúng tôi từ tạ thủ đô Hà Nội thương yêu, vượt Trường Sơn dầm dề những cơn mưa rừng thử thách, trở về chiến trường xưa. Tôi dấn thân vào nghiệp cầm súng - cầm bút từ độ ấy. Hồi nào thắc thẻo cái nỗi: ngày Bắc - đêm Nam, bây giờ, hồn văn đã mang hơi thở chiến trường cùng nỗi niềm ngày Bắc - đêm Nam!

Đêm đêm Bắc đẩu chong sao
Bác Hồ chong mắt... trông vào miền Nam!

Trời thủ đô Hà Nội mở biên độ mênh mông tấm lòng Bác Hồ nói lời thiết tha: "Miền Nam trong trái tim tôi". Ôi! Cụm từ nỗi lòng của Bác lắng sâu hồn người, trở thành sức mạnh thiêng liêng cho cả dân tộc. Hiện thực vào thơ Tố Hữu: "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước". Núi rừng âm vang khúc quân hành. Tiếp bước cấp số nhân những đoàn quân Nam tiến năm 1945, lớp lớp những chàng trai Thăng Long, những cô gái Bắc Hà từng đoàn nối nhau ra tiền tuyến. Mấy má miền Nam thương hết sức, âu yếm kêu bằng: "Mấy đứa Ba Sẵn Sàng!". Và mấy má sẵn sàng chăm lo miếng ăn giấc ngủ...

Giặc Mỹ thua đau ở miền Nam, mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc. Đất Tổ bom rền! Trời Thăng Long đỏ lửa... Nơi chiến trường xa, chúng tôi nhức nhối trái tim đường ra trận. Tâm nguyện miền Bắc gọi - miền Nam trả lời!

...

Rồi từng mùa xuân sang, phút giao thừa thiêng liêng vọng về thủ đô Hà Nội, lắng nghe Bác Hồ đọc thơ chúc Tết đồng bào. Nhưng đau đớn biết dường nào! Đời dâng trái ngọt mà Người Trồng Cây đã đi xa! Nước mắt hành quân giọt dài theo đường ra chiến trường!...

Trời Việt Nam suốt chiều dài đất nước, chiều rộng nhân gian, hằng nhật tụng:

Còn non còn nước còn người
Thắng giặc Mỹ, ta sẽ xây dựng hơn mười ngày nay.

Câu thơ di chúc tiên tri như chất đốt linh diệu tăng cường nội lực cho cuộc chiến tranh nhân dân toàn thắng, đất nước vút lên những công trình thế kỷ, công trình "đổi đời", công trình "mơ ước" như: đập thủy điện Hòa Bình, Trị An, Yaly, Đắkru...; hệ thống đường dây điện 500 kilôvôn xuyên Việt; cầu Mỹ Thuận bắc qua sông Tiền dài hơn 1.500m; cầu Rạch Miễu bắc qua sông Tiền vượt trên hai cù lao; dài toàn tuyến 8.331m; cầu Cần Thơ bắc qua sông Hậu dài 7.690m...

Thú vị thay, đúng năm con Rồng (2000) - năm chào thiên niên kỷ mới, khánh thành cầu Mỹ Thuận hình rồng, bắc qua con sông Rồng. Trên cây cầu  thênh thang, chúng ta đi mà lòng vừa hân hoan vừa ngậm ngùi nhớ Bác, không chỉ như lời tiên tri của Bác: xây dựng hơn mười ngày nay mà từ ngàn xưa ngày nay mới có; tưởng Bác đang cùng chúng cháu nhịp bước sang sông. Con sông trải qua mấy mùa kháng chiến, cán bộ chiến sĩ miền Nam từng đùm nilon bơi sang, tàu địch ngăn chặn bắn giết! Dòng sông nước bạc phù sa pha máu đỏ đến mức mệnh danh "Con sông giảm kỷ!". Dòng sông từng âm vang câu hùng tráng: "Ai đã từng đi qua sông Cửu Long Giang"; từng lập bao chiến công, tích lũy nhân tố cho trận tập kích chiến lược Xuân Mậu Thân Sài Gòn - 1968; cắm cột mốc hình trái tim đỏ làm lộ tiêu cho các quân đoàn hợp đồng chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử; giải phóng hoàn toàn lãnh thổ Việt Nam!...

Ơi, sông Rồng lắng sóng đất Thăng Long! Con sông máu miền Nam từng chia lửa cùng đồng bào, chiến sĩ thủ đô Hà Nội nêu cao hào khí Thăng Long hùng thiêng, lập kỳ tích "Điện Biên Phủ trên không", đánh bại không lực Hoa Kỳ, buộc đế quốc Mỹ hùng mạnh nhất thế giới phải ký Hiệp định Paris, cuốn cờ về nước; tạo thế và lực cho Chiến dịch Hồ Chí Minh toàn thắng, kết thúc cuộc chiến tranh ba mươi năm vào ngày 30 tháng 4 năm 1975 lịch sử! Đại thắng của chân lý Bác Hồ: Không gì quý hơn Độc lập, Tự do!

Bác Hồ vô vàn kính yêu đang nằm trong Lăng. Ngày ngày, Người tỏa sáng hào khí Thăng Long cùng đức độ vào nội lực các thế hệ tiếp nối, giữ yên bờ cõi đời đời...

Thanh Giang
.
.
.