Con lừa ngoan đạo
20:59 15/10/2021

Đức cha Giacomo được bổ đến cai quản một giáo phận nhỏ ở trên dãy Pyrenee miền bắc Tây Ban Nha. Nhân một buổi sáng đẹp trời nọ, đức cha lái ôtô một vòng quanh giáo phận để gặp gỡ làm quen với các con chiên mà mình sẽ chăn dắt. Đến lúc mặt trời chuẩn bị lặn thì chiếc xe đột nhiên dở chứng không chịu nổ máy.

Về phía sương bay
16:02 14/10/2021

Trăng lấp ló như bầu ngực thiếu nữ xuân thì nửa kín, nửa hở sau những xiêm mây xám xịt. Không chịu nổi tấm áo chật chội ấy, thi thoảng, trăng lại tìm cách cứa rách thớ mây chui tuột ra ngoài, hiện nguyên khuôn tròn căng đầy, mọng mẩy. Ánh trăng nhờ nhợ chảy xiên qua cửa sổ ngập tràn, mê mị. Mỷ cảm tưởng cơ thể chồng giống như bờ ruộng bậc thang chia chiếc giường thành hai nửa. Nửa phía trước, ánh trăng đọng lại như mật ong pha loãng. Nửa sau lưng, bóng tối ken dày nhấn chìm tiếng thạch sùng lắc tắc.

Xin lỗi kẻ trộm
21:40 10/10/2021

Vào lúc nửa đêm, lão Vương nghe thấy tiếng dê kêu nên đánh thức con trai dậy xem sao thì thấy tên trộm đang lùa con dê ra khỏi chuồng. Lão Vương tức khí cầm lấy sợi dây thừng lao ra, tên trộm đang định chạy bị dây thừng tròng vào cổ, đứa con lão cũng rất nhanh phối hợp với bố lao đến nhét một miếng giẻ vào mồm tên trộm. Hai bố con lão Vương trói tên trộm lại rồi treo lên cái cây ở trong sân.

Treo lên cho khô
21:34 10/10/2021

John và David đều là bệnh nhân trong Bệnh viện Tâm thần, hai người rất thân nhau, khi đi ăn, đi ngủ hay đi dạo chơi họ cũng thường rủ nhau đi dạo cùng. Một ngày nọ, khi đang đi tản bộ trong khuôn viên bệnh viên, khi họ đi ngang qua bể bơi rộng của bệnh viện, hai người đang trò chuyện rất vui vẻ, nhưng không hiểu sao John đột nhiên chạy nhanh đến bên bể bơi và lao xuống. Không chậm nửa bước David cũng chạy đến bên bể bơi và lao xuống, kịp thời kéo được John lên bờ.

Những vụ "bắt cóc"
11:10 10/10/2021

…Buổi tối hôm ấy mới chừng chín giờ, chúng tôi được cánh người lớn mời đi “dạ hội”. Bốn năm người lên một tắc xi. Đoàn xe bon bon qua những đâu, tôi không hay biết gì. Cuối cùng là một khách sạn lớn. Đèn sáng trưng. Chúng tôi được ngồi ăn tiệc và nghe nhạc sống rộn ràng. Tôi được động viên uống rượu nặng. Thế là chuếnh choáng.

Hỗn Kỳ Đài
22:05 08/10/2021

Kỳ đài một phen nháo nhào. Bên các ly cà phê sớm, dân cờ rỉ tai nhau trận nào thằng nhỏ cũng xua xe pháo mã tấn công dồn dập, tạo gộng kềm bén ngót khiến Tứ Tú, Tam Tú rồi Nhị Tú mướt mồ hôi hột. Cho đến khi nghe ba người em mình lật kỳ đài thì Đại Tú mới ra nghênh chiến. Đại Tú ngoài năm mươi tuổi, đã hơn bốn chục năm chinh chiến khắp Bắc - Nam, bại tướng dưới tay của Đại Tú kể ra cũng dài dằng dặc.

Hẹn gặp anh ngày mai
16:25 07/10/2021

Phía cuối con đường, nắng nhạt màu dần trên tàng cây xuyên mộc. Em biết rằng thêm một buổi chiều giống như ngàn vạn buổi chiều khác sắp sửa trôi qua. Hàng xuyên mộc cổ thụ lặng yên trong ngày đứng gió, chúng đã ở đó rất lâu trước khi ta sinh ra và sẽ còn tồn tại rất lâu sau khi ta mất đi. Anh từng nói rằng một đời người có khi còn ngắn ngủi hơn một đời cây mà không hiểu vì sao ta cứ luôn đắm chìm trong bất an rồi phiền muộn thế này.

Con người và tấm bánh Trung thu
20:42 03/10/2021

Tiểu Mỹ là một phụ nữ đã lớn tuổi nhưng vẫn còn độc thân và rảnh rỗi. Trong thời gian gần đây cô ấy thường có những cuộc tìm kiếm, hẹn hò phù phiếm. Hôm đó là Tết Trung thu, trong một cửa hàng, Tiểu Mỹ đã "tăm tia" thấy một đối tượng mới, một nam sinh trẻ tuổi và rất điển trai khiến cô rất thích thú, sau vài ba câu chào hỏi xã giao, cô hỏi thẳng: "Anh đã tốt nghiệp trường đại học nào?".

Cái kính
20:41 03/10/2021

Lâu nay, tôi vẫn mong tóc chóng rụng, trán hói và đeo thêm chiếc kính vào cho ra dáng trí thức. Vì rằng tôi cho như thế là dấu hiệu của một người trí thức. Đấy như anh bán thịt bây giờ mà để trán hói và đeo kính vào, tôi trông cũng không khác gì giáo sư đại học! Khổ nỗi cái mơ ước ấy của tôi không thực hiện được, vì tóc tôi mỗi ngày một dày thêm. Hay chăng ít ra tôi cũng nên sắm cái kính mà đeo vậy.

Tên tội phạm bí ẩn
20:39 03/10/2021

Một buổi chiều, trên chuyến bay 305 chỉ có một phần ba hành khách. Sau khi lên máy bay, tên Cooper đi thẳng đến hàng ghế cuối cùng được đánh số 18C châm thuốc hút rồi gọi một ly rượu bourbon và một ly soda. Sau khi máy bay cất cánh lúc 14:50, Cooper đưa cho cô tiếp viên Florence Schaffner ngồi bên cạnh một tờ giấy gấp làm tư.

Chị Nhung
12:43 02/10/2021

Tôi nằm thẳng băng, cứng đờ, không dám cựa quậy. Nhưng mùi tóc thơm hương lá bưởi của chị, và mùi gì nữa mà tôi chưa bao giờ gặp, ngòn ngọt, nồng nàn cứ bay sang phía tôi. Chị nằm quay lưng về phía tôi, hình như không ngủ, không hiểu sao cứ thở gấp gáp, ngày càng thở mạnh hơn. Nỗi khát khao mơ hồ khiến tôi quay người, nằm sát gần vào chị, cái gối bị bỏ ra ngoài lúc nào không rõ nữa. Tôi run rẩy cầm tóc chị lên ngửi...

Nàng Nguyễn
11:54 30/09/2021

Nàng vừa tuổi tròn trăng, đẹp rờ rỡ, đẹp hoang hoải. Vẻ đẹp của nàng tựa như một bông xuyến chi nở lúc sớm mai. Nhìn nàng lại có người ví vẻ đẹp ấy bừng lên giống một áng mây hồng vắt ngang bầu trời tỏa xuống cánh đồng làng Miêng sự ấm áp đến kiêu sa. Bởi thế người làng Miêng đặt tên cho nàng là Hồng Vân nhưng từ khi lọt lòng đến giờ mẹ nàng luôn gọi nàng là Nàng Nguyễn.

Ghét của nào trời trao của đó
20:01 26/09/2021

Một cặp vợ chồng lấy nhau đã lâu, họ sống khá hạnh phúc nhưng nhiều khi cũng không tránh khỏi những lần cãi vã nhau. Cứ mỗi lần điên lên vì anh chồng hay say xỉn là cô vợ lại xỉa xói:

Đồ bỏ đi cũng không bán
20:00 26/09/2021

Trước khi nghỉ hưu, tôi cũng làm công việc gia vụ. Bà xã nhà tôi nghỉ hưu sớm hơn tôi đến hơn 20 năm. Bà ấy đã quen với việc gia vụ nhưng khi tôi về hưu thì đột nhiên tâm lý nhà tôi mất cân bằng, cả ngày ca cẩm tôi hết chuyện này đến chuyện nọ. Hằng ngày tôi chỉ có ba việc: Ăn cơm, xem tivi và ngủ, đây đúng là một sự lãng phí điển hình.

Trong bể bơi
19:48 26/09/2021

"Được rồi, búp bê - hắn dọa - Cô sẽ phải hối hận khi tôi ra khỏi đây". "Anh nghĩ vậy ư, Joe? - Beth hỏi. - Bất cứ khi nào anh cố thoát ra, tôi sẽ đánh anh ngay lập tức". "Joe! - đôi mắt Max mở to vì sợ hãi. - Tớ cần phải thoát ra ngoài gấp. Tớ bắt đầu ngạt thở, đang khó chịu, không thể kéo dài được". "Nằm ngửa lên và bình tĩnh! Cậu có thể bơi ngửa trong thời gian rất dài. Trong lúc chờ đợi, tớ sẽ tìm ra lối thoát".

Cồn 98 độ
20:22 24/09/2021

Hoàn không thấy mệt mỏi. Cô cặm cụi lau chùi giường chiếu, vật dụng bằng cồn. Và rửa tay bằng nước sát trùng cũng sực mùi cồn. Từ ngày dịch bệnh bùng phát, Hoàn không còn ghét mùi cồn nữa. Thậm chí cô cảm giác như những an toàn nào đó khi mùi cồn phảng phất trên nắm cửa, bàn ghế. Thậm chí cả giỏ xách hay cái chìa khóa nhà. Khi mọi việc đã xong, Hoàn tranh thủ lướt web, tìm kiếm thông tin về dịch bệnh. Cô điếng người khi thông tin hai người trong thang máy lúc 18 giờ hôm ấy đã có thông báo nhiễm COVID - 19. Hoàn bật khóc.

Mùa cây rừng trổ bông
11:14 23/09/2021

Cầm trên tay, Quý nhận ra mùi hương phảng phất của giống lan Bạch hạc. Loài lan này trước đây trên những tán rừng mọc san sát, vậy mà giờ đây, để tìm được một giò như thế đã là việc khó khăn. Chúng được săn tìm để đưa ra phố bán. Quý se sẽ ngồi xuống trước bậu cửa phòng làm việc, màn đêm tĩnh mịch đến lạ, phía đằng xa những dãy núi chìm vào giấc ngủ trong ánh trăng mờ.