Theo đơn khởi kiện của nguyên đơn: bà T. và ông N. quen biết nhau vào giữa năm 2012. Đến tháng 1-2013, hai người chính thức công khai quan hệ tình cảm rồi đưa nhau về ra mắt hai bên gia đình. Sau đó, nhận thấy có nhiều điểm bất đồng trong cuộc sống cũng như trong cách cư xử với nhau nên bà T. quyết định chia tay.

Đến ngày 2-5-2014, ông N. đã sử dụng nickname T.G.A đăng trên facebook những lời lẽ vu khống, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của bà T. Tiếp đến, ông N. tự ý đưa lên 4 hình ảnh nhạy cảm của bà T. kèm theo nhiều thông tin bịa đặt, nội dung rất thô tục dưới chế độ công cộng, bất kỳ người nào cũng vào xem, bình luận được.

Bà T. đã nhờ một văn phòng thừa phát lại lập vi bằng và phụ lục vi bằng ghi nhận sự việc vào ngày 20-5-2014. Sau đó, bà T. nhiều lần nhắn tin yêu cầu ông N. chấm dứt việc làm trên, gỡ bỏ những hình ảnh và bài viết liên quan đến bà nhưng ông N. không hợp tác. Ngược lại, ông N. còn gửi tin nhắn với lời lẽ thô tục kèm theo những lời đe dọa xúc phạm đến tính mạng, sức khỏe của bà T.

Cho rằng hành vi của ông N. có dấu hiệu phạm tội “làm nhục người khác”, “vu khống”, “đe dọa giết người”, bà T. đã tố cáo sự việc đến Công an quận 2. Đầu năm 2015, Công an đã mời bà T. lên làm việc, thông báo hành vi của ông N. không cấu thành các tội danh trên và chuyển xử phạt hành chính ông này số tiền 7,5 triệu đồng về hành vi “truyền đưa, lưu trữ, sử dụng thông tin số nhằm đe dọa, xúc phạm nhân phẩm, uy tín của người khác”.

Bà T. tiếp tục nộp đơn khởi kiện ra Tòa án với yêu cầu: ông N. phải chấm dứt hành vi trên, công khai xin lỗi trên 3 tờ báo trong 3 ngày liên tiếp, bồi thường chi phí lập vi bằng, tổn thất tinh thần do danh dự, nhân phẩm, uy tín bị xâm phạm, tổng cộng 35,2 triệu đồng.

Đầu tháng 1-2016, TAND quận 2, TP Hồ Chí Minh đã đưa vụ án ra xét xử và chấp nhận một phần đơn khởi kiện của bà T., tuyên buộc bị đơn là ông N. phải chấp dứt hành vi truyền đưa, lưu trữ, sử dụng thông tin số nhằm đe dọa, xúc phạm nhân phẩm, uy tín của bà T. và phải bồi thường số tiền 39,2 triệu đồng tổn thất tinh thần do hành vi của ông N. gây ra. 

Đối với yêu cầu của bà T. buộc ông N. phải xin lỗi công khai trên 3 tờ báo tại TP Hồ Chí Minh, HĐXX chỉ chấp nhận 1 phần, buộc ông N. phải trực tiếp xin lỗi bà T. tại Cơ quan Thi hành án và việc xin lỗi phải được thông báo và đưa tin công khai.

A.Huy