yêu thơ

Người lặng lẽ dắt thơ đi

Nhiều người có chung nhận xét Vũ Đức Thanh là một nhà thơ tài hoa, sâu sắc. Sau các tập thơ “Mùa hoa cúc quỳ”, “Lặng im nhớ” thì “Để còn nỗi nhớ (NXB Hội Nhà văn, 2020) là tập thơ mới nhất của ông.

Chuyện lạ ở “Làng thơ” Việt Nam

Nơi đây từ người già tuổi “gần đất xa trời” đến những đứa trẻ mới cắp sách tới trường đều có thể làm thơ. Thơ như hơi thở của người làng Chùa (thôn Hoàng Dương, xã Sơn Công, Ứng Hoà, Hà Nội). Họ vận thơ vào trong sinh hoạt hàng ngày, tỏ tình bằng thơ, dạy con cái cũng bằng thơ và thậm chí nhắc nhau cũng bằng thơ...

Người chỉ huy quả cảm trên đất Tây Nguyên yêu nghề & yêu thơ

Tây Nguyên đón chúng tôi bằng sự hùng vĩ và hào sảng vốn có của thiên nhiên và con người nơi đây. Anh cũng vậy, có sự hào sảng, khảng khái của một Thủ trưởng cơ quan Cảnh sát điều tra, nhưng lại thêm sự rung động của một “trái tim nóng” khi luôn nghĩ đến những số phận con người, những đồng đội của mình đang ngày đêm “thức cho dân ngủ, gác cho dân vui chơi”. Anh là Ðại tá Phạm Minh Thắng, Phó Giám đốc Công an tỉnh Ðắk Lắk.

Đôi điều về "những bài thơ tình nổi tiếng thế giới"

Thuở còn là sinh viên, tôi thường chép vào sổ tay nhiều bài thơ tình cũng từ sổ tay của các bạn yêu thơ trong lớp mà nhiều khi không biết tác giả là ai, xuất xứ từ đâu.

Ký giả ăn mày và nghĩa cử, tình thâm của Kiên Giang-Hà Huy Hà

Giống như thơ của thi sĩ bậc thầy Nguyễn Bính hay các thi sĩ Anh Thơ, Bàng Bá Lân, Đoàn Văn Cừ... thơ Kiên Giang nằm trong dòng chảy chân quê, mang đậm nét tinh thần văn hoá Việt Nam, mà riêng ông đó là văn hoá đất mới phương Nam.

Miền lục bát tìm nhau

Tôi có dự sinh hoạt ở một câu lạc bộ thơ và hôm ấy những người yêu thơ chỉ bàn về thơ lục bát, đọc những câu thơ lục bát tuyệt hay trong  "Truyện Kiều" bất hủ của cụ Nguyễn Du.

Nhà thơ Lê Quốc Hán: Cho ta nhặt lại cái ngày đầu tiên

Nhà thơ Lê Quốc Hán tạng nội tâm, xa lạ với ồn ào. Gặp ông, tôi nghĩ: “Ông này dạy toán, thơ không phải dạng vừa đâu”...

Một người thơ muốn “tinh quặng thành vàng”

Mấy năm gần đây, tôi nhận được khá nhiều tập thơ, nhất là những tập thơ đang được dư luận cho là cách tân, đổi mới. Tôi là người yêu thơ và cũng muốn góp đôi lời về những ý kiến cho rằng thơ đang "lệch chuẩn", đang xa rời bạn đọc.

Nhà thơ Huy Cận làm việc trong bệnh viện

Đi công tác về, được cơ quan báo là nhà thơ Huy Cận ốm, tôi liền cùng anh em vào bệnh viện Hữu Nghị thăm. Nghe tiếng chúng tôi ở hành lang, nhà thơ nói vọng ra: - Mình ở đây, Huy Cận ở đây!

Thơ và ca dao

Trước hết xin nói rằng, tôi không phải là nhà nghiên cứu về ca dao, tục ngữ, cũng không phải là nhà nghiên cứu về văn học. Đơn giản tôi là một nhà thơ, một người yêu thơ nên tôi rất thích những câu thơ gần với ca dao, hay chính những câu thơ đã biến thành ca dao, tục ngữ, hay thành ngữ.

Lắng sâu “Đoản khúc trao mùa”

Đọc tập thơ “Đoản khúc trao mùa” của Huệ Triệu, cảm nhận đầu tiên của người yêu thơ là chị đã tạo được dấu ấn mới với tập thơ thứ tư này.

Nhà thơ Trần Hòa Bình: “Suốt đời làm một cây xương rồng nghèo khó”

Khi còn sống, không hiểu vì lý do gì, Trần Hòa Bình chưa kịp in cho mình một tập thơ riêng, trong lúc hàng trăm bài thơ của anh vẫn lặng lẽ nằm trong bản thảo và một số trong đó nằm trong ký ức của độc giả yêu thơ. Anh lười biếng và thích kiểu chơi "tài tử" với thi ca chăng?

Nhà thơ Tô Hà và “mối tình si” với Thơ

Tô Hà chẳng những là một tác giả rất có cá tính trong sáng tác mà còn là một người cực kỳ khó tính trong việc tạo nên những câu thơ. Để làm nên một câu, một bài thơ, ông mất rất nhiều công sức. Ông hình thành nên bài thơ có thể không mất nhiều thời gian, thậm chí có trường hợp chỉ sau nửa giờ đồng hồ. Nhưng để hoàn chỉnh phải mất cả tuần, có khi cả tháng, thậm chí là cả năm. 

Tôi đã học từ anh Phạm Tiến Duật

Phạm Tiến Duật là người đọc nhiều và hiểu rất sâu về thơ. Sinh thời, nhiều lần, trước các nhà thơ trẻ, anh thường nhắc đến những câu thơ đặc biệt ấn tượng trong bài "Dạo chơi buổi tối" của Nazim Hikmét và trong bài "Sau trận đánh" của Victo  Hugo.

Thơ trong những tập thơ...

Tôi vốn yêu thơ từ nhỏ và tình yêu đó vẫn nguyên vẹn như thuở ban đầu, bởi vậy tôi thường xuyên đọc thơ trên báo, trên mạng, trên fb… Có câu thơ nào hay theo ý mình là tôi ghi vào một cuốn sổ tay, hay tôi thuộc lòng, rồi thường ngâm ngợi mỗi khi câu thơ, bài thơ đó nói lên được tâm trạng của mình.

Nhà thơ Lê Quang Sinh: Người không… tình cờ

Tôi gặp Lê Quang Sinh lần đầu vào năm 1979, sau khi cuộc Chiến tranh biên giới vừa kết thúc. Thời điểm ấy, anh đang theo học năm thứ hai ngành Kỹ thuật đúc -Khoa luyện kim (Đại học Bách khoa Hà Nội), còn tôi đang theo học năm thứ hai Khoa Ngữ Văn (Đại học Tổng hợp Hà Nội). Trong đêm thơ thứ nhất ở một “miền đất” tưởng như rất khô khan này, tôi được nghe những câu thơ tuy vụng về, rụt rè, hồn nhiên, nhưng rất dễ thương của những chàng, những nàng sinh viên vốn thiên về khoa học kỹ thuật...

Xin đừng phụ lòng yêu thơ của công chúng2

Chưa bao giờ, thơ nở rộ như hiện nay. Ở đâu cũng có rất nhiều người làm thơ. Chỉ cần bỏ ra dăm bảy triệu đồng là ai cũng có thể in một tập thơ với vài ba chục bài của mình nếu muốn. Rồi hàng ngày, hàng tuần, trên cả trăm tờ báo được phát hành ở khắp nơi, lại có vô số thơ được đăng. Các số báo ra vào dịp kỉ niệm, lễ tết thì quả là người đọc bị... bội thực thơ. Ngoài ra, các câu lạc bộ thơ cũng mọc lên như nấm sau mưa. Hội viên thơ ở các hội văn nghệ địa phương luôn chiếm tỷ lệ đông nhất. 
« Trước1 2 3