Sau chuyến đi công tác tại địa bàn rừng núi thuộc huyện Tương Dương vào tháng 4-2019, Thượng úy Lê Xuân Bắc, một “tay quay phim” cừ khôi (thuộc Đội tuyên truyền, phòng Công tác Đảng, công tác chính trị Công an Nghệ An) vẫn không quên những giây phút hiểm nguy trong chuyến công tác ấy. Chuyến đi này là một trong số những chuyến đi khá đặc biệt, ròng rã hai ngày đêm đồng chí Bắc cùng các cán bộ chiến sĩ Phòng CSĐT tội phạm về ma túy băng rừng, lội suối để theo dõi di biến động của đối tượng.

Phóng viên Trọng Tuấn (PX03 CANA) tác nghiệp tại huyện Tương Dương trong trận lụt lịch sử năm 2018.

“Trước khi vào ngành, tôi cũng là một phóng viên quay phim của một đài truyền hình, lên rừng xuống biển, thậm chí quay hình các đối tượng phạm tội… tôi đều thực hiện nhưng để được trực tiếp tham gia phá án cùng các chiến sĩ Cảnh sát, được ghi lại những thước phim từ quá trình lên kế hoạch của Ban chuyên án cho đến quá trình vây ráp, bắt giữ các đối tượng ma túy đặc biệt nguy hiểm có trang bị vũ khí nóng như thế này… tôi không nghĩ là làm được điều đó”, Thượng úy Lê Xuân Bắc, cán bộ Đội Tuyên truyền, Phòng Công tác Đảng và Công tác chính trị Công an tỉnh Nghệ An chia sẻ.

Tốt nghiệp Khoa quay phim của Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Hà Nội, từng là một “tay quay” chuyên nghiệp của Đài Truyền hình Trung ương nhưng khi mang trên mình sắc phục CAND dường như đồng chí Bắc tự nhận thấy đó là một nhiệm vụ cao cả dù có không ít lần đối diện với hiểm nguy. Anh cũng chia sẻ thêm rằng, khi đã cầm máy lên, những hình ảnh càng chân thực, càng đắt giá bao nhiêu thì bản thân đều bị cuốn theo, lúc đó chỉ biết tác nghiệp hết mình mà quên đi những hiểm nguy chực chờ.

Phóng viên Truyền hình An ninh Công an Nghệ An trong một lần tác nghiệp.

Năm 2005, Công an tỉnh Nghệ An lên kế hoạch truy bắt Lô Văn Tuấn (SN 1953, trú tại bản Xốp Mạt, xã Lượng Minh, huyện Tương Dương), là trùm ma túy trên đất Nghệ An và là thủ lĩnh của các “trùm” ma tuý dọc quốc lộ 7A. Lúc bấy giờ, Thiếu úy Hà Bình Minh, phóng viên Báo Công an Nghệ An được cử đi cùng Ban chuyên án. Đêm trên đỉnh Pù Canh, các chiến sỹ đã nếm đủ mùi của cái lạnh, của gió, của muỗi rừng và cả sự nguy hiểm luôn luôn rình rập... Đó là một trải nghiệm thú vị mà anh không bao giờ quên trong cuộc đời làm báo của mình.

“Khi cuộc hành trình vây bắt đối tượng đang bị truy nã đặc biệt nguy hiểm Lô Văn Tuấn bắt đầu thì trời mưa càng lúc càng nặng hạt khiến lối mòn lên núi trơn như đổ mỡ... Những chiếc giày bata đã bất lực, một số chiến sỹ vừa leo lên được vài bước thì bị trượt chân lùi mất vài mét. Riêng tôi, là phóng viên lần đầu tác nghiệp được tham gia cùng lực lượng truy bắt tội phạm nên không “đề phòng”, chỉ mang theo đôi dép lê, còn lại là bao thứ máy móc lỉnh kỉnh. Đến nửa đường, tôi không còn phân biệt được sản phẩm đôi chân mình lồng vào làm bằng da hay bằng bùn đất.

Và nhớ nhất thời điểm khi đã vây bắt tên tội phạm, dưới ánh đèn của máy quay, một quả lựu đạn mỏ vịt chưa kịp rút chốt nằm chềnh ềnh ngay giữa lối đi, cách chỗ chúng tôi vài bước chân. Bùn lầy đã gần như phủ kín nó, chỉ còn lộ ra bộ chốt. Nhìn trinh sát Cường nhẹ nhàng nhặt quả lựu đạn rồi cất vào túi một cách thận trọng, giây phút đó tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực”, Thiếu úy Hà Bình Minh dí dỏm kể lại chuyến tác nghiệp đầu tiên tại đại ngàn.

Nghề báo đòi hỏi đam mê, nhiệt huyết và cả sự dấn thân, hy sinh. Bởi vậy, đàn ông làm báo vất vả một thì phụ nữ làm báo còn vất vả hơn nhiều lần. Họ phải lo toan công việc gia đình, chăm sóc con cái… Vậy nhưng đêm hôm vẫn mở máy tính viết bài, sẵn sàng vác ba lô lên đường công tác vùng sâu, vùng xa bất cứ lúc nào, hay xông pha tác nghiệp ở hiện trường.

Trung tá Nguyễn Thị Hương Giang, Phó trưởng Phòng Công tác Đảng và công tác chính trị, Công an Nghệ An khi được hỏi về những kỉ niệm đi tác nghiệp chị lại tủm tỉm cười, bởi không nghĩ rằng ngày xưa bản thân “gan lì” đến vậy. Những lần cùng Cảnh sát ma túy vào rừng quay hình đánh bắt tội phạm; lọ mọ thâu đêm cùng Cảnh sát hình sự, Cảnh sát cơ động để ghi hình; hoặc có lần tóc gáy bỗng dựng lên, bủn rủn chân tay khi đột ngột đập vào mắt mình là một người đàn ông bị đâm chết khi đi tác nghiệp cùng chiến sỹ khám nghiệm tử thi… Những chuyến đi cả tuần tại địa bàn biên giới, thót tim khi ngồi sau xe máy trên đỉnh núi chênh vênh, cố ôm khư khư cái máy quay sợ nó rơi mà không nghĩ rằng mình sẽ… rơi.

“Nghề báo - đó là nghề nguy hiểm, vất vả, thường không ưu ái phụ nữ. Nhưng tôi hiểu, một khi phụ nữ đã quyết chọn nghề báo thì họ đã chứa đầy niềm yêu nghề, đam mê. Đó là động lực để họ sáng tạo miệt mài, không ngừng học hỏi, không ngại hiểm nguy và họ cố gắng sắp xếp, làm tốt công việc gia đình để đi vào guồng quay công việc. Chính vì vậy, tôi luôn hài lòng khi tôi được làm đúng công việc mà mình yêu thích, đam mê…”, Trung tá Nguyễn Thị Hương Giang chia sẻ.

Phóng viên Minh Khôi (PX03 CANA) tác nghiệp tại địa bàn biên giới huyện Kỳ Sơn.

Những vụ trọng án xảy ra ở các địa bàn vùng sâu vùng xa, những cuộc vây ráp của cán bộ, chiến sĩ nhằm bắt giữ các đối tượng nguy hiểm có trang bị vũ khí nóng, những lần lực lượng Công an căng mình cứu dân khỏi các trận lũ quét lịch sử hay những lần khám nghiệm tử thi… Tất cả những thước phim, hình ảnh chân thực, sinh động đó đều được họ chuyển tải tới công chúng kịp thời qua các phương tiện truyền thông đại chúng, giúp nhân dân hiểu hơn và chia sẻ với lực lượng Công an, từ đó rút ra được những bài học cảnh giác đối với hoạt động của các loại tội phạm. Họ luôn trong tư thế sẵn sàng, có lệnh là lên đường, sẵn sàng nhận và hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao.

Có lẽ chỉ có những ai đã từng lăn lộn với thực tế làm nghề mới hiểu được, để phản ánh được tình hình ANTT đến được với bạn xem truyền hình, bạn nghe đài phát thanh và bạn đọc báo quả là một chặng đường đầy thử thách ý chí của những người làm công tác báo chí - tuyên truyền trong lực lượng CAND. Nhận thức được gánh trên vai hai nghiệp lớn như vậy nên họ luôn quyết tâm hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao, sử dụng ngòi bút của mình góp phần tích cực cùng đồng đội bảo vệ an ninh trật tự, bảo vệ cuộc sống bình yên cho nhân dân.

Quỳnh Trang