Theo án sơ thẩm, Tạ Tấn Lộc sống cùng cha mẹ ruột là ông Tạ Tấn Tài và bà Tô Thị Ngọc Nên tại phường 2, TP Tân An (tỉnh Long An). Hàng ngày, Lộc lái xe tải cho gia đình, chở phế liệu thuê, thu nhập hàng tháng về giao hết cho bà Nên để phụ trang trải trong gia đình và nuôi con.

Cuối tháng 2-2013, Lộc mang tiền sang Campuchia đánh bạc và thua hết 240 triệu đồng. Sau đó, Lộc mượn thêm 900 triệu đồng của người khác đánh bạc tiếp và cũng thua hết. Lộc hẹn nửa tháng sau sẽ qua trả.

Bị cáo Lộc đang nghe tuyên án.

Đầu tháng 4-2013, do không có tiền trả nợ. Sợ những người cho mượn tiền bên Campuchia qua đòi tiền, Lộc nói dối với mẹ là có người bạn cần vay 2,8 tỷ đồng để đáo hạn ngân hàng nhờ bà Nên lo giùm. Khi nghe mẹ nói chỉ có 800 triệu đồng, Lộc nhờ mẹ đi vay giúp số tiền còn lại.

Tin tưởng vào lời nói dối của con trai, bà Nên hỏi vay của bà Nguyễn Thị Dung 2 tỷ đồng để đáo hạn ngân hàng, hẹn 4 ngày sau trả lại. Ngày 8-4-2013, bà Dung kêu chồng đến giao cho bà Nên 2 tỷ đồng tại nhà.

Do bà Nên bận đi khám bệnh nên Lộc ký nhận 2 tỷ đồng bà Dung đưa. Sau đó, Lộc cầm 2,8 tỷ đồng (thêm 800 triệu đồng của mẹ đưa trước đó) sang Campuchia trả nợ và chơi bạc tiếp rồi cũng thua hết. Hai ngày sau, bà Nên mới biết chuyện con trai đem tiền sang Campuchia đánh bạc.

Đúng hẹn lấy tiền, bà Dung đến nhà bà Nên đòi tiền thì bà Nên thú thật con trai đã lấy tiền đi đánh bạc thua hết.

Dù đã được bà Nên hứa sẽ từ từ trả tiền nhưng sau đó bà Dung đã làm đơn tố cáo bà Nên lừa đảo chiếm đoạt mình 2 tỷ đồng.

Trong quá trình giải quyết tin báo, Cơ quan điều tra xác định Lộc là người chiếm đoạt tiền của bà Nên. Đến cuối tháng 2-2014, VKSND tỉnh Long An ra cáo trạng truy tố Lộc về tội "lừa đảo chiếm đoạt tài sản", bị hại là mẹ ruột với số tiền 2,8 tỷ đồng.

Xử sơ thẩm, TAND tỉnh Long An nhận định, hành vi lừa của bị cáo trong vụ án này đã thể hiện rõ nhưng dựa vào lời khai của các nhân chứng, bị hại, HĐXX xác định trong quá trình làm ăn chung với cha mẹ, bị cáo có đóng góp tổng cộng 2,48 tỷ đồng, do đó bị cáo chỉ có hành vi chiếm đoạt của mẹ ruột 320 triệu đồng. Từ đó, TAND tỉnh Long An chỉ tuyên phạt bị cáo Lộc 3 năm tù.

Theo nhận định của HĐXX cấp phúc thẩm: trong vụ án này, căn cứ khởi tố vụ án của các cơ quan cấp sơ thẩm không rõ ràng.

Ban đầu, từ đơn bà Dung tố cáo bà Nên, Cơ quan điều tra khởi tố vụ án nhưng không đủ căn cứ nên không khởi tố bị can mà không ra quyết định đình chỉ. Sau đó căn cứ vào quyết định khởi tố trên lại khởi tố bị cáo Lộc.

Quá trình điều tra, từ đầu bà Nên đã xác định mình không phải là bị hại nhưng bị các cơ quan tố tụng áp đặt buộc là bị hại. Theo HĐXX, trong vụ án này, bị cáo Lộc có nói dối nhưng không phải mọi lời nói dối đều xử lý bằng luật hình sự... Từ những nhận định nên HĐXX đã ra quyết định như đã nói ở trên.

A.Huy