Chào bạn!      
Văn hoá - Thể thao 
Bìa cuốn sách “Hồ sơ một tử tù” tái bản lần thứ 6 của Nguyễn Đình Tú.
Tác phẩm đầu tay hay sự khởi đầu nghiệt ngã:
Giàu vốn sống, ít hụt hơi lúc viết
17:37:33 27/11/2011
Tự nhận rằng cuốn tiểu thuyết đầu tay “Hồ sơ một tử tù" còn “hạn chế nhiều thứ lắm”, nhà văn Nguyễn Đình Tú nhắn nhủ những người viết trẻ: Phải "mổ xẻ" mình thật kỹ để biết đâu cái vốn sống mà mình giàu có nhất, thân thuộc nhất, có thể viết thuận lợi nhất, đề phòng việc bị "hụt hơi" trong lúc viết.

Nguyễn Đình Tú là một trong những nhà văn trẻ viết sung sức nhất. 10 năm cầm bút đã qua, anh đã cho ra mắt bạn đọc 5 cuốn tiểu thuyết và một số lượng kha khá truyện ngắn. "Hồ sơ một tử tù" là cuốn tiểu thuyết đầu tay của Nguyễn Đình Tú, được viết năm anh 26 tuổi - đã mang về cho nhà văn trẻ này nhiều giải thưởng văn chương- một sự khởi đầu khá suôn sẻ trên hành trình đi tìm cái đẹp của đời sống qua những trang viết. Nguyễn Đình Tú hiện là Trưởng ban Văn xuôi - Tạp chí Văn nghệ Quân đội, Phó ban Văn trẻ Hội Nhà văn Việt Nam.

- Anh Nguyễn Đình Tú thân mến, sở dĩ tôi quan tâm đến cuốn tiểu thuyết đầu tay của anh, vì anh là một trong số ít nhà văn trẻ trong những năm qua đi dài hơi với thể loại tiểu thuyết. Mặc dù trước đó anh đã bắt đầu với truyện ngắn và cũng bước đầu được ghi nhận. Nhưng đúng là phải đến khi cuốn tiểu thuyết đầu tay được xuất bản thì cái tên Nguyễn Đình Tú mới được độc giả nhắc đến nhiều. Anh đã bắt đầu cuốn tiểu thuyết "Hồ sơ một tử tù" như thế nào vậy?

+ Quả thật tôi có "âm mưu" viết văn từ khi còn là sinh viên Trường Đại học Luật. Trước đó thì tôi tập tọng viết báo, và hơi khó chịu ở việc tên mình thường nằm dưới cùng một bài báo, trong khi dưới một bài thơ hay một truyện ngắn thì bao giờ cũng là tên tác giả. Tôi nghĩ, vậy thì mình sẽ viết văn, để tên Nguyễn Đình Tú được nằm ở phía trên tác phẩm. Tuổi trẻ có những "tự ái" buồn cười thế đấy. Rồi tôi viết truyện ngắn, gửi đăng ở một vài tờ báo, từng được trao tặng thưởng "Tác phẩm tuổi xanh" Báo Tiền Phong.

Rời cổng trường Đại học Luật, tôi yên vị 5 năm với công việc của một kiểm sát viên ở Viện Kiểm sát Quân sự KV35 thuộc Quân khu 3 ở Nam Định. Văn chương vẫn còn trong ý nghĩ nhưng nó được xác định như một cuộc chơi, vui vui vậy thôi. Nhưng rồi tôi được Quân đội cử đi học lớp viết văn 3 tháng. Khóa học hình như đã đánh thức con người văn chương đang có nguy cơ "ngủ gật" trong tôi bằng giải thưởng truyện ngắn của Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Viết ngắn cũng đã đến hồi chan chán, tôi mạnh dạn nghĩ mình phải viết một cái gì dài hơi hơn mới được. Và tôi nghĩ đến việc viết một cuốn tiểu thuyết. Nhưng tâm trạng lại tương đối hoang mang vì nghĩ tiểu thuyết phải là một cái gì đó đồ sộ lắm, bao chứa nhiều kiến thức, trải nghiệm lắm, mà mình thì mới ngoài 20 tuổi, vốn sống còn mỏng.

Một lần vào thư viện, bắt gặp cuốn tiểu thuyết mỏng mảnh của anh Nguyễn Bình Phương có tên "Vào cõi", đọc xong,  tôi được củng cố niềm tin rằng tiểu thuyết không nhất thiết phải dài hàng ngàn trang sách. Vượt qua nỗi sợ về độ dài cuốn sách, tôi bắt đầu tính mình sẽ viết gì. Chợt nhớ đến lời nhà văn Lê Lựu, rằng người viết hãy bắt đầu từ những thứ mình thuộc nhất.

- Những thứ mà anh thuộc nhất, ở thời điểm đó là gì?

+ Thứ mà tôi thuộc nhất thời điểm đó đã làm nên tiểu thuyết "Hồ sơ một tử tù", là đời sống sinh viên và đời sống pháp luật mà tôi được can dự vào trong vai trò một kiểm sát viên. Những năm tháng gắn bó với nghề, thường xuyên phải đến các trại giam để tống đạt các quyết định của Viện Kiểm sát, ám ảnh nhất trong tôi là ánh mắt của những kẻ phạm tội, đặc biệt là những tử tù. Những vòm cửa sổ bé tí của nhà giam lạnh lẽo, những ăn năn và tuyệt vọng, những số phận con người lầm lạc cứ đeo bám tôi sau mỗi chuyến đi. Vậy thì tôi sẽ viết một cuốn tiểu thuyết về số phận một tử từ. Hắn sẽ là một tên cướp có quãng thời gian là sinh viên, như thế thì tôi có thể vận dụng vốn sống thời sinh viên của mình vào câu chuyện được.

Thời điểm đó tôi đọc Báo An ninh thế giới có bài viết về vụ án do tên cướp Hòa "đầu bạc" gây ra. Tên này cũng từng có thời là sinh viên. Vậy là tôi lấy nguyên mẫu Hòa "đầu bạc" để tưởng tượng ra nhân vật của mình. Sau khi "hòm hòm" việc mình sẽ viết cái gì, tôi bắt đầu nghĩ đến việc mình sẽ viết như thế nào. Tôi không muốn viết một cuốn tiểu thuyết theo cách truyền thống, kể trình tự câu chuyện từ A-Z nữa, mà muốn chọn cách thể hiện mới hơn.

Như các bạn đã biết, một tử tù phải trải qua nhiều giai đoạn tâm lý lắm, từ tòa án sơ thẩm đến phúc thẩm, đến giai đoạn làm đơn xin Chủ tịch nước ân xá, và giai đoạn tuyệt vọng đợi ngày ra pháp trường. Tôi chọn giai đoạn cuối cùng, là thời điểm kẻ tử tù ra pháp trường, để viết. Cuộc đời của tên tội phạm sẽ như một cuốn phim tái hiện lại ở những bước chân cuối cùng khi anh ta đi đến cái cột định mệnh, chấm dứt đời sống tội lỗi của mình. Mỗi bước chân của nhân vật sẽ mở ra một chương của cuốn sách.

Bố cục xong những việc mình sẽ làm, tôi bắt đầu những trang viết đầu tiên. Viết suôn sẻ được 2/3 cuốn sách thì có một sự thay đổi lớn với tôi, là tôi nhận quyết định chuyển về làm việc tại Tạp chí Văn nghệ Quân đội. Phải làm quen với công việc mới nên cuốn sách đang viết dở tạm gác lại. Có lúc rảnh, giở ra định viết, nhưng tâm trạng tôi lại có phần lo lắng, không biết viết xong thì mình sẽ in ở đâu, và nó có "thành tấm thành món" gì không đây. Thế rồi tình cờ tôi biết Nhà xuất bản Công an nhân dân đang mở cuộc thi viết tiểu thuyết về đề tài Vì an ninh Tổ quốc. Một biên tập viên Nhà xuất bản khuyên tôi nên gửi tác phẩm dự thi. Có thêm động lực, tôi hoàn thành phần cuối cuốn sách rất nhanh, trước ngày lên đường đi thực tế ở Trường Sa.

- Sau đó, "Hồ sơ một tử tù" đã ẵm gọn giải C của cuộc vận động sáng tác. Bất ngờ này có ngoài sức tưởng tượng của anh không?

+ Giải thưởng là một bất ngờ lớn với tôi. Thực lòng tôi gửi dự thi chỉ dám hy vọng là sách của mình sẽ được in trong khuôn khổ cuộc thi thôi, chứ không dám nghĩ đến giải. Nhà xuất bản trước khi in có yêu cầu tôi viết lại mấy trang cuối cuốn sách, vì tôi tả lại cảnh thi hành án tử tù hơi có vẻ "rùng rợn" quá. Tôi đã viết lại theo yêu cầu của Nhà xuất bản. Nhận giải C cuộc vận động đã vui rồi, năm sau, năm 2003, "Hồ sơ một tử tù" lại được trao giải B cuộc Giải thưởng 10 năm của Bộ Công an, thì niềm vui càng nhân lên nhiều lần nữa.

- Như vậy, có thể nói ở thể loại tiểu thuyết, Nguyễn Đình Tú đã "nếm mùi chiến thắng" ngay từ tác phẩm đầu tay. Điều này có ý nghĩa thế nào với anh trong việc tiếp tục những cuốn tiểu thuyết sau này?

+ Người cầm bút nếu được ghi nhận ngay từ cuốn sách đầu tiên thì đó chắc chắn là một động lực lớn cho công việc sau này rồi. Ít nhất thì tôi cũng có cảm giác rằng con đường mình đang đi là đúng, lựa chọn của mình là đúng. Sau "Hồ sơ một tử tù" đến nay tôi đã xuất bản thêm 5 cuốn tiểu thuyết nữa, gồm: "Nét mặt buồn", "Bên dòng Sầu Diện", "Nháp", "Phiên bản" và mới đây nhất là "Kín".

Các cuốn tiểu thuyết sau này đều dày dặn hơn so với cuốn tiểu thuyết đầu tay, và được giới chuyên môn đánh giá có độ chín hơn về nghề. Nhưng mừng ở chỗ là cho đến nay, tiểu thuyết đầu tay của tôi "Hồ sơ một tử tù" đã được tái bản lần thứ 6 với số lượng khoảng gần 14.000 bản. "Hồ sơ một tử tù" cũng đã được chuyển thể thành phim truyền hình dài tập do Hãng phim truyền hình sản xuất, phát sóng năm 2006.

- Đó quả là con số phát hành không hề nhỏ với một cuốn sách văn học trong thời điểm hiện nay. Anh có cảm giác là mình không vượt qua được cuốn sách đầu tiên không, nếu số lượng phát hành những cuốn tiểu thuyết sau không bằng cuốn thứ nhất?

+ Phải nói ngay rằng một vài cuốn tiểu thuyết sau của tôi, trong đó có "Kín" đã tái bản đến lần thứ 4 rồi, cũng không kém "Hồ sơ một tử tù" đâu. Nhưng thừa nhận là có cuốn tôi đầu tư thời gian và sức lực rất kỹ, như cuốn "Bên dòng Sầu Diện" thì lại không được bạn đọc để ý nhiều. Cho nên, nhà văn không bao giờ định đoạt được số phận những cuốn sách do mình viết ra. Quyền năng ấy thuộc về độc giả.

- Những gì đầu tiên trong đời chúng ta cũng chứa đầy những non nớt, trong trẻo và vụng dại. Nhìn một cách nghiêm túc thì những hạn chế trong cuốn tiểu thuyết đầu tiên của nhà văn trẻ vừa rời ghế nhà trường Nguyễn Đình Tú là gì?

+ Sòng phẳng mà nói thì trong "Hồ sơ một tử tù" tôi bị hạn chế nhiều thứ lắm. Nếu đọc kỹ, bạn đọc có thể phát hiện ra có những chỗ tôi bị hụt hơi không biết viết thế nào vì thiếu trải nghiệm, vốn sống. Chẳng hạn, nhân vật của tôi có một thời gian dài chạy trốn sang biên giới Việt Nam - Campuchia. Nhưng tôi không hình dung ra cái vùng đất biên giới Campuchia là như thế nào. Lúc đó tôi còn rất trẻ, chưa được đi đâu xa và kiến thức sách vở cũng chưa có nhiều. Rồi có những chương vì thiếu vốn sống mà tôi đành đưa kiến thức sách vở, là những câu chuyện trong kinh thánh vào… Nhưng bù lại, kinh nghiệm từ cuốn sách đầu tiên giúp ích cho tôi rất nhiều khi viết những cuốn sau này.

Poster phim “Lời thú tội muộn màng” chuyển thể từ tiểu thuyết “Hồ sơ một tử tù” của Nguyễn Đình Tú.

- Sẵn sàng cho cuộc chơi với tiểu thuyết, nghĩa là nhà văn phải tự tin vào vốn sống và bỏ thời gian - thứ mà nhà văn trẻ hôm nay dường như rất thiếu vì họ bị chi phối nhiều công việc khác nhau. Mục đích của anh khi viết tiểu thuyết là chinh phục độc giả hay chinh phục chính mình, khi mà có quá nhiều thử thách như vậy?

+ Tôi muốn hướng tới công việc của một nhà văn chuyên nghiệp trong viết tiểu thuyết. Nhà văn là phải viết những cái dài hơi và phải biết tiêu phí thời gian cho những thứ dài hơi. Còn vốn sống thì chẳng có cách nào khác là phải tích lũy thôi. Những thử thách mà bạn vừa nêu, như thời gian, vốn sống, đối với người viết tiểu thuyết rất cần nhưng mà chưa đủ. Người viết tiểu thuyết cần phải có một tư duy tiểu thuyết và một khả năng năng tiểu thuyết nữa. Vì tiểu thuyết khác hoàn toàn với truyện ngắn. Viết tiểu thuyết là xây một ngôi nhà, còn viết truyện ngắn là làm một chiếc cầu thang hay một chiếc cửa sổ. Một bên cần đến tư duy tổng thể còn một bên là tư duy chi tiết.

Tôi viết những cuốn sách về đề tài an ninh cuộc sống và được trao giải trong các cuộc thi sáng tác, không phải vì tôi có nhiều vốn sống hơn các nhà văn khác ở lĩnh vực này đâu. Những chuyến đi thực tế do Bộ Công an tổ chức thì nhiều nhà văn cùng đi lắm. Nhưng để đưa nó lên những trang sách thì nhà văn phải biết tổ chức, sắp xếp, cộng hưởng nhiều thứ nữa. Đó là khả năng riêng biệt của mỗi người.

- Nếu như cần phải nói một điều gì đó với các nhà văn trẻ tuổi 20 muốn tham gia vào lãnh địa tiểu thuyết, thì kinh nghiệm căn bản mà anh muốn gửi gắm là gì?

+ Cái điều mà tôi nói thì chẳng có gì mới cả, vẫn chỉ là chuyện viết cái gì và viết như thế nào thôi. Các bạn nên trăn trở thật nhiều về hai câu hỏi này. Phải "mổ xẻ" mình thật kỹ để biết đâu cái vốn sống mà mình giàu có nhất, thân thuộc nhất, có thể viết thuận lợi nhất, đề phòng việc bị "hụt hơi" trong lúc viết. Thứ nữa là hình thức thể hiện. Kỹ thuật viết tiểu thuyết của thế giới đã đi rất xa rồi, hãy chủ động tìm kiếm những phương pháp mới, tránh lối viết nhàm chán, không hấp dẫn độc giả.

- Thực ra thì phần lớn các nhà văn trẻ hôm nay đều giỏi việc viết thế nào cho lạ, cho không giống người khác. Họ chỉ bị kêu ca nhiều về thiếu vốn sống thôi. Anh có lẽ không xa lạ chuyện này vì anh công tác trong Ban Văn trẻ Hội Nhà văn Việt Nam mà…

+ Vâng, đúng là như vậy. Khi bắt đầu viết tiểu thuyết thì tôi tin chắc là nhà văn trẻ nào cũng có một lý thuyết nào đó "ngự trị" trong mình. Có nhiều bạn lại mong muốn được người khác chú ý bằng hình thức thể hiện. Nhưng nhiều khi vì quá chú trọng hình thức cho bắt mắt chúng ta lại quên đi nội dung, rằng cái mình viết có xứng tầm với một tiểu thuyết không hay chỉ xứng tầm với một bài báo. Với cá nhân tôi quan niệm thì nội dung và hình thức của một tác phẩm có tầm quan trọng như nhau, như việc chúng ta phải đi bằng hai chân vậy.

- Xin cảm ơn nhà văn Nguyễn Đình Tú và hy vọng sẽ tiếp tục được đọc tiểu thuyết mới của anh


Bình Nguyên Trang (thực hiện)

Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email:
Tiêu đề:  
Tắt bộ gõ Tự động Telex VNI VIQR
 

Xem tiếp 
Các bài mới:
     Ngày Sách Việt Nam đầu tiên: Khơi lại dòng chảy tri thức truyền thống (21/04)
     2,4 triệu lượt khách đến Cố đô Huế tham dự Festival (21/04)
     Khi Mourinho... chúc mừng tất cả (21/04)
     Khởi động chuỗi sự kiện trong khuôn khổ Festival Đờn ca tài tử quốc gia lần thứ I – Bạc Liêu 2014 (21/04)
     Bế mạc Festival Huế 2014: Dấu ấn đáng ghi nhớ trong lòng bạn bè quốc tế (21/04)
     Câu chuyện bóng đá: Cái vía đen đủi của ông chủ tịch (21/04)
     Lịch phát sóng ANTV ngày 21/4 (21/04)
Các bài đã đăng:
     Triển lãm Mỹ thuật Châu Á ở Hà Nội (27/11)
     Truyện Kiều mãi là dòng chảy văn hoá nhân văn trong tâm thức người Việt (27/11)
     Giao lưu ca nhạc “Nối tình quê hương” (27/11)
     ANTV - Sự kỳ vọng của khán giả (27/11)
     Chặng đường phát triển mới của báo chí CAND (26/11)
     Hội thảo khoa học kỷ niệm 110 năm ngày sinh Giáo sư - Viện sĩ Trần Huy Liệu (26/11)
     Hát xoan và hành trình trở thành di sản thế giới (26/11)

 

TIÊU ĐIỂM
Văn Quyến, khi bóng đá không còn là tất cả
15 năm qua, những thăng trầm trên sân cỏ và trong cuộc sống của cầu thủ Phạm Văn Quyến như tấm gương phản chiếu một phần những bước ngoặt của nền bóng đá nước nhà. Văn Quyến thực ra đã đánh mất tất cả sau phiên toà bóng đá năm 2007 dù gần 3 năm sau Quyến đã được trao cơ hội trở lại với sân cỏ. Tài năng bóng đá xứ Nghệ, thần đồng bóng đá VN một thời chỉ còn là cái bóng của chính mình dù cái tên Văn Quyến vẫn đem lại thật nhiều cảm xúc kì lạ mỗi lần được nhắc đến. Thế nên, khi Văn Quyến nói sẽ treo giày, giã từ sân cỏ không ít người hâm mộ xốn xang. Và, nền bóng đá nước nhà có lẽ lại sắp bước sang một trang mới bởi mỗi ngã rẽ của Quyến là một lần bóng đá VN chuyển mình.
Văn Quyến, khi bóng đá không còn là tất cả
Hơn 4.000 ngọn nến thắp sáng cầu Trường Tiền trong đêm
Tối 18/4, trong khuôn khổ các hoạt động lễ hội Festival Huế 2014, đoàn nghệ sĩ Carabosse đến từ vùng Poitou- Charentes (Cộng hòa Pháp) đã thắp sáng cầu Trường Tiền bằng nghệ thuật sắp đặt lửa “có một không hai”.
Hơn 4.000 ngọn nến thắp sáng cầu Trường Tiền trong đêm
Từ vụ 11 cầu thủ cá độ ở Ninh Bình: Thổi phạt ai? Thổi phạt thế nào?
"CLB Ninh Bình dừng thi đấu tại V.League và Cúp Quốc gia, tiếp tục tham dự AFC Cup" - đó là thông báo chính thức được phát đi từ VFF sau khi vụ 11 cầu thủ Ninh Bình cá độ bóng đá được phanh phui. Nhìn ở nhiều góc độ thì đấy là một thông báo đầy nghịch lý.
Từ vụ 11 cầu thủ cá độ ở Ninh Bình: Thổi phạt ai? Thổi phạt thế nào?
Từ nước mắt tội đồ đến nỗi đau người mẹ
Những cầu thủ đã nhúng chàm trong vụ làm độ, dàn xếp tỉ số ở CLB The Vissai Ninh Bình đã xin gặp HLV Văn Sỹ và bầu Trường, những người mà không ít cầu thủ coi là “ân nhân”. Họ đã khóc trong những cuộc gặp ấy, những giọt nước mắt muộn màng. Ông bầu Hoàng Mạnh Trường người gần như sẽ chia tay bóng đá sau vụ tiêu cực này đã không còn tin vào nước mắt vì thế ông quyết đưa tất cả những cầu thủ đã bán linh hồn cho quỷ dữ ra trước pháp luật bất luận họ đã bán đứng đội bóng nhiều lần hay mới lần đầu trót dại.
>> Từ U23 đến The Vissai Ninh Bình: Khi đồng tiền đá bạt sân cỏ
Từ nước mắt tội đồ đến nỗi đau người mẹ
Nghe bầu Đức nói chuyện 4 "không"
Trả lời phỏng vấn một tờ báo, tân PCT tài chính Đoàn Nguyên Đức nhấn mạnh đến cái thế 4 "không" của mình khi tham gia ngôi nhà VFF, đó là không lương, không thưởng, không địa vị, không "ăn uống" gì...
Nghe bầu Đức nói chuyện 4 "không"
Rộ thông tin David Moyes bị sa thải: Giới hạn của sự chịu đựng thật mong manh!
Với tất cả sự tôn trọng dành cho David Moyes và những gì ông đã làm được cùng Everton trong suốt một thập kỷ trước đó, sẽ là bất công nếu như nhắc lại cho mọi người cùng nhớ Alex Ferguson đã biến Man United từ một đội bóng tầm thường trở thành một câu lạc bộ vĩ đại như thế nào.
Rộ thông tin David Moyes bị sa thải: Giới hạn của sự chịu đựng thật mong manh!
Chất keo gắn kết tình nghĩa xóm giềng
Như bao làng quê ven đô, làng Thượng Đồng (phường Phúc Lợi - Long Biên- Hà Nội ) đã lên phố cùng quá trình đô thị hóa. Những công trình xây dựng san sát, với kiến trúc Âu châu hoa lệ, đã biến vùng đất thuần nông tự bao đời trở thành không gian đô thị hiện đại. Nhưng tại nơi đây, mỗi khi chiều về, tiếng chuông chùa vẫn ngân cả nghìn năm trước. Về dự lễ tế trâu trong ngày hội làng, mới thấy mạch sống của dân tộc được nén trong “văn hóa làng”, vẫn hiển hiện bất chấp thời gian và sự đổi thay trong đời sống. Giá trị vô hình của hội làng, chính là chất keo cố kết tình chòm xóm, láng giềng khi họ tạm gác lại những bươn chải đời thường để lắng tâm hiếu kính thần nhân khai ấp, lập làng.
Chất keo gắn kết tình nghĩa xóm giềng
Liệu có chấn chỉnh được vi phạm?
Mới đây, Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch (VH-TT-DL) đã tổ chức Hội nghị tổng kết một năm thực hiện Nghị định 79 của Chính phủ quy định về biểu diễn nghệ thuật, trình diễn thời trang, thi người đẹp và người mẫu, lưu hành, kinh doanh bản ghi âm, ghi hình ca múa nhạc, sân khấu. Nói riêng về vấn đề chế tài, nhiều đại biểu cho rằng, mức xử phạt vi phạm trong thời gian qua là chưa đủ sức răn đe. Trong khi đó, Nghị định 158/2013/NĐ-CP mới ra đời, được nhiều người kỳ vọng sẽ có thể chấn chỉnh được một cách hiệu quả đối với thực trạng vi phạm tràn lan như hiện nay.
Liệu có chấn chỉnh được vi phạm?
Cục Nghệ thuật biểu diễn sẽ kháng cáo
Như Báo CAND đã đưa tin, ngày 18/3, TAND tỉnh Khánh Hòa đã xét xử sơ thẩm vụ Công ty Rồng Việt khởi kiện hành chính Cục trưởng Cục Nghệ thuậtbiểu diễn (NTBD) và tuyên hủy quyết định thu hồi giấy phép cuộc thi Nữ hoàng Biển Việt Nam 2013 của Cục NTBD. Để tìm hiểu thêm về vụ việc, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục NTBD:
Cục Nghệ thuật biểu diễn sẽ kháng cáo
Ghế "Tổng"...!
Vào đúng phút thứ 89 của giờ khai diễn Đại hội VII VFF (diễn ra ngày 25 tháng 3 tới) thì cái ghế Tổng đã có một sự xoay tua quan trọng, khi "nhân vật dự kiến" là ông Trần Quốc Tuấn sẽ không ngồi ghế ấy, mà lại... dự kiến ngồi ghế phó chuyên môn, và thế là đương kim TTK Ngô Lê Bằng sẽ được giữ lại thêm ít nhất 1 năm.
Ghế "Tổng"...!
Bi hài từ chức trong bóng đá Việt Nam
Thật "nhàm tai" nếu cứ bàn đi bàn lại về cái ghế HLV trưởng ĐTQG của HLV Hoàng Văn Phúc. Nhưng vẫn buộc phải bàn vì mới đây, ông Phúc lần thứ 2 nộp đơn xin từ chức và lần thứ 2 nhận được tín hiệu từ cấp trên: "Cứ phải từ từ".
Bi hài từ chức trong bóng đá Việt Nam
Tuổi thọ của ban bệ...
Cái tin Ban Tư vấn đạo đức VPF (TVĐĐ) xin tạm dừng hoạt động không làm nhiều người bất ngờ, bởi nhìn lại cả quá trình ban này ra đời và hoạt động, không khó thấy rằng nó đã va nặng với chính cái nơi đã sinh ra nó.
Tuổi thọ của ban bệ...
Trận đánh cuối cùng!
90 phút với Hồng Kông (Trung Quốc) đêm nay sẽ là trận đánh cuối cùng của ĐTVN ở một sân chơi mà có lúc chúng ta đã tột cùng hy vọng. Và có đến 99,9% khả năng đấy cũng là trận đánh cuối cùng của ông HLV trưởng ĐT Hoàng Văn Phúc.
Trận đánh cuối cùng!
Xử hàng loạt...
Sau khi "thủ phạm" Trần Đình Đồng của Sông Lam Nghệ An phải nhận một cái án rất nặng (đình chỉ thi đấu đến hết năm 2014, phạt 20 triệu đồng, và phải thanh toán toàn bộ viện phí cho nạn nhân) với một hành vi vào bóng bạo lực, làm gãy chân đối thủ, rất có thể sẽ còn có thêm nhiều cái án nữa dành các trọng tài, giám sát làm việc vô trách nhiệm tại vòng 7 V.League vừa qua.
Xử hàng loạt...
Câu chuyện bóng đá: Linh cảm đầu tiên của ông trưởng giải
Không biết là vì lý do khoảng cách hay lý do A, B, C nào khác mà trong loạt đấu sớm ở vòng 6 V.League (chiều thứ sáu tuần rồi), VPF lại không đưa chuyên gia Nhật Koji đến sân Thanh Hóa xem trận "chung kết vòng đấu" giữa Thanh Hóa với HN.T&T, mà lại đưa ông đến sân Cẩm Phả để xem trận Quảng Ninh - Hoàng Anh Gia Lai. Và đấy chính là trận V.League đầu tiên ông Koji xem trên tư cách tân trưởng giải.
Câu chuyện bóng đá: Linh cảm đầu tiên của ông trưởng giải
Champions League: Chuyện cổ tích đảo ngược giá trị đồng tiền
Sau hơn 2 tháng tạm nghỉ, hôm nay Champions League sẽ trở lại với hành trình đầy sức hút. Nhưng thật kì lạ khi trong cuộc chiến sặc mùi kim tiền và hào nhoáng ấy, lại có một câu chuyện nằm ngoài tất cả những quy luật của những đồng euro!
Champions League: Chuyện cổ tích đảo ngược giá trị đồng tiền
Hàng ngàn người ngậm ngùi tiễn đưa nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Đầu giờ chiều ngày 16/2, mặc cái nắng gắt ban trưa, nhà tang lễ TP HCM đông hơn thường lệ nhiều lần bởi số lượng người đến thắp nén hương cuối cùng trước khi di quan nhà văn Nguyễn Quang Sáng đi hỏa táng. Trong số đông đảo người thân, bạn bè, đồng nghiệp, nghệ sĩ và bạn đọc đến tiễn đưa nhà văn về nơi chín suối có đồng chí Trương Hòa Bình, Bí thư TW Đảng, Chánh án TAND tối cao; Trung tướng, nhà văn Hữu Ước, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Xây dựng lực lượng CAND, TBT Truyền hình CAND...
Hàng ngàn người ngậm ngùi tiễn đưa nhà văn Nguyễn Quang Sáng
Chùm ảnh: Tiễn nhà văn Nguyễn Quang Sáng về nơi an nghỉ
Ngày 16/2, di hài nhà văn Nguyễn Quang Sáng đã được đưa đi hỏa thiêu trong niềm tiếc thương vô hạn của đông đảo bạn bè, người thân và bạn đọc khắp cả nước.
Chùm ảnh: Tiễn nhà văn Nguyễn Quang Sáng về nơi an nghỉ
Ngày thơ Việt Nam 2014: Nơi quần tụ của những tấm lòng yêu nước, yêu thơ
Dẫu Hà Nội đang chìm trong đợt rét đậm, nhưng Ngày thơ Việt Nam vẫn đủ tạo nên “sức nóng” để kéo mọi người về Văn Miếu - Quốc Tử Giám, nơi 12 năm qua, rằm tháng Giêng vẫn là dịp hội tụ của những nhà thơ và người yêu thơ. Từ Văn Miếu Môn, Khuê Văn Các, giếng Thiên Quang đến sân Thái Học, những bước chân tấp nập, rộn ràng với nụ cười tỏa sáng trên môi. Ngày thơ Việt Nam quả đã trở thành ngày hội của thi ca, của những tâm hồn yêu thơ quần tụ.
Ngày thơ Việt Nam 2014: Nơi quần tụ của những tấm lòng yêu nước, yêu thơ
Nhà văn Hữu Ước: Chật chội dưới trời xanh...
Tôi không chắc Hữu Ước có phải là người quá may mắn hay không khi phải gồng gánh cái số phận khốc liệt mà vinh quang, anh hùng mà gian khó, thanh khiết mà bụi trần, hạnh phúc mà cũng bật máu vì số phận của anh.
Nhà văn Hữu Ước: Chật chội dưới trời xanh...
Phụ trách biên tập: Trần Thị An Bình - Nguyễn Trang Dũng - Trần Anh Tú
©2007. Báo Công an nhân dân điện tử - CAND Online. All rights reserved.
Không sao chép thông tin từ website này khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Báo Công an nhân dân.