Những câu chuyện cảm động trong cuộc chiến chống ma túy

Thứ Bảy, 08/10/2011, 15:41
Trong những lần thăm viếng những chiến sỹ Công an hy sinh trong cuộc chiến chống tội phạm ma túy, hình ảnh người mẹ, người vợ lặng lẽ gạt dòng nước mắt tuôn rơi khiến cho những người cứng rắn đến mấy cũng phải mềm lòng. Khi các anh ra trận thì họ là hậu phương vững chắc để các anh vững tin trong cuộc chiến bảo vệ sự bình yên cho Tổ quốc, khi các anh ngã xuống thì họ lại âm thầm chịu đựng đau đớn tột cùng.
>> Bài 1: Cuộc chiến ma tuý tại "cửa tử"

Vào một ngày giữa tháng 9, chúng tôi đến thăm gia đình liệt sĩ Đỗ Mạnh Linh ở phường Chăm Mát (Hòa Bình). Đã gần 4 tháng trôi qua nhưng mất mát của liệt sĩ Linh vẫn chưa thể nguôi ngoai. Bố mẹ vợ, chú ruột, cô ruột thường xuyên tới để động viên mẹ và vợ của Linh. Di ảnh của Thượng uý Linh được đặt giữa gian thờ. Khi chúng tôi thắp nén nhang, cả gia đình Linh sụt sùi.

Đại tá Bùi Đức Sòn - Giám đốc Công an Hòa Bình thăm hỏi, động viên gia đình Thượng úy Đỗ Mạnh Linh.

Nhắc đến Linh, bà Nguyễn Thị Mùi (mẹ Linh) lại thẫn thờ. Từ ngày Linh mất chưa đêm nào bà ngủ trọn giấc. Suốt bao nhiêu năm qua bà thờ chồng, nuôi con. Chồng bà cũng là chiến sĩ Công an, ông bị bệnh mất sớm. Năm đó Linh mới 11 tuổi. Nhà vốn nghèo, một mình bà lo cho các con. Sáng sớm chạy chợ, trưa về bán hàng tạp hóa... Dù có khổ đến mấy, bà cũng động viên các con đi học. Linh là đứa con ngoan và chịu khó học hành. Năm 2002, Linh tham gia nghĩa vụ ngành Công an. Nhờ sự chịu khó ham học hỏi và rèn luyện, năm 2005, Linh được kết nạp Đảng và chính thức làm việc trong ngành. Khi về công tác ở Công an tỉnh, Linh luôn tận tụy hết lòng với công việc nên được lãnh đạo, đồng nghiệp yêu quý. Vì vậy, Linh được phân công làm Đại đội phó Đại đội cơ động, Phòng Cảnh sát cơ động. 

Từ ngày Linh có công ăn việc làm, bà Mùi mới nhẹ gánh đôi chút. Linh tích góp được ít tiền sửa lại gian nhà cấp 4. "Cả đời tôi vất vả, hôm cháu bàn đến chuyện sửa nhà tôi vui lắm. Nó còn hứa sang năm, nó tiết kiệm tiền lắp cái cửa kính cho đỡ bụi" - bà Mùi nhớ lại. Sửa nhà xong Linh lấy vợ. Sau ngày cưới hơn tháng, vợ Linh đã báo tin là bà Mùi sắp có cháu nội. Ngôi nhà luôn ngập tràn hạnh phúc. 

Thế rồi vào ngày 18/5, Linh gọi điện về nhà bảo mẹ, mua móng giò, khoai tây nấu canh, trưa con về ăn cơm. Bữa cơm đó diễn ra bình thường như bao bữa cơm khác. Linh còn bảo: Mai xong việc con về đưa vợ đi khám thai. Lời hứa đó đến nay Linh không thể thực hiện được. Lúc đó, mẹ và vợ Linh cũng nghĩ anh đi làm xong rồi về. Nào ngờ, bữa trưa đó là bữa cơm cuối cùng với gia đình. Đội của Linh được giao nhiệm vụ chặn bắt đối tượng buôn bán ma tuý tại Tân Lạc. Đội của Linh có trách nhiệm là chốt chặn cuối cùng. Không ngờ tên trùm ma túy đã tông xe ôtô thẳng vào đội của Linh. 3 chiến sĩ bị thương trong đó có Linh. Do vết thương quá nặng nên Linh đã trút hơi thở cuối cùng vào 1h20' ngày 19/5.

Từ hôm Linh mất, bà Mùi kê cái giường ra gian thờ để ngày đêm thắp hương cho con. Người vợ trẻ của Linh là Nguyễn Thị Huyền (23 tuổi) cũng đã khóc cạn nước mắt. Giọt máu của Linh, đứa trẻ chưa kịp chào đời đã mất cha. Lúc Linh còn sống mong muốn, nếu là con gái sẽ đặt tên con là Đỗ Thùy Dương, con trai đặt tên là Đỗ Hải Đăng. "Em sẽ đặt tên con theo đúng ý nguyện của chồng" - Huyền nghẹn ngào.

Mỗi khi nhắc tới con, bà Nguyễn Thị Thu Hà (mẹ của liệt sĩ Bùi Quốc Đại) lại không cầm được nước mắt. Biết chúng tôi muốn thắp hương cho Đại, bà dẫn lên gác. Trên đó có ban thờ của Đại. Vừa nhìn thấy ảnh con mình, bà bật khóc. Bà bảo: Mọi vật dụng Đại vẫn quen dùng tôi vẫn để nguyên như hồi còn sống. Ngay trước ảnh thờ là một tờ báo thể thao. Đại thích bóng đá. Từ ngày con mất, sáng nào chồng bà cũng ra bưu điện mua một tờ báo đặt lên ban thờ rồi mới đi làm.

Trong câu chuyện khi nhắc đến con, bà lại nghẹn ngào nước mắt. Đại là niềm hy vọng của cả hai bên nội ngoại. Đại học giỏi lắm! Năm 2000, đạt giải ba môn sử trong kỳ thi học sinh giỏi quốc gia. Nhờ giải thưởng này mà Đại đã được tuyển thẳng vào đại học. Đại ôm mộng thi vào Trường Đại học Kiến trúc. Thế nhưng thương bố mẹ vất vả lo tiền ăn học nên cậu đã gạt mơ ước của mình sang một bên mà xin vào Trường Đại học Cảnh sát. Học xong, Đại về công tác tại Phòng Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy (Công an tỉnh). Khi mới vào ngành Công an, Đại làm trinh sát.

Lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát PCTP thăm hỏi, động viên Trung sỹ Bùi Văn Tuấn.

Công việc trinh sát nên Đại thường vắng nhà luôn. Và mỗi khi con đi khỏi, bà lại như ngồi trên đống lửa. Đọc báo, xem tivi, thấy các vụ án về ma tuý được phá trên địa bàn tỉnh có đóng góp không nhỏ công sức của con mình, bà lấy làm tự hào lắm! Nhưng niềm vui đến trước, nỗi lo lắng lại theo sau. Tội phạm về ma túy ngày một liều lĩnh sẵn sàng chống lại lực lượng truy đuổi. Bởi thế, bà biết, đằng sau mỗi chiến công của con là sự nguy hiểm. Lo cho con, bà thức trắng đêm mỗi khi con vắng nhà. Khi con về, bà cố gắng nâng niu chăm sóc con.

Đại hy sinh vào chiều ngày thứ sáu. Bởi thế, từ khi con mất, bà Hà thấy sợ những buổi chiều thứ sáu. Cứ đến thời gian ấy, chẳng hiểu tại sao bà thấy bủn rủn chân tay. Ngay cả việc cơ quan, cứ chiều thứ sáu là bà chẳng thể tập trung làm được việc gì.

Bà kể: Hôm ấy, đang giờ làm, bỗng nhiên bà đứng ngồi không yên. Hôm trước, Đại về qua nhà, nói là đêm ấy phải đi công tác. Tết đã cận kề, tuy chẳng muốn con mình rời xa gia đình nhưng bởi nhiệm vụ bà lại căn dặn: "Con đi nhớ cẩn thận, xong việc thì gọi ngay về để bố mẹ yên tâm!". Thương con nên tối ấy, bà đã làm thịt con gà để tẩm bổ cho con bởi ý nghĩ, xa tay mẹ con mình ăn uống sẽ chẳng ra sao. Chừng 2h sáng, vợ chồng bà đã dậy mở cửa để tiễn con đi. Và lần tiễn biệt đó là lần cuối cùng. Đại đã ngã xuống vì bình yên, hạnh phúc của mỗi gia đình

Như Hùng
.
.
.