Giả bộ mất trí vẫn không thoát tội
Đây là lần thứ 4 Nguyễn Công Thành đứng trước vành móng ngựa, cũng như 3 lần trước vì tội Cướp giật tài sản! Theo quy định của pháp luật, chỉ còn 1 lần cướp nữa thôi thì Thành sẽ được liệt vào dạng tội phạm cướp giật nguy hiểm, chuyên nghiệp và hẳn nhiên, luật pháp rất nghiêm khắc với loại tội phạm này.
Có lẽ vì ngán cái cảnh ăn cơm tù, vì sợ cái án "mút khung", hay chỉ có thể là thích đùa với những người cầm cân nảy mực mà tại chốn tụng đình, Thành vào vai tên tội phạm cướp giật ngây ngô, tòa hỏi gì gã cũng lắc đầu vì lý do… mất trí nhớ!
Biệt danh hay tên thường gọi của Nguyễn Công Thành là "Quậy nhóc". Tiếng là "nhóc" nhưng Thành già đầu rồi, chỉ còn 2 năm nữa gã sẽ chạm ngưỡng 30. Nhìn cái dáng gầy guộc lúc nào cũng cúi đầu với gương mặt u uất của "Quậy nhóc", không ít người tham dự phiên tòa cảm giác xót xa. Có kẻ thấy thương, có người thấy tội. Nhưng ẩn sau cái dáng vẻ tội nghiệp, cái gương mặt u uất kia của "Quậy nhóc" là dáng hình của một đứa con vô lương, một người chồng bất nhẫn, một người cha vô trách nhiệm, một tên tội phạm táo bạo và… láu cá!
Theo hồ sơ vụ án, "con đường" đưa "Quậy nhóc" đến vành móng ngựa TAND quận 1, TP HCM kể ra rất đơn giản. Khoảng 13h30 ngày 17/2/2012, phát hiện chị Hoàng Chi Phương tay cầm chiếc bóp đang đi bộ trên lề đường Hai Bà Trưng (phường Bến Nghé, quận 1), "Quậy" điều khiển xe gắn máy lao đến ép sát giật chiếc bóp. Trong quá trình giằng co, "chiến lợi phẩm" mà "Quậy" tưởng ăn chắc mười mươi rơi xuống đất. Chị Phương tri hô, "Quậy nhóc" rồ ga tháo chạy!
Xui cho "Quậy nhóc" hành vi cướp giật ấy của gã "vô phước" bị hiệp sĩ săn bắt cướp Nguyễn Văn Minh Tiến và đồng đội của mình là Trần Duy Khanh nhìn thấy nên đuổi theo. Tháo chạy đến ngã tư Hai Bà Trưng - Điện Biên Phủ, do không làm chủ được tốc độ, "Quậy nhóc" đã gây tai nạn liên hoàn cho 2 người đi đường là anh Nguyễn Trọng Phương và Trần Vũ Học. Vụ va chạm làm "Quậy nhóc" té xuống đường, khiến anh Phương bị trọng thương với tỉ lệ thương tật 25%. Lúc này "hiệp sĩ" Nguyễn Văn Minh Tiến đã kịp thời có mặt bắt tên cướp táo bạo giải về Công an phường Bến Nghé.
![]() |
| "Quậy nhóc" lúc được dẫn giải đến phòng xử. |
Sau hơn 5 tháng bị tạm giữ, tạm giam phục vụ cho quá trình điều tra, vụ việc "Quậy nhóc" gây án gặp "hiệp sĩ" SBC được đưa ra xét xử. Thay vì thành khẩn nhận tội thì "Quậy" chơi trò "mất trí" với HĐXX. Lúc vị chủ tọa hỏi quá trình gây án, "Quậy" lắc đầu: "Dạ thưa tòa, nói thiệt là bị cáo không nhớ gì hết. Bị cáo chỉ biết lúc tỉnh thấy có Công an. Sau đó điều tra viên nói cho bị cáo biết tội của bị cáo. Điều tra viên nói sao thì bị cáo chỉ biết nghe vậy thôi, thưa tòa".
Nói như "Quậy nhóc" có nghĩa gã không hề nhớ chuyện chạy xe lòng vòng đi rình "con mồi" rồi xông tới cướp tài sản của người đi đường. Gã cũng không nhớ chuyện khi bị truy đuổi đã ngông cuồng xé gió để rồi gây tai nạn cho người khác và chính mình... Nói tóm lại, "Quậy nhóc" chẳng nhớ gì. Gã bảo: "Bị cáo bị chấn thương vùng đầu giờ thi thoảng vẫn còn đau ê ẩm nên hổng nhớ được gì. Nếu nhớ bị cáo đã khai rồi chứ giấu tòa làm gì!".
Đã từng xét xử hàng trăm tên tội phạm lừa đảo, buôn bán ma túy, cướp giật cũng như đấu trí với không ít tên láu cá, nên khi đứng trước vành móng ngựa cứ giả bộ mặt ngơ ngác, giả khùng, giả điên, hỏi gì, nói gì cũng bảo "bị cáo không nhớ", "bị cáo không rõ", "bị cáo không biết" nên các thành viên HĐXX thừa kinh nghiệm xử trí tình huống… lâu lâu mới gặp này.
Không đề cập đến quá trình phạm tội mà "Quậy nhóc" có lẽ "không chịu nhớ", vị chủ tọa nhỏ nhẹ hỏi thăm "Quậy" những chuyện chẳng ăn nhập gì đến hành vi tội lỗi của gã:
"Vợ bị cáo tên gì, sinh năm mấy?".
"Dạ, thưa tòa, vợ bị cáo là Phạm Thị Diễm Trinh, sinh năm 1991, nhỏ hơn bị cáo 6 tuổi".
"Quậy nhóc" vừa dứt câu trả lời, vị chủ tọa, nhỏ nhẹ: "Bị cáo nói lại cho tòa biết họ tên, tình trạng của cha mẹ bị cáo và cả địa chỉ thường trú của gia đình bị cáo", "Quậy nhóc" trả lời rành rọt, giọng ra vẻ sầu thảm: "Mẹ bị cáo là Bùi Thị Hương nhưng đã mất lâu rồi. Còn cha bị cáo là Nguyễn Công Nghĩa. Gia đình bị cáo trú tại ấp 4, tổ 3, xã Minh Thạnh, huyện Dầu Tiếng, Tây Ninh".
"Quậy nhóc" trả lời đến đây thì tòa khơi gợi hắn nhớ về các án tích của mình. Như để chứng minh mình không phải là tên tội phạm láu cá, Thành rành rọt: "Dạ, lần đầu bị cáo bị TAND thành phố xử phạt 1 năm tù vì tội cướp vào ngày 13/6/2000. Sau đó bị cáo bị TAND quận 10 cũng xử 1 năm tù vì tội cướp (gây án và bị bắt quả tang ngày 1/1/2002). Ngày 28/3/2003, bị cáo đi cướp và bị Tòa thành phố xử 5 năm".
Hôm ấy, lần đầu tiên chúng tôi mới thấy các thành viên trong bồi thẩm đoàn ai cũng bức xúc trước cái thói láu cá của Thành. "Bị cáo nói mất trí nhớ, vậy nhưng những gì mà bị cáo trả lời nãy giờ cho thấy bị cáo có quên gì đâu. Bị cáo chỉ quên điều có lợi cho bị cáo. Nếu bị cáo quanh co, cố tình chối tội thì tội bị cáo chỉ càng nặng hơn thôi" - vị chủ tọa nghiêm giọng.
Đại diện VKS cũng rất bức xúc trước cái trò láu cá của "Quậy nhóc" nên đã cảnh báo y: "Bị cáo đừng tưởng rằng bị cáo quên thì tòa sẽ phải hoãn, hay không thể khép tội bị cáo được. Bị cáo cướp giật tài sản của người khác, bị truy đuổi bị cáo bỏ chạy rồi gây tai nạn cho người khác lẫn chính mình. Hành vi cướp giật tài sản ấy của bị cáo rõ rành rành với bị hại, người truy bắt, người làm chứng đều sờ sờ ra đó, bị cáo có vờ như không biết cũng không được đâu".
Lúc tòa tuyên án phạt 6 năm 6 tháng tù giam, "Quậy nhóc" im lặng, chẳng bày tỏ thái độ hay cảm xúc gì.
Sau khi thi hành án, “Quậy nhóc” xấp xỉ tuổi 35. Với kẻ có chí hướng làm lại cuộc đời thì ở độ tuổi ấy để bắt đầu "đề-pa" không hẳn là quá muộn. Nói như thế có nghĩa "Quậy nhóc" vẫn còn nhiều cơ hội, nhiều thời gian nhưng chẳng rõ hắn có biết tận dụng cơ hội ấy để thành tâm hối cải, hay vừa ra tù hôm trước, hôm sau đã lại phóng xe đi cướp giật?!

