Cơ ngơi Trường Cao đẳng Bách nghệ Hải Phòng được hình thành từ mặt ao nuôi trồng thủy sản.

Trường Cao đẳng Bách nghệ Hải Phòng được thành phố ra quyết định thành lập từ năm 2001 với các sáng lập viên chủ yếu từ Trường Đại học Hàng hải.

Lúc đầu, trường có tên là Dân lập Bách nghệ, được giới thiệu địa điểm xây dựng gồm 2.000m2 tại chợ Đằng Lâm (quận Hải An).

Đây là khu chợ mới xây dựng nhưng không có tiểu thương nào đến nhóm họp. Song, tại thời điểm đó, do có tranh chấp đất đai nên việc chuyển quyền sử dụng khu chợ này vô cùng khó khăn. Vì vậy, trường đã thuê lại khoảng 500m2 của cá nhân tại xã Anh Dũng, huyện Kiến Thụy (nay là phường Anh Dũng, quận Dương Kinh) và xây dựng khu học đường gồm dãy nhà 3 tầng phục vụ công tác giảng dạy.

Trong quá trình này, xét thấy khu vực ao đầm liền kề với dãy nhà mới rất phù hợp với việc quy hoạch mở rộng nhà trường. Để làm được việc này, tháng 6/2002 ông Trương Sỹ Cáp, Hiệu trưởng đã ký kết Hợp đồng kinh tế số 08 với UBND xã Anh Dũng với nội dung thuê lại 8.574,5m2 mặt nước ao do xã quản lý với mục đích "sản xuất cấy lúa, nuôi trồng thuỷ sản" với thời hạn 10 năm. Theo đó bên B (Trường Cao đẳng Bách nghệ) có nghĩa vụ nộp sản lượng cho xã 1.300kg thóc/năm.

Sau khi đã ký xong Hợp đồng 08, thay vì trồng lúa, nuôi cá, trường đã cho san lấp toàn bộ phần diện tích thuê để xây dựng thành các khu chức năng như giảng đường, xưởng thực hành, ụ tàu, sân, vườn rất khang trang.

Một vấn đề nổi cộm khác tại trường này trong suốt thời gian dài vẫn không được giải quyết rõ ràng khiến dư luận quần chúng trong trường cho rằng lãnh đạo cố tình phớt lờ các quy định Nhà nước về bố trí cán bộ.

Các ý kiến thắc mắc tập trung vào 2 Hiệu phó là ông Vũ Đức Lập và bà Phạm Minh Hà, cả hai đều là giáo viên, cán bộ đương nhiệm tại Trường Đại học Hàng hải (Bộ GTVT).

Nhóm kiến nghị cho rằng, theo quy định tại Pháp lệnh Công chức Nhà nước, các đối tượng như ông Lập, bà Hà được xếp vào loại công chức nhà nước, được hưởng lương ngân sách thì không được nắm giữ các chức vụ lãnh đạo tại các đơn vị, doanh nghiệp ngoài Nhà nước.

Về mặt hình thức, Trường Cao đẳng Bách nghệ thuộc thành phần doanh nghiệp ngoài quốc doanh, hình thức kinh doanh là đào tạo nghề. Do đó, nếu ông Lập, bà Hà muốn đảm nhiệm vị trí Hiệu phó ở Trường Bách nghệ thì phải tự cắt khỏi biên chế Nhà nước ở Trường Đại học Hàng hải.

Vấn đề này đã được phản ánh lên các cơ quan, ban, ngành địa phương, Tổng cục Dạy nghề. Quá trình thẩm tra sự việc đều xác định việc bổ nhiệm như trên là sai quy chế. Song, do Trường Cao đẳng Bách nghệ không thuộc hệ thống đơn vị Nhà nước nên không có ngành, cấp nào chỉ đạo trực tiếp và cụ thể về phương hướng xử lý, giải quyết cho thấu đáo.

Sau khi làm việc trực tiếp với lãnh đạo nhà trường, cả thầy Hiệu trưởng Trương Sỹ Cáp và ông Trưởng phòng Tổ chức Trần Văn Khương đều cho rằng những sai phạm nói trên đều không có gì lớn. Sai sót về thủ tục đất đai chỉ vì những lý do khách quan chứ không phải do cố ý. Cụ thể, từ năm 2003 trường đã lập các phương án xin thành phố giao mặt bằng thuê của xã Anh Dũng (cũ) để được sử dụng vào mục đích xây dựng trường học.

Ông Khương đưa ra một loạt các văn bản, tờ trình để chứng minh rằng, tại thời điểm đó, UBND xã Anh Dũng, huyện Kiến Thụy đã chấp thuận đề nghị này và lập tờ trình gửi các ngành chức năng, UBND TP Hải Phòng xin phê duyệt phương án chuyển đổi đất nuôi trồng thủy sản sang đất xây dựng để giao cho Trường Cao đẳng Bách nghệ.

Thủ tục đã làm đến giai đoạn Sở Xây dựng gửi phiếu tham vấn đến các ngành liên quan thì bị... tắc. Nguyên nhân là do sự chuyển đổi cán bộ, tổ chức của địa phương, ngành chủ quản. Trong đó, đáng kể nhất là nhân sự cấp cao của thành phố và huyện, những người phụ trách trực tiếp công việc đã nghỉ hưu, thuyên chuyển công tác nên hồ sơ bị gián đoạn...

Về việc bố trí cán bộ sai quy chế, lãnh đạo nhà trường cho rằng, đó là các vị trí đơn thuần về công tác chuyên môn, không liên quan gì đến tài chính, nhân lực của nhà trường. Việc thầy Lập giữ chức Hiệu phó đào tạo; cô Hà, Hiệu phó hành chính là phần việc không thể thay thế và do Hội đồng quản trị của trường chỉ định, cũng không phải là việc gì nghiêm trọng đến mức phải đem Pháp lệnh Công chức ra để soi xét.

Theo chúng tôi, sai sót nghiêm trọng ở chỗ, trong khi chưa thực hiện những thủ tục cần thiết thì việc biến đất ao thành đất xây dựng vẫn được nhà trường chỉ đạo tiến hành, biến thành việc đã rồi nên các thủ tục tiếp theo đương nhiên rơi vào tình huống không chính tắc, bị kéo dài.

Ngoài ra, cách xử lý thiếu quyết đoán, xem xét vấn đề nặng về thủ tục hành chính quá rườm rà cũng là nguyên nhân cơ bản khiến dư luận không thể hiểu rõ bản chất sự việc sai phạm này xuất phát từ phía nhà trường hay từ phía cơ quan Nhà nước. Lúc này, cần một thái độ dứt khoát rõ ràng chứ không thể coi như một tồn tại khách quan thì mới có thể trấn an dư luận

Lê Minh Triết