thơ

Dạ khúc

Hoa tím rịm
Những ngày xanh nhớ


Lên Kinh Bắc

Mình dắt nhau bằng sợi dây quan họ
chân mắc vào giăng mắc í a
ngô bãi chớm râu lún phún đỏ
lún phún xuân rẽ sóng sang đò.


Buông tay, anh nhé

Buông tay em ra. Đừng nói gì thêm
Những ngọt ngào đắm say từng trao nhau còn đâu anh hỡi?
Đừng dối gạt trái tim mình hơn nữa
Xúc cảm thuở nào chẳng thể hồi sinh.

Đợi đến bao giờ

Còn ngóng đợi điều gì em hỡi
Đêm đã buông màn
Chỉ bóng tối vây quanh

Hong tình

Sáng nay đông mở cửa
Trả thu về ngày xưa
Chiếc lá bàng mắt đỏ
Nằm co ro sau hè.

Hình như

Hình như trời đã sang thu
Hình như lúa đã hát ru đòng đòng
Hình như người đã vãn đồng
Mẹ ngồi tựa cửa chạnh lòng nhớ quê.


Đã có lúc...

Em đừng nói cảm ơn về tất cả
Tình yêu ta vốn dĩ đã chẳng lành
Xin hãy là bầu trời cao yên lặng
Giông bão làm gì đêm không trăng.

Làm gì có hạnh phúc tay ba

Tìm nhau qua bão tố
Gió hát lên
Mình bắt được nhau rồi

Mễ Trì mùa cốm

Mễ Trì mùa cốm
Thâu đêm khoan nhặt nhịp chày
Trộn đều trong từng nhịp thở
Theo vào trong cả lời ru.


Ngẫu hứng qua cầu

Chiều qua cầu Long Biên
Bỗng nhớ sông Đa – nuýp
Ngàn vạn khóa Tình yêu
Treo nhịp cầu trĩu nặng.


Đoản khúc Đà Lạt

Hồ Xuân Hương                
như mắt huyền Đà Lạt
liễu rủ bờ mi
ai đặt lên đó

Chùm thơ của Nguyễn Việt Anh

Sương bay như thể tần ngần
Lá rơi như thể phân vân, ngập ngừng

Mười năm anh không về...

Mười năm em quen nếp đợi đèn
Mẹ vẫn nhắc về anh ý tứ
Nhà bây giờ hai người góa bụa
“Đảm cỡ nào việc nặng cũng thừa ra”.


Hồ Gươm

Hồ Gươm tròn
Đẹp như bài hát ru con
Nên đi hoài không hết

Bao giờ?...1

Bao giờ cho đến tháng Mười
Để hồng Vinh mọng, cùng mời người ăn

Em ơi Phù Tang

Mưa lạnh giăng đầy Phú Sỹ sơn
Non cao vời vợi bóng mây vờn
Không gian vi vút từng cơn gió
Nỗi niềm Geisha em cô đơn


Đà Lạt1

Bình lặng tím hoàng hôn hồ Than Thở
"mảnh trăng lưỡi liềm Hồ Xuân Hương" như ai mới vớt lên
sũng nước, lấp lánh giát vàng…
Tôi đi bên em chiều tà Đà Lạt