Lúc chúng tôi đến cũng là thời điểm chị Thuận vừa đẩy xe lăn về nhà sau buổi ra chợ bán ít tôm, cá vừa đánh bắt được lúc rạng sáng. Chị pha trà mời khách rồi kể lại câu chuyện đời mình bằng chất giọng trầm buồn...

Theo lời chị Thuận, 51 tuổi. Sau này, chị nghe mẹ ruột (bà Nguyễn Thị Chót –NV) kể rằng, lúc chị ra đời với thân hình nhỏ thó, chân phải bị cụt gần ngang gối, chân trái queo quắt không có bàn chân; riêng 2 bàn tay chỉ có duy nhất 1 ngón, nên bà con trong làng đều bàn tán xôn xao. May thay sau đó, 6 người em của chị sinh ra đều được lành lặn...

Gia đình chị Thuận sống trên chiếc đò nhỏ, lấy nghề đánh bắt tôm cá trên đầm Chuồn mưu sinh. Đến năm 1985, một cơn bão đã đánh úp nhiều ghe thuyền ở đầm Chuồn nên năm sau -1986, nhiều hộ dân vạn đò, trong đó có gia đình chị Thuận được UBND xã Phú An đưa lên vùng định cư. Niềm vui khi được lên bờ, chấm dứt những ngày tháng cơ cực của 9 con người trên một con đò nhỏ chưa trọn vẹn thì bố chị Thuận đột ngột qua đời bởi căn bệnh ung thư.

Bố mất, một mình bà Chót chèo ghe đánh bắt tôm, cá trên khu đầm để nuôi 7 chị em Thuận khôn lớn. Do gia đình quá khó khăn nên chỉ có 2 người em của chị Thuận được đến trường học chữ. Những người còn lại vì cuộc sống mưu sinh nên đều bỏ học giữa chừng, rồi lập gia đình. Kể từ ngày người em út ra ở riêng, trong ngôi nhà nghèo này chỉ còn chị Thuận với người mẹ già sớm tối bên nhau.    

Hằng ngày, chị Thuận ngồi cặm cụi may vá lưới thuê để kiếm thêm tiền phụ mẹ mua gạo. “Đối với người bình thường, việc may vá trở nên đơn giản, nhưng với tui, khi 2 bàn tay queo quắt, không có ngón tay để cầm kim thì việc may vá tưởng chừng không thể. Thế rồi tui nghĩ ra cách ngậm kim may vào miệng để may... Sau một thời gian tập tành, nhiều lúc 2 bờ môi bị kim đâm rỉ máu; nhưng tui vẫn cố gắng không bỏ cuộc. Nhờ sự khổ luyện mà sau đó tui đã có thể may vá lưới, áo quần... bằng miệng đấy!”, chị Thuận giãi bày.

Vài năm trở lại đây, bà Chót tuổi cao, sức yếu, chị Thuận quyết định ra đầm buông lưới mưu sinh thay mẹ. Công việc đánh bắt thủy sản của chị thường bắt đầu từ tối hôm trước đến rạng sáng hôm sau. Những ngày đầu, do phải lết trên quãng đường từ nhà ra chiếc ghe đậu bên đầm Chuồn nên 2 cùi chân chị bê bết máu. Sau này, cứ mỗi chuyến đi buông lưới như thế, chị đành cột chặt đôi dép ở 2 cùi chân để hạn chế trầy xước.

 “Tui bị khuyết tật cả tay lẫn chân nên việc đánh bắt tôm cá vất vả lắm. Có hôm, vì quá mệt nên ngủ quên trên ghe, không may ghe bị thủng, nước tràn vào làm ghe chìm nên cả người và đồ nghề đều chìm xuống nước, may thay lúc đấy có cặp vợ chồng bơi ghe đi qua cứu vớt lên bờ không giờ xanh cỏ rồi...”, vừa tâm sự, chị Thuận vừa kiểm tra những dụng cụ làm nghề để chuẩn bị cho chuyến buông lưới tiếp theo.

Ông Phan Quang Huy, Phó Chủ tịch UBND xã Phú An xác nhận, hộ gia đình chị Thuận thuộc hộ nghèo của xã, riêng bản thân chị là người khuyết tật nên được hưởng trợ cấp mỗi tháng 270.000 đồng.  Nghị lực của chị khiến người dân địa phương rất cảm phục. Mong rằng, những vòng tay nhân ái giúp đỡ chị Thuận có công việc làm phù hợp hơn để nuôi sống bản thân và mẹ già…           

A. Khoa- T. Bình