Thực trạng trên đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến việc đảm bảo an sinh xã hội về nhà ở cho đa số người dân có thu nhập trung bình, thu nhập thấp đô thị. 

Điều đáng quan ngại là dấu hiệu thừa cung của phân khúc nhà ở cao cấp,do số lượng nhà đầu tư thứ cấp trong phân khúc này chiếm tỉ lệ rất cao, trên dưới 60%. Mặt khác, dù năm ngoái thành phố phát triển được 8,87 triệu m² sàn nhà ở, nhưng diện tích nhà ở riêng lẻ do người dân tự xây cất vẫn chiếm hơn 58,5% tổng diện tích nhà ở xây dựng mới. 

Theo Hiêp hội Bất động sản thành phố, động lực chính trong phát triển nhà ở tại thành phố trong nhiều năm qua và hiện nay vẫn thuộc về khu vực cá nhân, hộ gia đình tự xây dựng nhà ở riêng lẻ. Trong khi đó việc phát triển nhà ở theo dự án tuy có xu thế tăng dần trong các năm qua, nhưng quy mô vẫn thấp hơn nhà ở riêng lẻ. 

Thực trạng này cho thấy, xu thế phát triển đô thị tại TP HCM vẫn còn theo kiểu “vết dầu loang” và thấp tầng, chưa đạt yêu cầu về đô thị hóa và phát triển đô thị; chưa đảm bảo được nguyên tắc “sử dụng đất tiết kiệm, có hiệu quả, bảo vệ môi trường”; chưa đạt được yêu cầu phát triển nhà ở “đối với đô thị loại đặc biệt thì chủ yếu phát triển nhà chung cư”. 

Đồng thời chưa hình thành được nhiều đô thị vệ tinh có mật độ dân số tập trung nên sẽ khó kết nối hạ tầng, đặc biệt là kết nối hệ thống giao thông có sức chở lớn như metro, monorail, xe buýt cũng như khó thực hiện hiệu quả việc tái bố trí dân cư của thành phố.

Đ.Thắng