Trang điểm cô dâu.

Trong số hơn 120 ngàn công nhân trong các khu công nghiệp thuộc hai huyện Thuận An và Dĩ An, tỉnh Bình Dương, có vô khối những công nhân trẻ chưa lập gia đình. Nhu cầu cưới xin là rất lớn, vì thế mới hình thành nên khu “phố cưới công nhân" này - bà chủ nhà hàng Ngọc Thanh Quang vừa lúi húi làm tóc cho cô dâu vừa vui vẻ giải thích.

Chiều chủ nhật, trong phòng trang điểm của nhà hàng Ngọc Thanh Quang vẫn còn bốn cô dâu đang chờ tới lượt mình. Không biết do cái nóng oi nồng hay hồi hộp vì được ra mắt "quan viên hai họ" mà cô nào cô nấy mồ hôi đều chảy dài trên khuôn mặt. Bên ngoài, mấy chú rể ngượng nghịu trong veston, giày tây đen bóng, lúng túng siết lại cà vạt, hết nhìn đồng hồ rồi nhìn vào phòng trang điểm...

17h, cái nóng đã dịu, ánh nắng xuyên qua cánh rừng tràm vẽ những vệt sáng thẳng tắp vàng rực quanh các cổng cưới, những chiếc lọng nhung đỏ dựng san sát. Những bảng tân hôn, bảng chào ghi tên cô dâu và chú rể hoành tráng đua nhau trương ra chiếm lĩnh mặt đường. Hàng chục đôi uyên ương và bà con hai họ đứng chen chúc quanh cái lọng che ấy, chờ đợi. Cưới không có hoa tươi, cô dâu chỉ ôm một bó hoa giả đã từng qua tay rất nhiều cô dâu trước, không cần những ông quay phim chạy lăng xăng hay xe đón xe đưa như những đám cưới khá giả. Đám cưới công nhân có một chút rình rang của phố thị, một chút lặng lẽ của thân phận nghèo.

Một góc "phố cưới".

Cỗ cưới cũng có dăm bảy kiểu. Một bàn tùy loại chỉ có giá 350 nghìn đồng, trên 8 bàn được tặng một cặp sâm banh, khăn ký tên, khuyến mãi một tay đàn organ và một MC nghiệp dư. Dưới 8 bàn thì phải thanh toán hết các khoản chi phí trên, các đôi sẽ chỉ phải đặt cọc từ 200 nghìn đồng.

Gần bốn năm kinh doanh nhà hàng tiệc cưới, bà Thanh cho biết, bà ấn tượng nhất là những tiệc cưới ở đây ăn nhanh "kinh khủng", họ đến rất đúng giờ, không bao giờ rề rà, rồi cặm cụi ăn như gió cuốn, 30 đến 45 phút là tàn tiệc, người trở về nhà, người vội vàng đi cho kịp giờ vào ca. Bà tỏ ra không ưa gì cái cảnh nhiều cô dâu chú rể sau lễ thành hôn là ôm thùng tiền mừng vào phòng thay đồ "khui nóng" để có tiền trả cho nhà hàng, nhưng bà cũng thấu hiểu một phần hoàn cảnh của họ. Những người công nhân xa xứ phải đổ bao mồ hôi và nước mắt mới có được những đồng lương còm cõi. Không trông chờ vào tiền mừng thì đào đâu ra để chi phí cưới xin.

Có những cuộc vui chóng tàn

Trong thế giới tình yêu của những người công nhân ấy, công nhân nam bao giờ cũng có giá. Vì hiện nay, từ các khu công nghiệp thuộc Bình Dương, Đồng Nai tới Tp.HCM, công nhân nữ đông hơn công nhân nam rất nhiều. Thế mới có chuyện, ngày ngày có những tay họ "Sở" cưỡi xe @, Dylan chạy vòng vòng trong các khu nhà trọ công nhân để... tìm “người yêu”. Nhiều cô công nhân biết rõ nhưng vẫn vào "tròng" vì những lời ngon ngọt và cũng vì các cô thực sự rất thiếu tình cảm.

Chung kể rằng, một cô bạn của Chung mới rồi bị một gã lừa mất cả tiền lẫn tình. Cô gái người miền Tây, lên đây từ năm 1998, làm công nhân ở khu công nghiệp Sóng Thần, số vốn dành dụm được cũng kha khá. Xui rủi thế nào cô yêu một anh chàng không rõ lai lịch suốt một thời gian dài. Nói chuyện cưới xin, anh chàng do dự một lúc rồi cũng đồng ý nhưng với một điều kiện, chỉ có bố anh ta và không có thêm họ hàng đến dự. Ngày cưới diễn ra khá suôn sẻ, cô dâu và gia đình đằng gái mừng rơi nước mắt vì cứ ngỡ con gái mình được vào nơi tử tế, ai ngờ cưới xong chú rể ôm thùng tiền cưới cả chục triệu đồng thêm chiếc honda của vợ biệt tăm, bố chú rể hoá ra là ông xe ôm mà chú rể thuê "một giờ làm sui"...

Nhiều đám cưới công nhân vui chẳng tày gang, tiệc cưới vừa tàn cũng là lúc đôi vợ chồng phải lo đi trả nợ tiền tiệc tùng, tiền tổ chức, rồi nhiều chi phí cưới xin nhỏ lẻ khác, tính lên cũng hàng triệu đồng. Hoa, người Bình Định, lấy một anh người miền Bắc. Trước ngày cưới, hai anh chị chạy khắp nơi vay công mượn nợ, ngặt cách mấy cũng không dám ngửa tay mượn tiền gia đình, trót mang tiếng đi làm xa không gửi về giúp nhà được đồng cắc nào, mặt mũi nào làm vậy. Họ đi vay nóng, khui tiền mừng cưới thì chỉ đủ tiền trả nhà hàng, còn tiền phát sinh phí thì đành chịu. Lãi mẹ đẻ lãi con, ba năm sau, đôi vợ chồng công nhân ấy mới trả hết nợ.

Hạnh phúc

Cô công nhân tên Hoa bây giờ đã trở thành một người mẹ, tuy nghèo nhưng trong ánh mắt của cô, tôi nhìn mãi cũng không thấy những sự buồn. Bởi cô đã có một gia đình đầm ấm và không khi nào thiếu tiếng cười, tiếng nô đùa của con trẻ. "Những công nhân thế hệ thứ hai sẽ được học hành đàng hoàng, không như cha mẹ chúng, học được dăm ba lớp rồi nghỉ, đi làm công nhân", Hoa khẳng định như thế. Cô vẫn không thôi mơ ước một mái nhà của riêng mình ở vùng đất lành này bằng cách ky cóp từng đồng lương còm cõi.

"Phố cưới công nhân" đã là nơi đánh dấu cho sự bắt đầu của nhiều gia đình. Bà Thanh không quên được hình ảnh đôi vợ chồng nọ đã khóc khi chia tay bà. Bà cũng chẳng giúp được gì nhiều, họ suy tính mãi không biết nhờ ai làm đại diện cho đàng trai - vì họ nhà trai ở xa xôi quá không vào dự cưới được. Hai người gặp bà năn nỉ, bà gật đầu. Lúc đeo nhẫn cưới vào tay cô dâu, bà thoáng giật mình vì nhận ra đó là nhẫn giả, vậy mà cô dâu vẫn cười tươi rói, nước mắt ướt nhòe lớp phấn mỏng, đọc trong ánh mắt đó bà thấy như bao ánh mắt của những phụ nữ khác, ánh lên niềm hạnh phúc đơn sơ...

Thuận Thiên