"Mày sáng sủa thế kia, thiếu gì đàn ông làânh lặn để lấy…"

Mẹ mất, cha đi thêm bước nữa. Từ ngày có mẹ kế, Nguyễn Thị Kim Phượng (SN 1974, ngụ Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh) phải sống trong cảnh "chia năm sẻ bảy" tình cảm. Đến khi mẹ kế có em bé thì chị không thể sống trong căn nhà đó được nữa. Chị ra ngoài thuê một căn phòng trọ, ngày đi làm công nhân cho một công ty văn phòng phẩm, đêm về tha thẩn, cô đơn một mình. Nhan sắc chị chẳng kém cạnh ai nên nhiều anh chàng "trồng cây si" trước nhà, tha thiết muốn hẹn hò. Chị nhận lời quen một vài anh, nhưng cảm nhận chung đều là loại "ong bướm" nên chị rút lui sớm. 

Dù cuộc sống vợ chồng trắc trở nhưng chưa bao giờ họ to tiếng với nhau.

Trần Quang Hồng (SN 1964, ngụ quận 9, TP Hồ Chí Minh) bị sốt bại liệt từ nhỏ, lớn lên chẳng làm được gì ngoài việc đi học. Hết phổ thông, anh ước mơ thi vào sư phạm để sau này làm thầy giáo nhưng ngày đó trường đại học không nhận sinh viên khuyết tật. Ước mơ tan vỡ, mẹ cho anh đi học nghề điện tử. Ra trường, anh trở thành người thợ chuyên nghiệp, đôi tay cực kỳ khéo léo.

Tiệm sửa điện tử của anh đặt tại nhà, trong con hẻm nhỏ sâu hun hút, ngoằn ngoèo và đặc biệt không có bảng quảng cáo. Khách đến sửa là khách quen thân, biết tiếng của anh từ lâu. Người này giới thiệu người kia nên công việc của anh đều đặn mỗi ngày. Trong một lần đến nhà khách sửa tivi, anh gặp Phượng sang chơi, sẵn nhà có cái ti vi hỏng chị nhờ anh sửa luôn. Hôm sau anh mang đồ nghề đến sửa, hai người nói chuyện qua lại một hồi thì anh không lấy tiền sửa tivi của Phượng. Từ đó, mỗi lần đi ngang qua phòng chị, anh đều ghé chơi, hỏi thăm tivi xem tốt không. Chị thấy thương anh quá, chân tay thế kia mà cần mẫn lao động, bất kể mưa nắng, đêm hôm.

Ngày 29 tết năm đó, anh mang sang tặng chị một giỏ hoa hồng đỏ tươi rồi anh cười ngượng ngùng ra về. Chị hiểu ngay tình ý của anh, nhưng không biết phải nói sao để đáp lại cho anh hiểu. Chị nhờ khách quen của anh ở kế bên đánh tiếng giùm. Nói rằng chị thương anh lắm, yêu cái nụ cười của anh rồi. Anh run run chạy xe sang phòng chị, ngồi cả buổi chỉ gãi đầu gãi tai mà không biết nói gì. Cuối cùng, anh lấy hết can đảm nói rằng: "Tôi thích em".

Chị bất ngờ phát khóc, không nghĩ rằng sẽ được anh tỏ tình. Trong thâm tâm, chị cũng đã chọn anh là bến đỗ của cuộc đời. Sau buổi sáng định mệnh ấy, chị chính thức là người yêu của anh. Cha và mẹ kế cùng toàn bộ anh chị em trong nhà kịch liệt phản đối mối tình "đũa lệch" này. Họ nói như tát nước vào mặt chị: "Trông mày sáng sủa thế kia, thiếu gì đàn ông lành lặn để lấy. Mày mà lấy nó thì gia đình từ mặt".

Gần một năm yêu nhau, có đôi ba lần anh chở chị đi dạo chơi công viên bằng chiếc xe ba bánh. Chị ngồi phía sau, hàng trăm con mắt tò mò chĩa về phía mình. Họ chỉ trỏ rồi ôm miệng cười khúc khích, có người ngạc nhiên lại hỏi chị: "Hai người yêu nhau đấy à?". Ngại quá, chị bảo anh cứ hẹn hò lặng lẽ thôi, chỉ cần cuối tuần anh sang phòng chị cùng nhau ăn một bữa cơm, thế là đủ. Khi tình yêu đủ chín, đủ để họ cảm nhận phải cần có nhau trong cuộc đời này, anh và chị quyết định về sống chung. Anh dẫn chị về nhà ra mắt mẹ, bà yếu lắm rồi nhưng biết con trai tìm được người thương, bà chảy nước mắt suốt. Anh là con trai duy nhất trong nhà nên bà chỉ mong anh có một đứa con cho bà mát mặt nhắm mắt xuôi tay.

Mấy năm trở lại đây, anh là trụ cột kiếm cơm cho cả gia đình.

Chấp nhận lấy anh, chị đã bị dòng họ từ mặt nên không cưới xin, không dạm hỏi gì. Thậm chí một bữa cơm gia đình cũng không có. Bên nhà anh còn mẹ già bị bệnh nhiều năm phải nằm liệt giường, lại thêm chị gái chồng không ưng nên anh không dám đưa chị về sống chung, chị phải đi thuê phòng trọ để ở. Đôi chân anh còng queo, cơ thể khẳng khiu cứ mỗi tối đều ghé phòng trọ của chị cùng nấu ăn rồi cùng thủ thỉ. Hơn một năm sau chị đã mang thai. Anh vui không sao tả xiết, ước nguyện cả đời của mẹ anh đã thành hiện thực.

Chị một mình chống chọi với những tháng đầu ốm nghén, vẫn phải duy trì đi làm đều đặn ở công ty. Chị và anh đến với nhau không cưới xin, không công khai hẹn hò, chị lại mặc cảm không dám thổ lộ cho bạn bè biết mình có người chồng bại liệt nên cái thai trong bụng càng lớn, chị càng phải gánh chịu lời dè bỉu, mỉa mai, khinh thường của bàn dân thiên hạ. Họ ném vào mặt chị những câu nói cay buốt ruột gan: "Mày có lấy chồng đâu mà có bầu". Một vài người bạn đã từng diện kiến chồng chị cũng lạnh lùng ruồng rẫy: "Bao nhiêu đàn ông khỏe mạnh, lành lặn không lấy lại đâm đầu vào người đi không nổi, nói không xong".

Tiếng khóc của con như một phép màu

Chị không muốn giải thích, cứ lặng lẽ vượt lên kỳ thị để sống. Đứa con trong bụng chính là của anh, là tất cả những gì chị đang có. Hạnh phúc này, chị chẳng cần ai hiểu, chẳng cần ai chia sẻ, có anh bên cạnh là quá đủ. Chị không giao du với ai, chiều đi làm về chị đóng cửa ở trong phòng. Tối anh ghé mang đồ ăn cho chị. Ngày trở dạ, anh đưa chị tới bệnh viện nhưng xe lăn của anh không thể lên cầu thang, anh đành ngồi ghế đá chờ. Một mình chị vào làm thủ tục, rồi một mình vào phòng chờ sinh. Tiếng khóc của con như một phép màu đến với chị, mọi cơn đau đều tan chảy.

Anh ngồi ghế đá chờ suốt đêm vẫn không nghe ngóng thông tin gì về vợ con. Anh muốn chạy lên, muốn lùng sục khắp các phòng tìm con, nhưng đôi chân anh dính chặt vào đất, càng giãy giụa nó càng đổ vào nhau, làm anh té ngã dúi dụi. Chị tỉnh dậy, đứa con bụ bẫm đang no giấc, mũm mĩm nằm lọt trong cánh tay của mẹ. Nhớ đến anh, chị nhờ hộ lý bắc loa kêu người nhà vào thăm, nhưng sực nghĩ, anh không thể lên cầu thang, không thể làm bất cứ việc gì ở bệnh viện. Chị nhắn người ta gặp anh và nói, mẹ tròn con vuông rồi, anh cứ yên tâm. Ngày ra viện, anh hớn hở đón chị ở chân cầu thang, niềm vui ngỡ như đang mơ, anh bế đứa con vào lòng, mắt ngấn lệ.

Mới đây, anh chị đi đăng ký kết hôn và được một tổ chức từ thiện đứng ra làm đám cưới miễn phí.

Trên đường về, đầu óc anh mông lung suy nghĩ: Đưa con về đâu bây giờ? Về nhà cũng không được, vì còn mẹ đang nằm liệt giường, sẽ chỉ là gánh nặng cho mọi người. Về nhà trọ thì chật chội, tối tăm, nóng nực, một người mẹ mới sinh liệu có sống được không? Suy tính mãi cuối cùng anh đành ngậm ngùi đưa hai mẹ con trở về phòng trọ cũ. Cơ thể của anh, tay chân của anh không thể làm gì giúp vợ con, anh lặng lẽ quay về nhà với mẹ già, lúc này bà đã không còn nhận biết được nữa.

Thời gian "nằm ổ", chị phải tự chăm con, chăm mình, buổi sáng chị nhờ người đi chợ mua đồ ăn giúp rồi tự mình mò dậy nấu ăn. Những đêm nằm ôm con, tủi thân quá, người mẹ chỉ biết khóc mà thôi. Nghĩ tuổi trẻ xuân sắc mặn mòi, nhiều anh đến hỏi làm vợ nhưng chị không đồng ý, không hiểu sao chị chọn anh, ngày đó chị nghĩ lấy người như anh tuy thiệt thòi nhưng sẽ được sự chung thủy và tình yêu. Chị quan niệm, cuộc sống gia đình quan trọng nhất là sự thủy chung, gắn bó và điều này thì anh có thừa. Đến giờ chị vẫn không ân hận vì đã đến với anh, sinh con cho anh.

Con được hơn một tuổi, chị gửi nhà trẻ để đi làm. Nhưng con bé yếu quá, ăn ít, khóc nhiều nên chị phải nghỉ hẳn việc công ty để tập trung chăm con. Những ngày cuối đời của mẹ chồng, chị tất tả ngược xuôi bên con, bên chồng. Gánh nặng cơm áo đè lên vai anh, anh phải "cày bừa" quần quật. Anh thức suốt đêm để sửa máy móc tại nhà. Sáng hôm sau, có ai gọi anh lại mang nạng, xách xe ba bánh băng ra đường.

Mẹ chồng mất, chị mới ôm con trở về nhà. Vì anh là con trai độc đinh nên căn nhà duy nhất của cha mẹ thuộc về anh và chị chính thức trở thành người phụ nữ có chồng con một cách danh chính ngôn thuận sau gần 10 năm ở nhà trọ. Chị không phải sống lén lút trong cảnh "không chồng mà chửa", ít bắt gặp ánh mắt kỳ thị hơn. Bé gái giờ đã 8 tuổi, hiện đang học lớp 3 nhưng gia đình nhà chị vẫn chưa một lần thừa nhận "hòn máu" này. Còn anh, chưa cái tết nào dám sang nhà cha vợ chúc mừng. Nhiều lần đi ngang qua, anh chỉ dám lén lút ngó vào rồi lại đi. 10 năm "gạo đã nấu thành cơm", những tưởng khi có đứa con thì mọi chuyện sẽ được xóa bỏ, anh được thừa nhận là rể, vợ anh được quay trở về căn nhà cũ thắp nén nhang cho mẹ. Anh ngóng mãi vẫn chỉ là sự im lặng lạnh lùng.

Dẫu vậy, anh luôn cảm thấy mình là người may mắn và hạnh phúc hơn hàng trăm ngàn người khác. Cuộc đời này, nếu có sự hối tiếc, thì anh tiếc nhất việc mình sinh ra là một người khuyết tật.

Ngọc Thiện