Ấm Inox Trung Quốc bị nhiễm thạch tín?
Vốn đã rất hoang mang khi vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm đang đặt ra những câu hỏi liên quan đến độ an toàn cho sức khỏe, thời gian gần đây, thông tin về chất lượng đồ gia dụng bằng inox dùng để nấu chín nước uống, thức ăn bị nhiễm thạch tín lại càng làm cho người tiêu dùng bối rối.
"Có thể do thạch tín tích tụ lâu ngày"
Thông tin từ Phòng Phân tích hoá quang phổ cho biết: Nhiều người dân lo lắng về chất lượng nước ảnh hưởng tới sức khỏe đã mang mẫu nước đun sôi đến Viện Địa chất xét nghiệm. Kết quả xét nghiệm đã gây sốc khi các nhà khoa học phát hiện trong nước đun sôi từ ấm Trung Quốc có chứa thạch tín cao gấp 3 lần mức cho phép.
Điều đáng lo ngại hơn là khi xét nghiệm nước chưa đun qua ấm đun nước này thì kết quả hoàn toàn ngược lại: Trong nước không nhiễm thạch tín. Sau kết quả ban đầu ấy, Phòng Phân tích hóa quang phổ tiếp tục làm các xét nghiệm từ nhiều ấm đun nước Trung Quốc khác cũng làm bằng chất liệu inox và đều cho kết quả như trên. Có nghĩa là nước bị nhiễm thạch tín qua ấm đun nước.
Được biết, Viện Địa chất chưa có công trình nghiên cứu nào về lĩnh vực này, việc tiến hành phân tích mẫu chỉ là tình cờ. Trong thời gian tới, các nhà khoa học sẽ tiến hành nghiên cứu sâu hơn để có kết luận chính xác nhất.
Tuy nhiên, Tiến sỹ vật lý Nguyễn Văn Khải cho biết: Trong inox có các thành phần chính là niken, crom, mangan. Chẳng ai dại gì cho asen trong inox vì rất phản khoa học.
Khi nêu vấn đề về mẫu nước sau khi đun bằng ấm inox có nguồn gốc từ Trung Quốc, Hàn Quốc có nồng độ asen cao gấp nhiều lần mức cho phép, Tiến sỹ Khải lật lại: "Biết đâu nước trước khi nấu đã nhiễm asen? Nếu không thì nên xem lại cái ấm".
Tiến sỹ Khải nhấn mạnh "xem lại cái ấm" ở đây là độ lắng cặn. Ấm dùng lâu, các chất như canxi, gỉ sắt, asen lắng cặn lại dưới đáy. Khi cho nước vào đun, rất có thể các thành phần hoá học này, trong đó có asen, hòa lẫn vào nước. Nếu muốn biết nước bị nhiễm asen do nguồn nước hay do ấm, chỉ cần cắt một phần ấm có đọng cặn lại kiểm nghiệm.
Thực tế trong thời gian vừa qua, nhiều nghiên cứu, đề tài khoa học của Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn cũng kết luận trong nước của một số vùng như Hà Nội, Hà Tây... có nhiễm asen với tỷ lệ khác nhau. Nhưng asen rất dễ loại trừ bằng các biện pháp lọc nước đơn giản. Vì vậy, lượng asen trong nước chưa đun có ít nên có khả năng test thử nhanh chưa phát hiện được.
Lâu ngày đun nước bằng một chiếc ấm, asen sẽ tích tụ lại, khiến cho chiếc ấm bị nhiễm asen. Tuy nhiên, để có kết luận chính xác về vấn đề này thì cần phải có sự kiểm nghiệm, nghiên cứu kỹ lưỡng của các cơ quan chức năng.
Người tiêu dùng không nên hoang mang
Trước hiện trạng một số người tiêu dùng hoang mang về chất lượng cũng như ảnh hưởng đến sức khỏe khi sử dụng các loại đồ gia dụng làm từ nhựa, nhôm, sứ, inox, thủy tinh, chất chống dính... Tiến sỹ Khải khuyên mọi người không nên hoang mang.
Ông ví von: "Không ai có thể đóng cửa ở nhà cả ngày để khỏi bị nhiễm bụi. Nếu trong thức ăn, đồ uống, không khí không có các thành phần như sắt, mangan... cơ thể chúng ta sẽ không khỏe mạnh. Chỉ khi các thành phần này vượt quá mức cho phép mới tác động xấu đến sức khỏe".
|
Theo Tiến sỹ Nguyễn Văn Khải, muốn xử lý cặn lắng đọng ở đáy ấm, đáy phích, nồi... nên dùng lá chè xanh. Cách làm rất đơn giản: Đun nước sôi, cho chè xanh đã vò vào rồi đậy nắp ủ. Làm vài lần như thế, cặn lắng đọng sẽ vỡ và bung ra. Đương nhiên, loại nước chè dùng xử lý đọng lắng cặn không nên dùng để uống. |
Sau "cơn lốc" dùng đồ gia dụng làm từ inox, chất chống dính... hiện nay, đồ gia dụng làm bằng thủy tinh đang là lựa chọn số một của các bà nội trợ. Tiến sỹ Khải không khẳng định độ sạch tuyệt đối của đồ dùng thủy tinh khi uống, nấu chín thức ăn. Bởi cát dùng để nấu thủy tinh chưa chắc đã sạch.
Các cơ quan chức năng cần sớm nghiên cứu để đưa ra kết luận chính thức về vấn đề này để tránh gây hoang mang cho người tiêu dùng.
Các nhà quản lý về kiểm định chất lượng hàng hóa, các nhà vật lý, hoá học, y tế nên bắt tay thẩm định chất lượng những sản phẩm thường dùng trong sinh hoạt, chế biến thức ăn và chất lượng thức ăn trước và sau khi nấu chín.
Từ đó, đề ra tiêu chí cần phải đạt được đối với nhà sản xuất, coi đó là điều cần và đủ nếu họ muốn tiếp tục tham gia quá trình sản xuất và lưu thông hàng hoá trên thị trường. Có như thế, người tiêu dùng mới hoàn toàn yên tâm
