Huỳnh Đức thời vàng son.

Hoa hồng và chông gai

Nhắc đến Lê Huỳnh Đức, người hâm mộ sẽ nghĩ ngay đến chàng trung phong tài hoa nhất của bóng đá Việt Nam sau thời của Thế Anh, Cao Cường. Ngay cả sau này, khi Văn Quyến trở thành "niềm hy vọng vàng" của bóng đá nước nhà, ông Calisto (khi làm HLV trưởng ĐTQG) vẫn luôn nhắc nhở Quyến phải cố gắng học hỏi thêm ở Lê Huỳnh Đức.

Có thể nói, Lê Huỳnh Đức là một trong những người nổi tiếng nhất và là người sở hữu nhiều danh hiệu nhất. Tuy nhiên, cuộc đời đá bóng của anh không chỉ có hoa hồng mà còn phải trải qua không ít chông gai…

Lê Huỳnh Đức bắt đầu chơi bóng đá từ tuyến trẻ của Quân khu 7 chứ không phải từ Trường Năng khiếu nghiệp vụ như nhiều người vẫn lầm tưởng. Đến cuối những năm 80, khi Trung tâm HLTT Quốc phòng II không còn mặn mà với công tác đào tạo trẻ, Lê Huỳnh Đức mới chuyển về tập chung với đội trẻ Công an TP Hồ Chí Minh.

Năm 1989, anh chính thức được chuyển lên đội 1 của Công an TP Hồ Chí Minh. Kể từ đây, sự nghiệp cầu thủ của anh bắt đầu thăng hoa sau khi đội được thăng hạng lên A1 (mùa giải 1990)… Đến bây giờ, khi nhớ lại cuộc đời cầu thủ của mình, Lê Huỳnh Đức vẫn thừa nhận những năm tháng được chơi bóng trong màu áo của đội Công an TP Hồ Chí Minh là quãng thời gian đẹp nhất của đời mình.

Ngày đó, cùng với các đồng đội như: Minh Chiến, Liêm Thanh, Chu Văn Mùi, Thiện Quang, Chí Bảo… anh đã góp phần tạo nên một trong những đội bóng chơi đẹp mắt nhất, hiệu quả nhất của bóng đá Việt Nam ở những năm 1995, 1996. Và, trong những năm tháng đẹp đẽ ấy, Lê Huỳnh Đức đã tạo lập cho mình một bộ sưu tập các danh hiệu cá nhân mà cho đến bây giờ, chưa có được cầu thủ nào của bóng đá Việt Nam có thể sánh kịp.

Đó là 3 Quả bóng vàng (chưa kể năm 1996, Đức mất Quả bóng vàng do bị kỷ luật cùng toàn đội sau sự cố rượt đánh trọng tài Tuấn Hùng trên sân Cao Lãnh), 3 Quả bóng bạc, 3 lần giành danh hiệu Vua phá lưới giải VĐQG (trong đó Lê Huỳnh Đức là cầu thủ duy nhất được nhận giải Chiếc giày vàng)…

Lê Huỳnh Đức cũng là cầu thủ đầu tiên của bóng đá Việt Nam ra nước ngoài thi đấu (trong màu áo CLB Lifan - Trung Quốc), cầu thủ Việt Nam đầu tiên được Pepsi và hãng điện tử Philip ký hợp đồng quảng cáo, cầu thủ đầu tiên của Việt Nam trở thành Đại sứ thiện chí của UNICEF…

Cùng với sự thăng hoa trong màu áo Công an TP Hồ Chí Minh, Lê Huỳnh Đức được triệu tập vào ĐTQG và anh đã cùng các đồng đội tạo thành thế hệ vàng của bóng đá Việt Nam. Có thể nói không ngoa rằng, chính dàn cầu thủ đồng đều của những ngày ấy mà bóng đá Việt Nam đã từng bước khẳng định vị thế của mình ở đấu trường khu vực.

Tuy nhiên, nỗi day dứt duy nhất của Lê Huỳnh Đức cũng như các cầu thủ thuộc thế hệ vàng cho đến tận bây giờ là họ chưa bao giờ được đứng trên bục cao nhất của bóng đá Đông Nam Á, dù họ biết đó là niềm ước ao, khát khao đến "cháy bỏng" của người hâm mộ trong nước…

Bên cạnh những niềm vui, những hạnh phúc do bóng đá mang lại, Lê Huỳnh Đức cũng đã không ít lần phải gánh chịu những cay đắng của nghiệp cầu thủ. Đến bây giờ, Lê Huỳnh Đức vẫn không thể quên được những ngày tháng ở Ngân hàng Đông Á khi mà người ta lên án anh cầm đầu các cầu thủ để tạo thành cái gọi là "quyền lực đen" ở đội bóng này.

Anh nhớ lại: "Hồi đó mình cùng một số anh em được biệt phái sang Ngân hàng Đông Á sau khi Công an TP Hồ Chí Minh chuyển giao đội bóng. Trong số các cầu thủ của ngành, mình là người mang quân hàm cao nhất (Đại úy) và cũng chính lãnh đạo Công an TP Hồ Chí Minh đã gọi mình lên giao nhiệm vụ là phải quản lý, chăm sóc các anh em trong thời gian biệt phái. Vậy mà không hiểu vì sao, dư luận lại bảo là mình cầm đầu nhóm quyền lực đen(!?). Có lẽ vì vậy mà mình quyết định dứt áo ra đi khỏi đội bóng này".

Ở thời điểm đó, cùng với Đà Nẵng, Lê Huỳnh Đức còn nhận được lời mời sang thi đấu cho CLB Perak (Indonesia). Nhưng, anh cho rằng, nếu ra nước ngoài thi đấu, nghĩa là đã thừa nhận những gì mà dư luận rêu rao… Nhớ lại những ngày ấy, anh thoáng rùng mình: "Thời điểm ấy đối với tôi thật sự là những ngày tháng nặng nề. Phải luôn giữ kẽ lời ăn tiếng nói, thậm chí còn không dám làm điều gì theo ý mình cả…".

Quá chán nản, đã có lúc anh có những ý nghĩ hết sức tiêu cực là chia tay với nghiệp "quần đùi, áo số", bởi không chịu nổi áp lực từ nhiều phía…

Nối tiếp nghiệp bóng đá bên sông Hàn…

Nhưng, giữa lúc Lê Huỳnh Đức nản chí, chán chường thì bất ngờ nhận được mời về đầu quân cho đội bóng sông Hàn từ một vị lãnh đạo thành phố. Anh như người sắp chết đuối vớ được cọc, lập tức nhận lời chẳng cần suy tính thiệt hơn. Và thực tế, về với vùng đất giàu truyền thống chiêu hiền, đãi sĩ, Lê Huỳnh Đức không chỉ được "ưu đãi" bằng mức lương hậu hĩnh mà chỉ sau 2 mùa giải anh còn được "đặc cách" mua nhà hóa giá một ngôi nhà bề thế, khang trang trên đường Phan Chu Trinh, cạnh ngã Năm, trung tâm TP Đà Nẵng. Ở thời điểm hiện nay, ngôi nhà này có giá trị hàng chục tỷ đồng…

HLV trưởng Lê Huỳnh Đức đang huấn luyện các cầu thủ SHB Đà Nẵng trên sân Chi Lăng.

Nhưng, đa số người Đà Nẵng nói chung và giới hâm mộ bóng đá bên bờ sông Hàn không hề có ý kiến gì đối với lãnh đạo chính quyền thành phố về những "biệt đãi" đối với Lê Huỳnh Đức. Vì, trong mắt họ, anh là "người hùng" trên sân cỏ, họ đặt niềm tin vào anh… Có an cư mới lạc nghiệp. Anh sử dụng mặt tiền ngôi nhà mở cửa hàng kinh doanh dụng cụ thể thao giao cho vợ quản lý. Cũng ở ngôi nhà này là địa chỉ thân thuộc của các cầu thủ Đà Nẵng, hay nhiều fan hâm mộ thể thao khi đi mua sắm…

Về với đội bóng sông Hàn khi không còn ở đỉnh cao phong độ, nhưng Lê Huỳnh Đức nỗ lực đóng góp và nhanh chóng trở thành trụ cột không thể thiếu. Từ ngày có anh về đầu quân, cùng với sự đầu tư ồ ạt của lãnh đạo thành phố, thành tích của đội bóng ngày càng tiến bộ.

Từ chỗ luôn phải phấn đấu cho mục tiêu trụ hạng, đội bóng Đà Nẵng đã bắt đầu có được tiếng nói của mình trên đấu trường bóng đá Việt Nam. Chiếc băng đội trưởng dành cho Lê Huỳnh Đức ngay ở mùa giải đầu tiên đủ để nói lên tầm ảnh hưởng của anh ở đội bóng này.

Nguyên HLV trưởng đội Đà Nẵng Trần Vũ từng nhận xét: "Huỳnh Đức đã có nhiều đóng góp cho đội bóng. Không chỉ về mặt chuyên môn mà trong tác phong sinh hoạt, Đức cũng là một tấm gương cho các cầu thủ khác noi theo"…

Nhưng, thời gian trôi mau làm cho gánh nặng tuổi tác càng nặng thêm và Lê Huỳnh Đức cũng không còn đủ nhanh nhạy để cống hiến lâu dài hơn. Đến khi đội bóng sông Hàn được chuyển giao cho Ngân hàng Thương mại cổ phần Sài Gòn - Hà Nội, cuộc đời của Lê Huỳnh Đức lại ngoặt sang một ngã rẽ khác, vinh quang hơn nhưng lối đi cũng đầy gai.

Sau 3 trận thua liên tiếp kể từ đầu mùa giải V-League 2008, HLV Phan Thanh Hùng đã phải chia tay với CLB bóng đá SHB Đà Nẵng, chiếc ghế HLV trưởng được Chủ tịch SHB Đỗ Quang Hiển tin tưởng giao lại cho Lê Huỳnh Đức. Nhiều người tỏ ra lo ngại vì Lê Huỳnh Đức còn quá trẻ và đặc biệt chưa thật sự từng trải với vai trò được giao, nhưng "bầu" Hiển thản nhiên, cho rằng: Sự thay đổi đó sẽ mang lại sinh khí và diện mạo mới cho SHB Đà Nẵng. Ông hy vọng, với nhiệm vụ mới, Lê Huỳnh Đức sẽ làm hết sức mình.

Chẳng những thế, mức thu nhập của các cầu thủ SHB Đà Nẵng cũng được nâng lên; rồi những giải thưởng bạc triệu, bạc tỷ được "treo" để cổ vũ, động viên tinh thần các cầu thủ, hy vọng họ hăng hái thêm hơn (Trong đó, có phần thưởng 5 tỷ đồng cho SHB Đà Nẵng nếu vô địch V-League 2008).

Lê Huỳnh Đức tâm sự: Lúc đầu anh cũng rất ngại, bởi mình là "người ngoài" trong khi Đà Nẵng đâu thiếu những HLV trẻ tài năng như Bùi Thông Tuân, Bùi Thông Tân, Phan Thanh Đức, Lê Văn Hà… Chỉ riêng tuổi đời, những gương mặt này vẫn hơn hẳn Đức chứ chưa nói đến tuổi nghề và năng lực chuyên môn. Rồi còn mối quan hệ thân thiết giữa anh và Phan Thanh Hùng. Như con chim một lần trúng tên thấy cành cây cong sợ hãi, Lê Huỳnh Đức đã từng bị dư luận cho "lên bờ, xuống ruộng" nên anh ngại ngần cũng đúng thôi.

Mãi đến khi "bầu" Hiển từ Hà Nội bay vào "đả thông tư tưởng" và phân tích nguyên nhân chuyện "thay tướng giữa dòng", Đức mới dám nhận lời ngồi vào chiếc ghế "nóng" HLV trưởng. Lê Huỳnh Đức cho rằng, có thể làm một cầu thủ chuyên môn giỏi, nhưng khi chỉ huy cả con tàu với nhiều cầu thủ thì lại là chuyện khác. Dù anh đã có bằng B huấn luyện của AFC nhưng kinh nghiệm chưa nhiều. May mà, anh đã có một năm làm HLV phó và đã hiểu được phần nào tính cách của từng cầu thủ trong đội SHB Đà Nẵng… 

Tiếp nhận đội bóng từ tay HLV Phan Thanh Hùng, ngay lập tức tân HLV trưởng Lê Huỳnh Đức đã đưa ra một loạt biện pháp phải cải tổ trong công tác huấn luyện.

"Đà Nẵng không còn mạnh như những mùa trước, lực lượng cũng không được đồng đều. Trong khi các cầu thủ trụ cột như Hồng Minh, Hùng Dũng bắt đầu chững lại và đi xuống vì gánh nặng tuổi tác thì các cầu thủ trẻ lại chưa kịp trưởng thành. Tâm lý thi đấu của các cầu thủ cũng xuống dốc thảm hại do những trận thua liên tiếp", đó là tâm sự của Huỳnh Đức trong ngày đầu tiên tiếp quản chiếc ghế HLV trưởng.

Không đồng tình với quan điểm của người tiền nhiệm Phan Thanh Hùng trong việc triển khai lối chơi tấn công biên để tận dụng lợi thế chiều cao của Almeida, Huỳnh Đức muốn đội bóng của mình chơi tấn công với nhiều "miếng đánh" hơn. Ngoài các pha tấn công biên, Đức muốn các cầu thủ của mình phải mạnh dạn tấn công trung lộ, sẵn sàng sút xa khi có khoảng trống bởi theo anh, phải sút mới có bàn thắng được. Dưới sự huấn luyện của HLV Lê Huỳnh Đức, lối chơi của SHB Đà Nẵng đã trở nên đa dạng hơn với các pha tấn công trung lộ…

Thế nhưng, lực lượng không đáp ứng được yêu cầu, lại thêm bài "lật cánh đánh đầu" đã ăn sâu vào tiềm thức của các cầu thủ nên những cách tân của Huỳnh Đức vẫn chưa thể phát huy hết hiệu quả. Đã 3 trận dưới thời HLV Lê Huỳnh Đức nhưng SHB Đà Nẵng vẫn chưa biết đến chiến thắng và vẫn phải chôn chân ở vị trí cuối bảng. Lại thêm những rắc rối xung quanh vụ Amaobi càng khiến cho anh thêm âu lo.

Mới hơn một tháng trôi qua trên chiếc ghế "nóng" mà gương mặt của Lê Huỳnh Đức đã xuất hiện thêm nhiều nếp nhăn. "Dù chưa  thắng nhưng chắc hẳn mọi người đã nhận ra những chuyển biến tích cực trong lối chơi của SHB Đà Nẵng. Tôi vẫn tin tưởng rằng đội bóng của mình sẽ nhanh chóng vượt qua được giai đoạn khó khăn này !", Lê Huỳnh Đức khẳng định

Long Vân - Hoàng Anh