Chào cờ có ảnh hưởng đến kết quả của một đội bóng? Câu trả lời của số đông hẳn là không. Nhưng chính nước chủ nhà World Cup 2018, Nga thì lại tin vào điều ngược lại. Khi ĐT Nga liên tiếp thất bại tại các giải đấu lớn trong thập kỷ 1990 và những năm đầu thế kỷ 21, nhiều tuyển thủ nước này nói rằng họ thua là do… quốc ca!? 

Trên sân trong khi các đối thủ ngẩng cao đầu hát ầm ầm, thì các cầu thủ Nga chỉ biết im lặng, cúi đầu do quốc ca… không có lời. Việc sớm bị đối thủ lấn át khí thế ngay từ khi bóng còn chưa lăn ấy đã khiến cho ĐT Nga chẳng còn tinh thần và hưng phấn thi đấu, dẫn đến thất bại. 

Kết quả là trong 4 giải đấu lớn World Cup, Euro đầu tiên thời hậu Liên Xô khi chưa có quốc ca, Nga chỉ có đúng 2 lần góp mặt và đều sớm ra về ngay sau vòng bảng. Ngược lại, Nga đã góp mặt ở 7/9 kì World Cup và Euro kể từ khi quốc ca mới có lời được phê chuẩn (từ cuối tháng 11/2000).

Hát quốc ca luôn là 1 nghi thức đầy ý nghĩa được chờ đợi mỗi trận đấu.

Trên thực tế, không chỉ có người Nga, mà rất nhiều đội tuyển khác cũng tỏ ra rất quan trọng việc hát quốc ca. Huyền thoại bóng đá Đức, hoàng đế Franz Beckenbauer từng tỏ ra rất gay gắt việc chỉ có rất ít cầu thủ đội nhà hát khi nhạc bài “Das Lied der Deutschen” - Bài ca người Đức (do nhà soạn nhạc lừng danh Joseph Haydn phổ nhạc) được cử lên. “Các cầu thủ nên hát quốc ca, việc này sẽ giúp bạn có một thái độ khác hẳn. Ngay cả bây giờ, tôi vẫn hát vang quốc ca trong mỗi trận đấu”. Beckenbauer tỏ rõ sự không hài lòng.

Trước sự chỉ trích của Beckenbauer, HLV Joachim Loew đã phải thanh minh cho các học trò: “Rất nhiều người sinh ra ở Đức nhưng tổ tiên, gia đình lại đến từ một quốc gia khác. Thật khó xử cho họ nếu hát quốc ca”. 

Đúng là trong thành phần ĐT Đức hiện nay có khá nhiều cầu thủ nhập cư, nó phản ánh đúng xu thế toàn cầu hóa. Ví dụ như Mesut Oezil đến từ Thổ Nhĩ Kỳ, Sami Khedira có gốc Tunisia, còn Jerome Boateng có bố là người Ghana. Nhưng vấn đề là khi đã chấp nhận là công dân một nước thì việc phải hát quốc là điều cần thiết, bởi nó là hành động tối thiểu thể hiện tinh thần yêu nước. Mà chỉ khi toàn tâm toàn ý với đất nước ấy thì người ta mới có thể cống hiến.

Tiền đạo Eduardo của ĐT Croatia xứng đáng là tấm gương cho những cầu thủ nhập cư trong việc hành xử với nghi lễ chào cờ. Tại World Cup 2014, khi Brazil và Croatia chạm trán nhau ở trận khai mạc, Eduardo đã hát vang quốc ca của cả 2 quốc gia. Sở dĩ như vậy là do Eduardo là một người Brazil chính gốc, nhưng lại lập nghiệp ở Croatia. Và anh không quên cả nguồn cội, lẫn nơi mình cống hiến.

Những giọt nước mắt chảy vào lịch sử của Jong Tae-se ở World Cup 2010.

Hiển nhiên chiếc áo không làm nên thầy tu. Việc có hát quốc ca hay không cũng chẳng thể khẳng định được tình yêu của một cầu thủ với tổ quốc. Thậm chí thà im lặng không hát còn tốt hơn hát sai như trường hợp của Marchisio. 

Tuyển thủ ĐT Italia này từng phải hứng chịu cơn phẫn nộ của các tifosi trước thềm World Cup 2010 vì một sai lầm tai hại. Thay vì “Che schiava di Roma iddio la creò”, Marchisio đã hát thành “Che schiava di Roma ladrona iddio la creò”, trong đó cụm từ “Roma ladrona” có nghĩa là những tên trộm Roma.

Nhưng dù sao cũng không thể phủ nhận rằng, hát quốc ca trong những trận đấu ở World Cup là một vinh dự. Đơn giản vì có hàng nghìn, hàng vạn cầu thủ mong muốn được có mặt tại nước Nga để cất cao tiếng hát, nhưng không thể. Vài phút ngắn ngủi hát quốc ca có thể để lại những xúc cảm, những ấn tượng mãnh liệt chẳng kém gì những siêu phẩm để đời trên sân bóng.

Chắc chắn không ai có thể quên được những giọt nước mắt của Jong Tae-se khi quốc ca Triều Tiên nổi lên trong trận đấu với Brazil ở World Cup 2010. Hình ảnh Jong Tae-se khóc nức nở như một đứa trẻ ấy, thực sự là thước phim vàng đầy cảm động, quý giá bậc nhất tại các VCK World Cup. 

Bởi đó là những giọt nước mắt chảy vào lịch sử; là lúc người ta thấy bóng đá vượt qua ý nghĩa của một môn thể thao đơn thuần, trở thành nơi biểu đạt của niềm tự hào dân tộc, tình yêu tổ quốc thiêng liêng dâng trào trong huyết quản mỗi người.

Tất Đức