Dưới bãi bồi ven sông, cánh đồng rau khúc trải ra một màu xanh xám hiền lành, nhẫn nại; lẫn trong làn sương mỏng buổi sớm trông như khói bếp. Cái thứ rau nhỏ bé ấy, không phô trương, không mỡ màng, cứ lặng lẽ mọc lên mỗi độ cuối đông đầu xuân, như thể đất trời quý người quê mà gửi cho một chút hương xưa cũ.




















