thơ

Sông Thương – Bến Than

Đã sông Thương lại bến Than
Cội nguồn xưa chắc trái oan điều gì?
Sông thì nước mãi chảy đi
Bến bao đời vẫn thuyền đi thuyền về ...

Tha thẩn phố

Tha thẩn mình ta dong khắp phố
Người xe nườm nượp tiếng cười vui
Và ta với phố như đồ cổ
Thiếu nữ vai trần chở nắng xuôi...

Lời ru của biển

À ơi, anh ngủ cho ngoan
Biển đêm con sóng miên man vỗ về 

Cõi thiêng trong thơ Hoàng Quang Thuận

Không chỉ là nhà khoa học, GS Hoàng Quang Thuận còn là nguời đam mê làm thơ với những vần thơ ngập tràn cảm xúc về đất nước, con người. Đặc biệt là về văn hóa tâm linh.

Bao giờ?...1

Bao giờ cho đến tháng Mười
Để hồng Vinh mọng, cùng mời người ăn

Em ơi Phù Tang

Mưa lạnh giăng đầy Phú Sỹ sơn
Non cao vời vợi bóng mây vờn
Không gian vi vút từng cơn gió
Nỗi niềm Geisha em cô đơn


Đà Lạt1

Bình lặng tím hoàng hôn hồ Than Thở
"mảnh trăng lưỡi liềm Hồ Xuân Hương" như ai mới vớt lên
sũng nước, lấp lánh giát vàng…
Tôi đi bên em chiều tà Đà Lạt


Bến đò trần gian1

Mưa vẫn mưa bay chồi non vẫn thế
bước chân vẫn vướng con đường vẫn dài
ngày mai hờ hững mặt trời hoe hoe
những mùa gió lộng đi qua mái chiều


Một chiều xứ Thanh

Ta lại đến bơ vơ đền Độc CướcMơ xưa hoàng hạc trăng gầyBiển cổ tích biển buồn như sỏi đáAi nghĩ ra Trống Mái để răn nhau?

Nhớ chiều thu tím

Cuối một chiều thu, em nhớ không?
Hoàng hôn nhuộm tím áo em hồng
Lưng ong, dáng liễu em chờ đợi
Suối tóc cùng mây in đáy sông.

Cho mùa thu...

Đã thả mình trong nắng mới đầu thu
Nghe cơn gió dịu dàng miên man thổi
Mái tóc xoã ngượng ngùng, bối rối
Thu lại về - như chưa từng xa.

Trong đêm mưa Việt Trì

Lâu lắm lại Việt Trì
lang thang những ngọn đèn đêm mưa công viên Văn Lang
lang thang trong mắt em


Viết cho những ngày buồn

Mùa thu
Mùa thu
Sao buồn thế
Lá vàng rơi se sắt tim người

Ta về...

Ta về gom nắng ngoài hiên
Xâu thành nỗi nhớ về miền yêu thương

Quả Phúc

Đi Chùa lễ Phật
Mái Thiền hương bay
Mặt trần phảng phất
Tâm nhang giãi bầy


Thu vào phố

Những người đàn bà ngóc ngách từ khắp nơi
Gánh mùa thu vào phố
Trĩu nặng tuổi đời mình
Gánh nỗi lo muôn thuở …


Tôi

Tôi hạt cát miền Trung,
gió Lào ghim tôi vào chiều Hà Nội
hạt sém gió
lang thang trên con đường mềm mại một ngày xa