Báo CAND số ra ngày 9-3 đăng bài phản ánh về việc Tòa án nhân dân (TAND) huyện Xuân Trường, tỉnh Nam Định xử vụ kiện đòi bồi thường thiệt hại sức khỏe giữa nguyên đơn là bà Lương Thị Hải và bị đơn là ông Trần Văn Dữ ở xã Xuân Châu, huyện Xuân Trường.

Bản án dân sự sơ thẩm số 06/2017/DS-ST ngày 28-2 của TAND huyện Xuân Trường  nhận định, ông Dữ và bà Hải là người quen cùng xã, cùng đi làm ăn với nhau.

Khoảng 12h ngày 19-11-2015 ông Trần Văn Dữ điều khiển xe môtô chở bà Lương Thị Hải từ Bắc Giang về Hà Nội. Trên đường cao tốc đến khu vực tỉnh Bắc Ninh, bà Hải ngồi sau, ông Dữ không đảm bảo an toàn cho bà Hải dẫn đến việc chân bà Hải va đập vào dải batoa ngã ra đường gây thương tích. Ông Dữ không thừa nhận khi điều khiển xe đã va quệt vào dải batoa đường cao tốc, cũng không thừa nhận đi với tốc độ nhanh.

Mặc dù không có biên bản hiện trường xảy ra vụ tai nạn, nhưng căn cứ vào chứng cứ, tài liệu do bà Hải xuất trình, hậu quả để lại cho bà Hải, Tòa án đã xác định có một lực tác động va đập rất mạnh mới dẫn đến hậu quả chân phải của bà Hải bị gãy, vỡ và gãy xương đòn trái.

TAND huyện Xuân Trường xác định đây là lỗi vô ý của ông Dữ. TAND huyện Xuân Trường đã chấp nhận yêu cầu khởi kiện của bà Hải, buộc ông Dữ phải bồi thường thiệt hại do sức khỏe bị xâm phạm cho bà Hải số tiền 152.685.000 đồng (được khấu trừ vào số tiền 11 triệu đồng ông Dữ đã đưa trước), ông Dữ phải nộp 7.084.0000 đồng án phí dân sự sơ thẩm.

Ngày 13-3, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân huyện Xuân Trường đã ký Quyết định số 101/QĐKN/VKS-DS Kháng nghị theo thủ tục phúc thẩm đối với Bản án số 06/2017/DS-ST ngày 28-2-2017 của TAND huyện Xuân Trường.

Nội dung bản kháng nghị thể hiện: Sau khi xem xét các tài liệu, chứng cứ có trong hồ sơ vụ án, Viện Kiểm sát nhân dân huyện Xuân Trường nhận thấy Tòa án xác định lỗi và mức bồi thường chưa chính xác.

Cụ thể, “trong hồ sơ vụ án, các chứng cứ do đương sự cung cấp không có chứng cứ chứng minh như biên bản hiện trường, sơ đồ hiện trường của vụ tai nạn giao thông… và cũng chưa có chứng cứ gì khách quan để chứng minh lỗi của vụ tai nạn giao thông này.

Thực tế cho thấy ông Trần Văn Dữ là người điều khiển xe môtô nhưng xe môtô không bị xô vào dải batoa, xe không hư hỏng gì, bản thân ông Dữ không va quệt gì vào dải batoa, không bị thương tích gì. Bà Hải là người ngồi sau, bản thân bà Hải thừa nhận xe môtô của ông Dữ điều khiển không xô vào đâu mà chân phải bà bị va vào dải batoa ven đường rồi ngã xuống nên bị gãy chân phải, vỡ và gãy xương đòn trái. Như vậy, lỗi chính do bà Hải khi ngồi trên xe môtô không chú ý quan sát dẫn đến va quệt vào dải batoa và bị thương tích như trên.

Tòa án chỉ căn cứ vào lời trình bày của bà Lương Thị Hải đã kết luận ông Trần Văn Dữ có lỗi hoàn toàn trong việc xảy ra thương tích, tổn hại sức khỏe cho bà Hải là chưa chính xác.

Như vậy, Tòa án đã xác định hoàn toàn lỗi gây ra thiệt hại cho sức khỏe của bà Lương Thị Hải do ông Trần Văn Dữ gây ra và buộc ông Trần Văn Dữ chịu trách nhiệm hoàn toàn đối với thiệt hại cho sức khỏe của bà Hải là chưa phù hợp, chưa đảm bảo quyền lợi của các bên đương sự”.

Về vấn đề bồi thường, Viện Kiểm sát nhân dân huyện Xuân Trường nhận định: “TAND huyện buộc ông Trần Văn Dữ phải bồi thường thu nhập thực tế của bà Hải bị mất trong thời gian điều trị thương tích từ khi bị tai nạn đến nay là 14 tháng với số tiền 71,4 triệu đồng và thu nhập thực tế bị mất của người chăm sóc bà Hải khi điều trị tại bệnh viện số tiền 9.010.000 đồng.

Như vậy Tòa án tính bà Hải làm liên tục 30 ngày/tháng trong suốt 14 tháng không nghỉ ngơi là chưa chính xác. Đồng thời quyết định mức bồi thường tổn hại về tinh thần cho bà Hải số tiền 18 triệu đồng là  cao, không phù hợp”.

Từ những nhận định trên, Viện Kiểm sát nhân dân huyện Xuân Trường kháng nghị bản án dân sự sơ thẩm; đề nghị TAND tỉnh Nam Định xét xử phúc thẩm vụ kiện sửa lại một phần bản án theo hướng Viện Kiểm sát nhân dân huyện Xuân Trường đã phân tích trên.

Minh Phương